| Thứ Bảy Tuần Thánh - Năm A | Lm. Fr. Jude Siciliano, OP |
CHÚA GIÊSU CHẾT MỘT LẦN LÀ ĐỦ | |
Thưa quý vị. Hôm nay có khá nhiều bài đọc Thánh kinh. Tất cả là 9 bài. Mỗi bài nói lên một khía cạnh của ơn Thiên Chúa cứu độ. Xin kiên nhẫn lắng nghe, đừng bỏ qua bài nào. Và lưu ý đến dòng chảy của chúng. Trước hết, là trình thuật về vũ trụ và hai ông bà nguyên tổ được tạo dựng. Sau khi có mặt, hai ông bà được Chúa trao cho chức vụ "quản gia" toàn bộ những gì Ngài đã dựng nên. Bản văn này là một mẫu mực tiêu biểu để lượng giá tốt xấu công tác của loài người hiện nay trong việc "trông coi" vũ trụ. Ô nhiễm ghê gớm sông ngòi, biển khơi, đồng ruộng, núi đồi, thôn quê, thành thị. Thực vật, động vật bị tàn phá không nương tay. Ðó là những gì con người đang làm trong cương vị "quản gia" ! Thế thì tự hỏi xem lời chúc phúc nguyên thủy của Thiên Chúa trên vạn vật "mọi sự đều tốt đẹp" trong vườn địa đàng có được loài người lắng nghe ? Nếu có, tại sao chúng ta không chia sẻ tình yêu của chúng ta với vạn vật trong vũ trụ ? Chúng đang chịu khốn đốn, dưới bàn tay con người ! Do đâu vậy ? Rõ ràng là tội lỗi đã thâm nhập linh hồn con người và thế giới, phá hủy hành ảnh và họa ảnh (giống như Ta) của Thiên Chúa nơi mỗi cá nhân. Từ đấy suy ra rằng, ơn cứu độ là cần thiết, để cứu loài người, cứu thế giới khỏi sức công phá của tội lỗi. Thượng đế đã ra tay cứu giúp và khởi sự bằng ơn gọi của Abraham (bài đọc II). Thiên Chúa chọn và gọi ông cùng vợ là Sara, bỏ cha mẹ, nhà cửa, quê hương, xứ sở, để đi đến đất Canaan cư ngụ. Hai ông bà chưa có con và chỉ vì lời "hứa" có dòng giống đông đúc như "sao trên trời, cát dưới biển" mà hai ông bà cất bước ra đi vào nơi vô định. Ðến khi có một mụn con trai là Isaac thì Chúa lại truyền phải hiến tế cho Ngài. Abraham vâng lời nhưng ruột gan như cắt. Nghi lễ hiến tế Isaac là hình ảnh rất cảm động của Chúa Giêsu sau này. Từ Isaac nảy sinh một dân tộc được chúc phúc, được tuyển chọn. Ngày nay là dân Do thái. Chúa Giêsu đã sinh ra từ dòng giống Do thái. Bài đọc thứ III, sách Xuất hành, phản ánh công trình Thiên Chúa giải thoát dân Israel ra sao. Một biến cố hết sức kỳ bí, hùng vĩ. Nói lên quyền năng giải phóng của Thiên Chúa cứu vớt tuyển dân khỏi vòng nô lệ Ai cập. Ngày nay là nhân loại khỏi vòng tội lỗi. Ðiều này được thực hiện bằng phép lạ "nước rẽ ra", biểu tượng cho bí tích rửa tội của Hội Thánh qua mọi thời đại. Như vậy, bài đọc thứ ba mang tính cứu chuộc cao độ qua việc thanh tẩy con người khỏi ảnh hưởng tội lỗi. Thế là chúng ta được nghe Isaia, Baruch, Ezekiel rao giảng về lòng Chúa thương xót, thứ tha. Các ngài kêu gọi nhân loại trở về với Thiên Chúa một cách rất cụ thể, dùng những hình ảnh sống động đến mức khó nghe : "Ðấng đã trở nên chồng của ngươi". Nhiều tiên tri tiến xa hơn nữa làm như thể Thiên Chúa "điên khùng" vì yêu thương nhân loại. Chúng ta sẽ tìm thấy ơn tái sinh và tiến trình đối mới ở đâu ? Tiên tri Isaia chỉ rõ : " Tất cả những ai đang khát, hãy đến mà uống nước không phải trả đồng nào." (Các câu trích dẫn là từ các bài đọc). Sứ điệp thuyết phục nhất trong các bài đọc đêm nay là lòng nhân từ, hào hiệp của Thiên Chúa. Ngài thương xót nhân loại, chẳng phải vì họ trung thành. Họ phụ bạc là điều quá hiển nhiên. Họ chẳng xứng đáng điều chi nếu lượng định trên căn bản công lênh. Hình phạt hỏa ngục là kỷ phần thích đáng nhất cho những công việc nhân loại đã làm. Tiên tri Ezekiel tuyên bố : "Họ đã làm nhơ bẩn danh Ta giữa các dân tộc". Cho nên "Hỡi nhà Israel, không phải vì các ngươi mà ta hành động, nhưng vì danh Thánh Ta đã bị các ngươi xúc phạm". Ngài hằng luôn yêu thương và tha thứ, bất kể nhân loại ngang ngược ra sao. Thiên Chúa không thể làm khác được. Ðó là bản chất của Ngài. Ngài luôn luôn hành động tuân theo bản chất đó. Tự nhiên phải là như vậy. Nước tẩy rửa đã được loan báo nhiều lần trong Kinh thánh đêm nay sẽ tuôn trào trên các tân tòng, sát nhập họ vào cộng đồng chúng ta, vào thân thể nhiệm màu Chúa Kitô. Mang thân phận con người như chúng ta, họ đã lang thang khắp nơi, quanh co khắp nẻo, lạc khỏi chương trình của Thiên Chúa, khỏi phúc lành cội rễ của Ngài. Nhưng Ngài vẫn trung thành với chúng ta. Chương trình, ước muốn của Ngài cho chúng ta, là chúng ta được tự do hạnh phúc, chứ không phải nô lệ kìm kẹp. Cho nên nước rửa tội đêm nay nhắc nhớ mọi người tín hữu công việc giải phóng của Ngài cho nhân loại. Chúng ta chẳng xứng đáng cuộc giải phóng đó, chẳng xứng đáng tình yêu "điên khùng" của Thiên Chúa. Nhưng qua tiên tri Ezekiel Ngài nói : "Vì danh thánh Ta" Ngài chẳng để chúng ta mãi mãi làm nô lệ, kẻ lưu đày. Cuối cùng các bài đọc sẽ dẫn dắt người nghe đến tư tưởng cao nhất của tình yêu Thiên Chúa đối với nhân loại là Ngài sai con Người đến trần gian. Cuộc đời Chúa Giêsu cứu thế chứng minh sứ điệp Thiên Chúa yêu thương chúng ta bất kể thái độ của chúng ta. Ngay cả dưới sự đe dọa tử hình, Chúa Giêsu không lùi bước khỏi sứ điệp đó. Tiên tri Isaia đã bóng gió : "Lời từ miệng Ta phán ra, sẽ không trở lại với Ta mà không sinh kết quả, nhưng nó thực hiện ý muốn của Ta, và làm tròn sứ mệnh Ta ủy thác" (bài đọc 5). Chuyển sang bài thánh thư, trích từ lá thư dài, danh tiếng, của thánh Phaolô gởi giáo đoàn Roma. Ðiều làm tôi chú ý là cụm từ : "Chúng ta đã chịu phép rửa trong cái chết của Ngài". Câu đó có nghĩa chi ? Và những hậu quả nào trong cuộc đời tín hữu ? Xưa nay, bên giếng rửa tội, chẳng mấy người dám nói lên điều đó. Có lẽ sợ rằng người ta sẽ chẳng dám xin rửa tội nữa chăng ! Người ta thích nhấn mạnh khía cạnh lạc quan hơn, tức là được sinh lại để sống cuộc sống mới. Tôi cũng thích như vậy. Nhưng xin nhớ, chúng ta đang sống trong Tam Nhật Vượt Qua. Chúa Giêsu phải qua cái chết rồi mới sống lại. Chúng ta phải chết cho con người cũ, thói quen cũ, tội lỗi cũ rồi mới có thể tiến vào cuộc sống mới. Nói theo cách hoàn toàn nhân loại, đầu tiên, là chúng ta được rửa trong số phận loài người – nước rửa là nước ấm của dạ mẹ chúng ta. Rồi chúng ta được dìm vào thân phận con người. Ðó là cuộc sống duy nhất mà chúng ta biết được. Bên cạnh những điều vui, có biết bao hạn chế và ô nhiễm mà chúng ta vướng mắc phải khi sống với những người chung quanh. Tỷ như chúng ta mắc bệnh ho lao, là bởi đi qua những phòng lao, thở hít không khí nhiễm lao. Tội lỗi cũng ở trong bầu không khí xã hội. Chúng ta cũng hít vào ngay trong hơi thở đầu tiên của cuộc đời – ghen ghét, thù hằn, ích kỷ, độc ác, dâm ô, phân biệt chủng tộc, màu da… danh sách dài vô tận. Suốt cuộc đời chúng ta hít thở bầu khí hôi thối, ô nhiễm. Muốn được trong lành, chúng ta phải chấm dứt hít thở theo lối này. Và phải bắt đầu bằng lối khác. Thánh Phaolô dạy chúng ta phải chết để có cuộc sống mới, hay "phải chịu phép rửa trong Ðức Kitô". Ngài nhận ra Chúa Kitô là nhân loại mới. Chúng ta phải tháp nhập vào nhân loại đó để có được không khí trong lành, không còn ô nhiễm nữa, tức đời sống mới. Thánh nhân nói rõ hơn (2 Cor 5,15) Ðức Kitô đã chết thay cho mọi người, để những ai sống, không còn sống cho chính mình nữa, mà sống cho Ðấng đã chết và sống lại vì mình. Phép thánh tẩy của mỗi người chúng ta nói lên tư tưởng đó. Sự thật cũng là như vậy. Trong những thế kỷ đầu tiên của Giáo Hội, người ta thực hành bí tích Rửa Tội rất cụ thể : Dìm toàn thân xuống nước, rồi lại nhô lên. Dìm xuống có nghĩa là chết đi, bị chôn vùi và nhô lên tượng trưng sống lại (Cv 8,36-39). Khi dìm xuống ngưng thở, khi nhô lên chúng ta thành một người mới, hít hơi thở đầu đời như đứa trẻ sơ sinh ra khỏi lòng mẹ. Ơn thánh trong lành đã tràn ngập linh hồn chúng ta. Lúc này, xin hãy chú ý đến từ ngữ của thánh Phaolô : "Với Chúa" qua bí tích Rửa Tội, tỷ như: "Với Ngài qua cái chết giống như Ngài", "chịu đóng đinh thập giá với Ngài", "chết với Ngài", "cùng sống với Ngài". Những từ ngữ này diễn tả chúng ta liên kết chặt chẽ với Chúa Kitô. Có một thành ngữ khác thánh Phaolô dùng còn chính xác hơn : "Lớn lên trong sự hợp nhất với Ngài" dịch sát chữ là : "Lớn lên cùng với Ngài". Ðó là từ ngữ của kỹ thuật ghép cây. Như vậy khi chịu phép thánh tẩy, chúng ta được tháp vào Chúa Kitô, cùng lớn lên với Ngài. Ngài chết thì cây ghép cũng chết. Ngài sống lại thì chúng ta cũng phục sinh. Tuy nhiên, biến cố phục sinh của chúng ta vẫn còn ở trong tương lai. Cho nên đời sống kết hợp với Chúa , tháp nhập vào Ngài, chưa phải là đã hoàn hảo. Chúng ta vẫn còn chờ đợi trạng thái hoàn hảo, tiến lên trong trạng thái đó, tức phải trông mong điều mà thánh Phaolô diễn tả trong cụm từ trên : "Cùng sống với Ngài". Như vậy, chúng ta vẫn còn phải tiếp tục đấu tranh chống "bầu khí ô nhiễm (bad air)" trong môi trường chung quanh. Thật rất khó để làm được như vậy, hít không khí vào mà không khí bị ô nhiễm ! Tuy nhiên, chúng ta không cô độc trong đời sống mới này. Chúa Giêsu hằng ngự trong linh hồn chúng ta. Người là bạn đồng hành, là đại tướng chỉ huy. "Ngài đã chết một lần cho tội là đủ". Nghĩa là tội lỗi có thể giết chết Ngài, nhưng không thể thắng được Ngài. Chiến thắng đã là kỷ phần của chúng ta, chỉ còn việc là chiếm lấy và thời gian chẳng còn bao xa. Amen. Alleluia. | |