Chúa Nhật XIII thường niên - Năm A - Mình Máu Thánh Chúa Kitô
THÁNH THỂ - TÌNH YÊU VỊ THA
Lm Trần Thanh Sơn
1. TÌNH YÊU CỦA CON NGƯỜI

Nhìn lại cuộc sống mình, cũng như nhìn vào các đôi bạn trẻ đang yêu nhau, chúng ta sẽ thấy họ làm nhiều việc như những người mất trí. Họ hành động chẳng dựa theo một cơ sở lý luận nào cả. Người ngoài cuộc chẳng ai hiểu nổi hành động của họ, ngay cả chính bản thân họ, có khi cũng chẳng hiểu tại sao mình lại làm như vậy. Và câu trả lời cho những việc làm kỳ quặc và có khi lố bịch đối với những người xung quanh đó, tôi thiết nghĩ, chỉ có thể là: Vì Tình yêu. Với sự thúc đẩy mãnh liệt của tình yêu, chúng ta có thể làm những việc mà không ai có thể nghĩ tưởng tới. Nhưng xét cho cùng, tình yêu của các đôi bạn trẻ, của chúng ta, một cách nào đó, đều quy hướng về bản thân mình. Chúng ta yêu người khác chỉ vì yêu chính bản thân mình. Hay nói một cách khác, chúng ta muốn được yêu.

Ngoài tình yêu đôi lứa, trong cuộc sống còn có một tình yêu khác cao thượng hơn, đó là tình mẫu tử. Tình mẫu tử, giúp người mẹ có sức mạnh chịu đựng những đêm dài thức trắng bên giường bệnh của đứa con nhỏ. Với sức mạnh của tình yêu, bà sẵn sàng chấp nhận bản thân thiếu thốn để con mình được no đủ; trong tình yêu, bà luôn mở rộng đôi tay đón những đứa con đi hoang trở về. Đôi nét về các loại tình yêu như thế có lẽ giúp chúng ta hiểu được phần nào tình yêu của Thiên Chúa dành cho chúng ta.

2. TÌNH YÊU CỦA THIÊN CHÚA :

Trước hết, tình yêu của Ngài vượt hơn cả tình yêu của người mẹ như lời ngôn sứ Isaia đã nói: “Mẹ nào lại quên con đẻ của mình, cạn lòng thương đối con dạ nó đã mang? Cho dù chúng quên được nữa, thì phần Ta, Ta sẽ không hề quên ngươi” (Is 49, 15). Ngài yêu chúng ta hoàn toàn vì chúng ta. Điều đó, được Môsê kể lại cho dân Do thái trong bài sách Đệ Nhị luật mà chúng ta vừa nghe: “Các ngươi hãy nhớ tất cả đoạn đường mà Chúa là Thiên Chúa các ngươi đã dẫn đưa các ngươi qua sa mạc …Người đã ban cho các ngươi manna làm của ăn … đã khiến nước từ tảng đá cứng rắn vọt ra” (Đnl 8, 2-3. 15). Thiên Chúa đã làm tất cả những gì có thể để nuôi dân Do thái. Ngài đã dẫn dắt họ vượt qua hoang địa về đến Đất Hứa, cho dù họ có bất trung, cho dù họ có phản bội, kêu trách và bỏ Chúa. Họ đã quên đi hồng ân được giải thoát khỏi ách nô lệ mà lên tiếng than trách Chúa: thà cho họ chết bên Ai cập cạnh nồi thịt với những hành tỏi của Ai cập, nhưng vì yêu, Ngài sẵn sàng bỏ qua những lỗi lầm đó để đến với họ (x. Xh 14, 11-12; 16, 2-3).

Kế đó, tình yêu của Thiên Chúa lắm lúc cũng có vẻ “điên khùng”, vượt quá mọi lý luận của lý trí con người như tình yêu đôi lứa. Thật vậy, nhìn lại mối tương quan giữa Thiên Chúa và con người, chúng ta sẽ thấy trong mối tương quan này, Ngài không nhận lại được bất cứ điều gì. Chỉ vì yêu loài người chúng ta, Ngài đã làm những việc mà trí khôn con người không thể tưởng tượng được, đó là việc Ngài từ bỏ vinh quang của một vì Thiên Chúa, Nhập Thể làm một con người nghèo hèn ở giữa chúng ta (x. Pl 2, 6-7).

Cuộc đời Đức Giêsu, dù xét một cách toàn thể hay theo từng chi tiết, chúng ta thấy Ngài sống hoàn toàn vị tha, nghĩa là vì tình yêu đối với Chúa Cha và đối với chúng ta. Cụ thể nhất là cái chết thê thảm và nhục nhã trên thập giá của Ngài. Cái chết này không vì một ích lợi nào cho mình, nhưng chỉ vì tuân theo thánh ý Chúa Cha và lợi ích phần rỗi của quý ông bà anh chị em và tôi, như lời chúng ta vẫn tuyên xưng trong kinh Tin kính: “Vì loài người chúng tôi và để cứu rỗi chúng tôi”.

Hơn thế nữa, Ngài còn để lại chính Thịt và Máu Ngài làm của ăn cho từng người chúng ta như lời Ngài phán: “Ta là Bánh Hằng Sống từ trời xuống; ai ăn bánh này, thì sẽ sống đời đời. Và bánh Ta sẽ ban, chính là Thịt Ta để cho thế gian được sống” (Ga 6, 51). Hành vi này của Đức Giêsu, quả thực đã đi quá sự suy luận của con người, đến nỗi ngay cả các môn đồ của Ngài cũng đã phải thốt lên: “Lời chi mà sống sượng thế! Ai nào có thể nghe nổi?” (Ga 6, 60), và “Từ đó, nhiều môn đồ của Ngài đã rút lui, và không còn đi theo Ngài nữa” (Ga 6, 66). Tình yêu của Thiên Chúa trong bí tích Thánh Thể, quả là một sự vấp phạm cho con người.

3. ÂN SỦNG CỦA BÍ TÍCH THÁNH THỂ :

Với bí tích Thánh Thể, Đức Giêsu đã trao ban trọn vẹn và hoàn toàn con người của Ngài cho chúng ta, để nhờ Ngài chúng ta được thông phần vào sự sống của Thiên Chúa, và được sống đời đời như lời Ngài quả quyết: “Ai ăn Thịt Ta và uống Máu Ta thì có sự sống đời đời, và Ta, Ta sẽ cho kẻ ấy sống lại ngày sau hết” (Ga 6, 54). Ngài yêu chúng ta bằng một tình yêu hoàn toàn vị tha. Ngài yêu thương chúng ta đến nỗi Ngài đã tự huỷ mình để trở nên tấm bánh và ao ước được chúng ta ăn, để chúng ta được nên một với Ngài. Vì thế, trong một đoạn Tin mừng ngắn hôm nay, động từ “ăn” đã được lập lại đến 9 lần.

Không chỉ khi hiến thân trên thập giá, trong suốt cuộc sống trần thế của mình, Đức Giêsu đã liên tục chấp nhận trở nên tấm bánh bẻ ra cho nhiều người. Ngài chấp nhận trở nên “tấm bánh bị ăn”. Ngài tự nguyện trở thành của ăn cho nhiều chúng ta. Đó là một hành vi tự nguyện tiêu tan đi để cho chúng ta nhờ đó mà được sống. Cuộc sống của Ngài hoàn toàn là vì chúng ta, Ngài không kể gì đến bản thân mình, đến nỗi có lần người nhà của Ngài đã muốn đến bắt Ngài về, vì nghĩ Ngài bị mất trí (x. Mc 3, 20-21).

Tình yêu của Đức Giêsu là thế đó, còn tình yêu của tôi và quý ông bà anh chị em thì như thế nào? Nếu như trong cuộc sống thường ngày, chúng ta vẫn trách những đứa con bất hiếu với cha mẹ, phê phán những con người bạc tình, không biết quý trọng tình yêu mà người khác dành cho họ. Chúng ta trách những người trong cuộc không biết đáp lại tình yêu. Thế nhưng, nhìn lại mình, chúng ta có đáp lại tình yêu của Con Thiên Chúa đã tỏ bày cho chúng ta nơi bí tích Thánh Thể không? Nếu như chúng ta còn cảm thấy thật nặng nề khi đến với Ngài trong Thánh lễ. Chúng ta còn tính toán với Ngài từng phút giây dành ra để tôn thờ Ngài. Thậm chí, khi tham dự Thánh lễ, chúng ta cũng chẳng buồn đón nhận Ngài vào nhà tâm hồn của mình, thì có lẽ, chúng ta cũng chẳng khác gì những người bội bạc mà chúng ta trách cứ trong cuộc sống thường ngày.

Đặc biệt hôm nay, trong ngày lễ kính Mình Máu Đức Kitô, ước gì tất cả chúng ta nhận ra tình yêu bao la mà Con Thiên Chúa đã dành cho từng người chúng ta, để rồi chúng ta biết dành ra một khoảng thời gian thích hợp đến tôn thờ Chúa Giêsu trong bí tích Thánh Thể, để tạ ơn Ngài, tâm sự với Ngài về tất cả những nỗi lo âu, băn khoăn, khắc khoải của chúng ta trong cuộc sống. Và ngay trong Thánh lễ này, chớ gì tất cả chúng ta, những người hiện diện nơi đây đều dọn lòng sốt sắng, sẵn sàng đến tham dự bàn tiệc Thánh Thể, để rồi nói như thánh Phaolô: “Vì có một tấm bánh, nên chúng ta tuy nhiều người, chúng ta cũng chỉ một thân thể, vì hết thảy chúng ta thông phần cùng một tấm bánh” (1 Cr 10, 17). Và rồi khi trở về nhà, từng người chúng ta lại trở nên “tấm bánh bẻ ra” cho nhiều người khác. Được như thế, tôi thiết nghĩ, chúng ta có thể nói như thánh Phaolô: “Tôi sống nhưng không phải tôi mà là Đức Kitô đang sống trong tôi” (Gl 2, 20). Amen.

                   trang suy niệm hằng tuần