| Chúa nhật XXV thường niên - Năm B |
| AI LÀ NGƯỜI LỚN NHẤT? |
|
Sưu tầm |
|
Kính thưa cộng đoàn. Trong hành trình tiến dần về Giê-ru-sa-lem, Ðức Giê-su cho các môn đệ biết về cuộc thương khó và phục sinh của Ngài :" con người sẽ bị nộp vào tay người đời, họ sẽ giết chết Người , và ba ngay sau khi bị giết chết, Người sẽ sống lại". Nhưng trong lúc đó các ông vẫn tranh luận xem ai là người lớn nhất, hình như các môn đệ không hiểu ý nghĩa đích thực của đấng Ki-tô, trong khi Ngài nói tới những gì sẽ xẩy đến với Ngài, thế nhưng, các ông nghĩ rằng: Ðức Giê-su sắp lật đổ ách thống trị của đế quốc La Mã và thiết lập một vương quốc mới mà Ðức Giê-su là vua và các ngài sẽ là bá quanh, cận thần… trong con mắt của các môn đệ thì vương quốc của Ðức Giê-su cũng như bao vương quốc khác trên trần thế này. Nhưng Ðức Giê-su nghiêm chỉnh dạy dỗ các môn đệ như người thày nhân ái: " ai muốn làm người đứng đầu,thì phải là người rốt hết,và làm người phục vụ mọi người". Ðiều này trái ngược hẳn với những danh vọng, địa vị của người trần gian. Tuy nhiên, Ðức Giê-su không muốn xoá bỏ đi những địa vị chức tước trên trần gian này, nhưng Ngài muốn nâng cao, trân trọng tinh thần phục vụ thay thế cho tham vọng thống trị, tham vọng bắt người khác phải phục vụ mình. Chân lý này thoạt nghe có vẻ vô lý ngược đời, nhưng Ðức Giê-su lại muốn các môn đệ của mình sống và thực hành theo chân lý đó, đó là chân lý của Tin mừng, chân lý của vương quốc Thiên Chúa, vương quốc của Ðức Giê-su không phải là vương quốc thống trị hay cai trị, mà là vương quốc của tình yêu thương, vương quốc của bình an và hoan lạc trong Chúa Thánh Thần. Chính Ðức Giê-su là tấm
gương cho các môn đệ và đã đi tiên phong trong lãnh vực phục vụ: " anh
em gọi Thầy là Thầy, là Chúa, điều đó phải lắm, vì quả thật Thầy là
Thầy, là Chúa. Vậy nếu Thầy là Thầy, là Chúa mà rửa chân cho anh em, thì
anh em cũng phải rửa chân cho nhau" ( Ga 13,12), hay " giữa người ngồi
ăn và kẻ phục vụ, ai lớn hơn ai? Hẳn người ngồi ăn chứ, thế mà Thầy đây,
Thầy sống giữa anhh em như người phục vụ" ( Lc 22,27). Còn đau lòng hơn, khi chính những người con cái Chúa, những người thường nghe, thường rao giảng lời Chúa. Nhưng trong cuộc sống lại sống trái ngược lại với tin mừng, vẫn ghen tị, tranh dành nhau để mưu cầu danh vọng, địa vị cho bản thân, để được người khác phục vụ chứ đâu để phục vụ người khác. Hẳn mỗi anh chị em đây đều nghe biết ông Garip Gandi, ông là một chính trị gia người Ấn độ,ông rất có cảm tình với Ki-tô giáo, nhưng ông lại không theo Ki-tô giáo, tại sao vậy? Phải chăng có thế lực nào ngăn cản ông, hay điều đó không có lợi cho sự nghiệp chính trị của ông? Thưa không, ông đã phải thốt lên rằng: tôi tin có Thiên Chúa, nhưng tôi không thể tin được người ki-tô hữu. Câu nói của ông có đánh động mỗi người chúng ta chăng? Anh chị em thử hồi tâm nghĩ lại xem mình đã làm được gì cho Thiên Chúa và cho tha nhân, hay chúng ta trong tình trạng mà thánh Gia -cô- bê cảnh báo trong bài đọc II: " bởi đâu có chiến tranh, bởi đâu có xung đột giữa anh em? Chẳng phải là những khoái lạc của anh em đanhg gây chiến trong anh em đó sao" ( Gc 4,1). Như anh em thấy đó, chỉ vì danhh vọng địa vị, quyền lực mà ngày nay chia rẽ xảy ra khắp nơi, chiến tranhh giữa các quốc gia, giữa các tôn giáo, chủ nghĩa khủng bố….. Ngay trong chính các ki-tô hữu thì vẫn còn chia năm sẻ bảy. Ðiều đó nhắc nhở mỗi người phải hành động, hành động ngay chính mỗi bản thân, trong gia đình ngõ xóm…, để xây dựng một xã hội tốt đẹp hơn, văn minh hơn không còn cảnh chiến tranh, chia rẽ, để xây dựng vương quốc của Thên Chúa, vương quốc của bình an và hoan lạc trong Chúa Thánh Thần. Ước mong lời Chúa luôn là ngọn đèn soi bước để mỗi người chúng ta luôn là tấm gương phụng vụ, để xây dựng nước Chúa, như lời Chúa trong bài tin mừng hôm nay: " ai là người lớn nhất, sẽ trở nên rốt hết và phục vụ anh em". |