| Lễ Thăng Thiên - Năm A | Lm. Hoàng Yên |
THIÊN ĐÀNG NGAY DƯỚI CÕI TRẦN GIAN | |
Tin Mừng hôm ngay kể lại câu chuyện buổi gặp gỡ cuối cùng của Đức Giêsu với các môn đệ ở trần thế. Một cuộc chia tay với nhiều lưu luyến, nhưng tràn đầy niềm tin trong mỗi tông đồ, vì lời xác tín của Chúa: “Thầy sẽ ở với các con mọi ngày cho đến tận thế”. Cũng trong buổi hôm đó, Đức Kitô còn truyền cho chúng ta một lệnh lớn: “Các con hay đi khắp thế gian loan báo Tin Mừng cho các dân tộc, làm phép rửa cho họ….” Lệnh truyền này cũng lại là một xác quyết khác của Thiên Chúa: “Thiên đàng không của riêng ai”. Như vậy là đã rõ, Đức Giêsu đã khẳng định là vẫn hiện hữu trong từng bước chân của chúng ta trên đường lứ thứ trần gian và luôn thôi thúc chúng ta phải tìm về thiên đàng để gặp mặt Chúa, đồng thời hướng dẫn mọi người cùng tìm về như mình. Thế nhưng gặp được Đức Kitô có là quá xa và khó khăn? Không hẳn, vì “giúp anh em chiếc bánh là giúp chính ta”. Gương mặt Đức Kitô có thể được bắt gặp luôn trong cõi đời này, trong những hình ảnh khác nhau. Chúng ta sống vì tha nhân, sống chia sẻ với anh em là đã gặp được Đức Kitô, là đã đang đến thiên đàng ngay trong cõi trần. Thiên Chúa như vậy là vẫn giữ lời giao ước, vẫn luôn đồng hành với chúng ta mọi lúc, mọi nơi trong đời sống, qua Bí Tích Thánh Thể, qua “hai ba người cầu nguyện là Thầy ở giữa”, qua những người ta thương mến, quý trọng nhau “như Thầy yêu thương anh em…”. Với lệnh truyền trong buổi gặp cuối cùng “hãy đi rao giảng Tin Mừng trong khắp muôn dân”, chúng ta còn phải cố gắng nhiều nữa. Chúa truyền đi khắp muôn dân, tức không kể nơi giàu sang hay nghèo khó, không kể với người thấp cổ bé miệng hay người có địa vị, không kể gần, không kể xa…Vậy nhưng thực tế là, chúng ta, đôi lúc vẫn còn những yếu đuối để “cân, đong, đo, đếm” với ngay cả việc truyền giáo. Chúng ta sợ gian khổ, chúng ta ngại hiển nguy, chúng ta muốn sự suôn sẻ trong công việc…, nên chúng ta vô tình để lại bên đường những anh em cần nâng đỡ, cần được rao giảng Phúc Âm tình thương. Hình ảnh Đức Cố Giáo Hoàng Gioan Paul II khi sức khoẻ đã yếu tàn nhưng vẫn luôn sẵn sàng lên đường đi đến bất kỳ nơi đâu để đem niềm vui và tình thương cho mọi người đây là tấm gương sáng về việc dấn thân phục vụ, chấp nhận hy sinh, khổ đau để anh em được bình an, hạnh phúc. | |