Chúa Nhật Lễ Lá - Năm A

Lm Nguyễn Khoa Toàn 

CHÉN ĐẮNG và THẬP GIÁ ĐỜI MÌNH  

Một chiếc máy bay dân sự bay vào một vùng không khí loãng. Và để trấn an hành khách, các tiếp viên phi hành mang rượu và nước giải khát ra. Một hành khách nói : “Cho tôi một ly ‘Ông Già Đi Bộ’”. Nguời khác muốn một chai Vodka. Đến trước một bà tuổi đã khá cao, người tiếp viên hỏi: “Bà cụ có thích dùng gì không ạ?” “Tôi chỉ uống nước gì mà phi công trưởng đang uống,” bà cụ điềm nhiên trả lời.

Đã bước vào Tuần Thánh. Tuần lễ quan trọng nhất trong niên lịch phụng vụ. Và chúng ta đuợc mời gọi, cùng dân thành Giêrusalem, vang ca ‘Hosanna ’- vạn tuế tung hô con Vua Đavít. Và lê chân đến đồi máu Golgotha để nghe tiếng Người thở dài trăn trối :”Eli, Eli, lama sabachthani? Lạy Chúa, lạy Chúa, sao Chúa bỏ con?”

Nhân tính và thiên tính quyện lẫn vào những giây phút sau cuối đời Người. Đau đớn quá, nhục nhã quá, Chúa Cha ơi! Thịt xác con đã nát tan mà sao Cha có thể nỡ tâm ngoảnh mặt làm ngơ? Sao có thể để con Cha trần truồng phơi thân trên thập giá?

Nhưng hãy đừng theo ý con mà chỉ xin một lòng theo ý Cha thôi. Ngay trước khi trút hơi thở cuối, Chúa Giêsu vẫn muốn mỗi từng chúng ta đừng mù quáng đắm chìm theo những suy tính tư riêng mình. Hosanna -vinh quang đầu ngày là Eli, Eli, lama sabachthani -tủi nhục cô đơn khi hoàng hôn buông xuống.

Hãy gắng mỗi ngày nhìn vào thập giá Chúa và trút mọi nỗi ưu phiền đời sống. Nhưng hãy mạnh dạn, vì danh Chúa, mà can đảm nhìn xa hơn và trông rộng hơn. Hãy, như cổ nhân dạy bảo, “đừng tham cái lợi trước mắt mà quên cái hại sau lưng”.

Con vua Đavít không đòi buộc chúng ta phải uống chén đắng và vác thập giá như Nguời, vì chén của Người rất đắng cay và thập giá Người chĩu nặng tội lỗi của toàn nhân loại. Người chỉ muốn mỗi chúng ta uống cạn chén đắng và gắng vác thập giá đời mình.


Last Updated: 04/12/2011