MỤC TỬ NHÂN LÀNH

Lm. Louis Minh Nhiên, CMC

CHÚA NHẬT IV PHỤC SINH năm B

Cha Ngô phúc Hậu đang truyền giáo tại Cà Mau, Việt Nam trong cuốn Nhật Ký Truyền Giáo ghi lại rằng trong giờ dạy giáo lý, cha hỏi một người dự tòng:

- Trước khi con đến đây xin học đạo, thì con đã tới nhà thờ lần nào chưa?

- Con chỉ đi qua trước cổng, chứ không dám vào?

- Tại sao vậy?

- Người ta biểu: người ngoại mà vô nhà thờ, thì ông cha đánh thấy mồ.

- Eo ơi, làm gì có. Con đã bị đánh lần nào chưa?

- Con nghe người ta nói vậy, chứ con có vô nhà thờ bao giờ đâu mà bị đánh.

Chắc chắn chẳng có linh mục nào lại đánh những người lương dân đến nhà thờ để tham quan, hoặc là để làm thỏa mãn tính tò mò. Nhưng tại sao lại có tin đồn như thế? Do ác ý hay do vô tình? Nhưng có một điều chắc chắn là nhiều người giáo dân vẫn thích đưa cha sở của mình ra, để hù thiên hạ.

- Mày mà không đi lễ, tao méc cố sở, cố sở "uýnh" thấy cha mày.

- Mày mà không dứt với con nhỏ này, thì ông cố sở cho mày đi đoong.

Cha viết tiếp: "Có một lần kia, mình đang đi ngoài đường, thì nghe một người đàn bà dọa thằng cu tí đang gào lên như cái ống bô bể:

- Mày mà không nín, tao méc ông cố, ông cố cắt chim mày.

Thằng cu tí dòm mình, mặt tái mét...

Mình cảm thấy bất bình với người đàn bà ấy, vì bà đã đem mình ra làm con ngáo ộp, để dọa thằng cu tí. Thế là vô tình bà đã gieo vào tâm thức con bà một hạt giống sợ hãi. Lớn lên nó sẽ giữ đạo trong nỗi sợ: sợ Chúa, sợ cha sở, sợ hỏa ngục."

Cha còn ghi thêm: "Dân gian vẽ chân dung mục tử như thế đó. Bất công thay. Còn đâu nữa hình ảnh mục tử tốt lành: dẫn chiên đi ăn trên đồng cỏ xanh tươi; đưa chiên xuống suối uống nước trong lành; cho chiên nằm nghỉ dưới bóng râm của cây cổ thụ; băng bó những con chiên bị thương; vác con chiên lạc trên vai; phang gậy trên đầu chó sói để bảo vệ bầy chiên?" (NKTG, trang 132-134).

Hôm nay trong bài Tin Mừng, Chúa Giêsu cho chúng ta hay Ngài là vị mục tử nhân lành, tự tình hiến mạng sống vì đoàn chiên, Chúa biết đoàn chiên và đoàn chiên biết Chúa.

Noi gương Chúa Kitô, Đức Giáo Hoàng, các Đức Giám mục, linh mục được kêu mời và tuyển chọn làm chủ chăn, làm mục tử săn sóc đoàn chiên, yêu thương tha nhân. Nói một cách chung, các vị chủ chăn, các mục tử là những người theo đuổi một lý tưởng cao đẹp, hiến thân cho Chúa và hy sinh phục vụ tha nhân với tâm hồn quảng đại cao thượng. Vì Chúa, vì tha nhân và đoàn chiên, các ngài đã sẵn lòng hy sinh. Nếu không có tình yêu quảng đại và tấm lòng tự tình hy sinh thực sự, thật khó cho các vị chủ chăn, các mục tử có thể trung thành với những gì đã cam kết, với lý tưởng đang theo đuổi.

Ôm ấp một lý tưởng cao đẹp và sẵn lòng hy sinh chăm sóc đoàn chiên, nhưng điều cần để ý đó là các vị chủ chăn, các mục tử tuy đã được thánh hiến, nhưng các ngài vẫn còn là con người, với những giới hạn của con người, các ngài có thể đã có những yếu đuối, những sa ngã, sai sót của thân phận làm người, vì bánh thánh sau khi truyền phép cũng vẫn còn mang tính chất mỏng dòn yếu mềm, và một cây nến sau khi làm phép cũng dễ tắt như bao cây nến khác. Mang thân phận con người, các ngài nhiều lần đã không làm những điều phải làm và lại làm những điều không nên làm. Hơn nữa, với khả năng hữu hạn, nhiều lần với nhiều cách thức khác nhau, các ngài đã không thể làm thỏa mãn hài lòng tất cả mọi người.

Một sơ giảng giáo lý cho các em nhỏ về quyền năng của Thiên Chúa, Chúa làm được mọi sự Ngài muốn. Muốn nhấn mạnh điều mình nói, sơ hỏi các em: "Có em nào thấy việc gì mà Chúa không làm được không?" Sơ đang hí hửng bỗng cánh tay của em Hùng từ từ giơ lên làm sơ bối rối, sơ hỏi em: "Em Hùng, em kể xem có điều gì mà Thiên Chúa không làm được?" Em Hùng nhẹ nhàng trả lời: "Dạ thưa sơ, có một điều mà Thiên Chúa không làm được đó là Chúa không thể làm hài lòng tất cả mọi người." Nếu Thiên Chúa là Đấng toàn năng mà còn không thể làm hài lòng tất cả mọi người, thì chúng ta phải nói sao về các mục tử, các vị chủ chăn là những con người với nhiều giới hạn bất toàn?

Do đó, các vị chủ chăn, các mục tử mong được sự thông cảm nâng đỡ hiểu biết rộng lượng của chúng ta. Có người bảo rằng trong giờ hấp hối tại vườn cây dầu, cũng như trên đường thương khó và ở núi Sọ, Chúa Kitô sẽ bớt cô đơn hơn, bớt đau khổ hơn nếu tất cả các môn đệ trung thành, cộng tác vác đỡ thánh giá, và can đảm chia sẻ đứng dưới chân thập giá.

Cuộc thương khó của Chúa Giêsu đã hoàn tất, con đường Ngài đi đã trọn vẹn, nhưng con đường của các chủ chăn, các vị mục tử, của Đức Giáo Hoàng, các Đức Giám mục, linh mục chưa hoàn tất, chưa đi trọn; con đường của chúng ta cũng chưa hoàn tất, các vị chủ chăn, các mục tử đã đang mời gọi chúng ta cùng đồng hành nâng đỡ lẫn nhau. Phải chăng chúng ta thích đồng hành, đi chung với nhau trong vui tươi xây dựng đoàn kết như một đoàn chiên, hay nhân danh tự do chúng ta lại muốn độc hành trong lẻ loi cô độc làm cho đời mình thành những con chiên lạc đàn thiếu an vui hạnh phúc, khiến cho các vị chủ chăn, các mục tử phải buồn phiền, nghĩ ngợi, và băn khoăn lo lắng?

NS. Trái Tim Đức Mẹ