Lễ Chúa Hiển Linh | Ts. Minh Giám, CMC |
Chúa Giêsu là ánh sáng | |
Suy Niệm 1. Mặc dù thánh Matthêu viết Tin Mừng cho độc giả Do Thái, nhưng ngay từ đầu tác phẩm, ngài đã trình bày Chúa Giêsu là Đấng Cứu tinh cho muôn dân, Ngài đã tỏ mình ra cho lương dân. Chúa Giêsu là ánh sáng, ánh sáng huy hoàng hơn cả mặt trời. Nếu mặt trời không phải là của riêng ai, thì Chúa Giêsu cũng là của mọi người, mọi dân. Ngài mang ơn cứu độ đến cho muôn dân. Bởi thế, ngay sau khi giáng sinh, tỏ mình ra cho những kẻ chăn chiên nghèo hèn, Chúa Giêsu cũng sớm tỏ mình ra cho các đạo sĩ đại diện cho lương dân. Vì Chúa muốn tỏ mình ra cho muôn dân, cho nên lương dân có quyền được biết Chúa, và những người đã biết Chúa có bổn phận giúp cho lương dân biết Chúa. Lời Chúa trong Thánh lễ hôm nay dùng một hình ảnh vừa rất đẹp vừa rất hay để dạy chúng ta cách giúp cho người khác biết Chúa, đó là Ánh Sáng: - Hãy đưa cao Tin Mừng như người ta nâng cao ngọn đuốc sáng để soi chiếu mọi vùng tăm tối. - Cách sống của những người đã biết Chúa phải là một ngọn đèn sáng gương mẫu cho những người chung quanh. Chúa Giêsu nói: “Sự sáng của chúng con cũng hãy toả sáng trước mặt mọi người. Còn thánh Phaolô thì nói: “Anh em hãy chiếu sáng như những tinh tú trên bầu trời.” 2. Các đạo sĩ đại diện cho những người thành tâm thiện chí: họ đang theo một tín ngưỡng khác, họ mê tín (đạo sĩ), nhưng họ vẫn luôn kiếm tìm (nhìn ngắm sao trời), khi thấy dấu lạ, họ đã kiên trì đi theo, họ dọ hỏi, cuối cùng họ đã gặp được Chúa Giêsu và họ dâng cho Ngài những thứ quý giá nhất. 3. Một chủ đề khác cũng được thánh Matthêu ngầm trình bày trong đoạn này là : ngay từ khi Chúa Giêsu mới sinh ra, Ngài đã bị dân mình từ chối : “Nghe tin ấy, vua Hêrôđê bối rối, và cả thành Giêrusalem cũng xôn xao”. Chữ “xôn xao” có ngữ căn là chữ “seismos”, một chữ được Thánh Kinh dùng cho những thế lực chống đối Chúa Giêsu. 4. Hành trình tìm kiếm Chúa của lương dân gặp nhiều khó khăn, ngăn trở và kể cả hiểm nguy (đường xa, đất lạ, bị Hêrôđê gạt gẫm, sinh mạng bị đe dọa). Nhưng họ được trợ lực và hướng dẫn bởi một ngôi sao. Thánh Phaolô, vị tông đồ truyền giáo, đã hiểu ngôi sao ấy là cuộc sống tốt đẹp của kitô hữu “Giữa thế hệ đó, anh em hãy chiếu sáng như những vì sao trên vòm trời” (Philipphê 2,15 5. “Trông thấy ngôi sao, các nhà chiêm tinh mừng rỡ vô cùng” (Mt 2,10) Chuyện kể rằng : đêm trước lễ Noel, một cô bé nghèo muốn dành hết số tiền ít ỏi của mình để mua cho chị một chuỗi ngọc lam quý giá. Số tiến quá ít, không đủ, nhưng tình yêu của cô bé thật tuyệt vời ! Nó như một ánh sao làm bừng lên niềm tin yêu cuộc sống cho anh bán hàng đang tuyệt vọng khổ đau. Noel năm nay, tôi ước ao mãi về sau, trên máng cỏ đời mình vẫn luôn có một ngôi sao lung linh, lấp lánh. Chúa Hài Đồng ơi, xin lớn lên trong lòng con, để cả cuộc đời con ngời lên ánh sao của Chúa. (Epphata) Huyền thoại về cây nến nhỏ : Một buổi tối, một người cầm cây nến nhỏ leo lên một chiếc cầu thang. - Chúng ta đi đâu thế ? Cây nến nhỏ hỏi. - Ta lên sân thượng để soi đường cho thuyền bè vào bến. - Nhưng tôi quá nhỏ bé, thuyền bè nào mà thấy được ánh sáng của tôi ? - Chỉ cần ngươi cố gắng chiếu sáng. Mọi việc khác để ta liệu. Khi họ đã leo lên sân thượng thì thấy ở đó có sẵn một chiếc đèn lồng lớn. Người ấy cầm ngọn nến châm vào ngọn đèn. Một luồng sáng lớn bùng lên, tỏa rộng chung quanh, ánh sáng lan đến tận biển khơi. Chúng ta là những cây nến nhỏ trong tay Chúa. Sứ mạng của ta chỉ là chiếu sáng. Còn kết quả thế nào là hoàn toàn tùy Ngài. (Purnell Bailey). Hạnh Phúc Cá nhân cần phải làm gì khi nỗi buồn xâm chiếm tâmtư? Câu trả lời có thể đơn giản, dễ cho một số nhưng lại nan giải cho nhiều người. Quan niệm cuộc đời càng phức tạp việc tìm kiếm niềm vui, hy vọng càng khó thành đạt bởi vì hạnh phúc, niềm vui thuộc về tâm lý. Nói theo tôn giáo thì tình yêu, hạnh phúc niềm vui thuộc lãnh vực gọi là cõi cao. Vật chất của cải, thuốc và chất kích thích thuộc về hạ giới nên chỉ có thể ban cho hạnh phúc giới hạn hạ giới. Muốn có hạnh phúc thật phải vượt qua được cái hạnh phúc, niềm vui giả tạo để tiến vào niềm vui hạnh phúc thực sự. Nói cách khác hạnh phúc giả tạo đến từ bên ngoài, hạnh phúc thực phát ra từ trong. Niềm vui thực phát sinh từ tâm hồn, nơi con tim yêu mến nồng nàn, nơi con tim reo vui, hạnh phúc đó mới là hạnh phúc thật, bền lâu vì hạnh phúc đó không lệ thuộc điều kiện ngoại cảnh nhưng có bản chất từ chốn linh thiêng, từ cõi cao. Chỉ những tâm hồn thiện tâm mới đạt được cõi này. Đây chính là điều ba vị từ Phương Đông lặn lội ngày đêm tìm kiếm hạnh phúc thật. Họ không thiếu gì. Trong nhà vàng bạc châu báu. Ra ngoài kẻ thưa người bẩm. Nơi đô hội kẻ kính người trọng. Không thiếu uy quyền, mãnh lực. Những thứ đó không cho họ hạnh phúc thật nên họ từ giã chúng, bỏ chúng sau lưng, không luyến tiếc, ra đi tìm cõi cao. | |