ĐEM LẠI HÒA BÌNH

Góp nhặt

Thánh Lễ đêm

Hôm nay chúng ta kỷ niệm ngày Chúa giáng sinh. Ngài đem hòa bình và ơn cứu độ cho chúng và cho tất cả loài người.

Vào dịp lễ này, chúng ta vẫn thấy tượng Chúa Hài Nhi trong hang đá, mình quấn khăn vải đơn sơ nằm trên máng cỏ, quỳ bên cạnh là bà mẹ trẻ Maria nghèo nàn và bác thợ mộc Giuse chất phác. Họ đã “không tin được chỗ trong quán trọ" như bài Tin mừng vừa diễn tả vì họ là những người rất nghèo.

Thế nhưng, chính khi gặp gỡ được những con người nghèo khổ ấy, các mục đồng và đạo sĩ lại cảm thấy vui sướng, bình an. Các thiên thần cũng tụ lại xung quanh họ để hát lên lời ngợi khen:

Vinh danh Thiên Chúa trên trời,
Bình an dưới thế cho loài người Chúa thương...

Chính hình ảnh này đã gợi ý cho Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II chọn làm chủ đề cho Sứ Điệp của Ngài nhân ngày Hoà Bình Thế Giới cử hành vào ngày 1-1-1993 với đề thi: "Nếu bạn muốn hoà bình, hãy đi gặp gỡ những người nghèo”. Sứ điệp ấy vẫn còn giá trị cho chúng ta hôm nay vì người nghèo đang bị bỏ rơi và càng ngày chúng ta càng cảm thấy bất an. Vì thế, chúng ta cùng tìm đến gặp gỡ những người bạn nghèo khổ quanh ta để đón nhận được ơn hoà bình của Chúa Giêsu Kitô.

1. NHƯNG...CÁC BẠN NGHÈO Ở ĐÂU ĐỂ TA GẶP ĐƯỢC HỌ

Vào những ngày lễ như hôm nay, nhìn xung quanh, ta thấy ai cũng ăn mặc lịch sự, gọn gàng. Nhiều người còn có những bộ quần áo thật mới lạ. Nó làm cho ta cảm tưởng là không phải dễ dàng tìm được người nghèo. Rồi chúng ta nghĩ mình sẽ lặn lội đến các vùng thôn quê hẻo lánh hay các khu xóm tối tàn nơi thành thị để tìm được Đức Giêsu ẩn thân nơi những con người nghèo khổ. Nhưng cậu bé Giêsu ấy thật khó kiếm bởi vì người ta đã quên không tìm ngay trong ngõ ngách nào đó của tâm hồn mình và đã không ngờ rằng Giêsu có thể là chính mình.

Cảnh sát thành phố Los Angeles ở Mỹ đã từng lùng sục mọi hang cùng ngõ hẻm tối tăm để tìm một em nhỏ tên Thad. Nhiều người ở Mỹ và Canađa đã góp tiền, thực phẩm để tặng cho em khi người ta chuyển đến "Cơ Quan Bảo Vệ Trẻ Em Thành Phố" một bức thư đầy lỗi chính tả của em. Em viết như sau:

“Thưa ông “dà”Noen,

Giáng Sinh nay xin ông giúp đỡ bố mẹ con. Bố con không còn đi làm nữa. Bây giờ nhà con không có nhiều thức ăn. Mẹ con phải cho chúng con ăn những thức ăn đáng lẽ mẹ ăn.

Con muốn được lên “chời” để ở chung với các thiên thần. Ông mang con lên “chời” nhé. Bố mẹ con sẽ không phải mua đồ ăn cho con nữa. Điều đó sẽ làm cho bố mẹ con “sung sướng”. Xin ông mang cho bố con một chỗ làm và ít thức ăn.

Con sẽ không ngủ đâu. Khi ông cho bố con một việc làm và cho mẹ con ít thức ăn, con sẽ đi với ông bà và bầy tuần lộc...

Con gửi lời chúc Giáng Sinh vui vẻ đến ông bà Noen và các chú lùn nữa.
Ký tên : Thad.

Người ta vẫn chưa tìm ra em Thad y như rất nhiều người Do Thái đã không tìm ra trẻ Giêsu nghèo khó năm xưa. HọÏ đâu dám đi ra ngoài vì sợ trời lạnh, họ không dám đến những khu nhà tối tăm, bẩn thỉu vì sợ dơ áo, dơ quần. HoÏ giống như những người giàu thời đại chúng ta chỉ muốn ở yên trong nhà, tự mãn với những nệm êm, chăn ấm, với những bữa tiệc, những cây thống đủ ánh đèn màu, với những chương trình tivi hấp dẫn. Những người giàu ấy sẽ phải khóc vì không nhận được ơn bình an và ơn cứu độ của Chúa Hài Đồng.

2. TRỞ THÀNH NGƯỜI NGHÈO NHƯ CHÚA GIÊSU

Có thể chúng ta cũng đang là những "người giàu sẽ khóc" như họ đấy! Người nghèo thật sự không phải chỉ xét qua bộ, quần áo rách rưới, túp lều tồi tàn bên ngoài nhưng là những người có tinh thần nghèo khó như Đức Giêsu đã dạy. Do đó, ta thấy các vị đạo sĩ dù ăn mặc sang trọng với các lễ vâït quý giá như: vàng, nhũ hương, mộc dược... đã có mặt bên cạnh những mục đồng nghèo khổ rách rưới trong hang đá năm xưa để gặp được Giêsu. HoÏ đều là những người nghèo khó thật sự vì cảm nhận được thân phận yếu đuối của mình nén hoàn toàn tin cậy nơi Chúa cũng như sẵn lòng chia sẻ phúc lộc Chúa ban cho mọi người. Và chỉ những người này mới gặp được Vị Chúa Nghèo của lòng mình.

Còn chúng ta có thể là những "người giàu” bởi vì chúng ta đang sống một cách ích kỷ, chỉ biết hưởng thụ những của cải, sức khoẻ, tài năng Chúa ban mà chẳng chịu chia sẻ cho ai khác. Hơn nữa, chúng ta còn phung phí những ân huệ ấy một cách vô ích. Chúa ban cho ta một ngày có 24 giờ, mỗi giờ có 3.600 giây.

Một nụ cười, một lời nói "Cám ơn", "Xin lỗi", một lời chào bạn bè, chào thầy cô khi đến trường chỉ tốn có 1-2 giây thôi, thế mà không mấy ai biết nở nụ cười chân thành để làm vui lòng cha mẹ, anh em, chẳng mấy ai biết nó; lời cám ơn, chào hỏi ... cho những người sinh ra mình, nuôi nấng, dạy dỗ mình.Chúng ta giữ mãi sự giàu có, bực bội, giận hờn. Đó không phải là chúng ta đã phung phí thời giờ Chúa ban hay sao?

Sức khoẻ,tài năng Chúa ban nhiều khi ta cũng phung phí như vậy. Biết bao lần ta ngồi xem tivi, video thật khuya mà đáng lẽ ta cần ngủ sớm để bảo đảm sức khoẻ cho công việc, học hành. Bao nhiêu lần ta thức dậy muộn và lười biếng không chịu tập thể dục buổi sáng. Nếu ta bớt giờ xem tivi hay đi chơi để luyện tập, học hành, làm việc, chắc thân xác ta đã khoẻ mạnh hơn, gia đình ta đã hạnh phúc hơn, đất nước ta đã giàu mạnh hơn.

Chúng ta cần phải trở thành những người nghèo thật sự, nghèo khó trong tinh thần, thì mới gặp được những bạn nghèo, mới gặp được Đức Giêsu sinh ra trong hang đá tâm hồn mình và nhận được ơn hoà bình của Chúa.

3. GẶP GỠ CÁC BẠN NGHÈO NHƯ THẾ NÀO?

Gặp gỡ bạn nghèo chẳng phải là ta đến các khu nhà "kinh tế mới" tồi tàn như ở Mả Lạng, Đồng Tiến, Q.I -- Tp-HCM, rồi đưa cho họ ít tiền hay đồ dùng thừa thãi. Gặp gỡ kiểu đó ít có hiệu quả vì rất nhiều bạn nghèo không phải chỉ thiếu tiền, thiếu áo. HoÏ còn thiếu văn hoá vì không được học hành, họ thiếu tình thương vì không được cảm thông, họ thiếu niềm vui vì không được nhìn nhận như một người bình đảng trong xã hội, họ thiếu ơn cần độ vì không được nghe. Tin Mừng của Đức Giêsu Kitô. HoÏ giống hệt trẻ thơ Giêsu khi xưa bị hất hủi. Còn Giêsu ngày nay vẫn đang cần những nhu cầu cần thiết và nhất là hơi ấm tình người. Chúng ta có thể đem lại gì cho Ngài để đổi lấy bình an?

Cách gặp gỡ hiệu quả, được Đức Thánh Cha khuyến khích, đó là chúng ta hãy "sống điều độ, chừng mực, đơn sơ" trong cuộc sống hằng ngày. Muốn sống điều độ, ta phải có một thời khoá biểu rõ ràng, ăn uống, ngủ nghỉ, làm việc đúng giờ.

Mỗi sáng, ta nên tập thể dục hay chơi thể thao cho khoẻ. Muốn sống đơn sơ, ta hãy bằng lòng với những cái Chúa ban trong cuộc đời. Hãy nhìn vào hang đá tồi tàn để học bài học nghèo khó đơn sơ của Hài Nhi Giêsu. Ngài dù là Thiên Chúa mà vẫn không đòi sinh ra trong cung điện sang trọng, không đòi phải mặc gấm vóc, lụa là, không đòi giường êm, nệm ấm.

Chính khi chúng ta vui lòng đón nhận những cái bình thường như quà tặng đầy yêu thương của Thiên Chúa, tâm hồn ta sẽ thoát khỏi những mặc cảm tự ti hay tự tôn và nhận được ơn bình an của Chúa. Như thế, muốn gặp gỡ bạn nghèo cho có hiệu quả chúng ta phải phát huy tất cả những khả năng của mình, sử dụng tốt thời gian, sức khoẻ, phương tiện vật chất Chúa ban cho mình để làm vinh danh Chúa và mang lại hạnh phúc cho anh chị em.

KẾT LUẬN

Khi chúng ta cố gắng hết mình như thế, chúng ta giống như cậu bé đánh trống trong bài ca Giáng Sinh ta vẫn hát. Người ta rủ cậu đến chào Vua Giêsu mới sinh và nói phải mang quà đến cho Ngài. Cậu nghèo lắm, chẳng có quà như mọi người nên chỉ biết đánh một điệu trống thật hay cho Chúa Giêsu. Giêsu đã nghe và rất hài lòng. Ngài đã mỉm cười với cậu Giêsu cũng sẽ mỉm cười với chúng ta vì chúng ta đã trở thành người có tinh thần nghèo khó và đã chơi hết sức mình trên chiếc trống nhỏ Ngài ban tặng cho ta trong cuộc đời mình.
Cầu chúc anh chị em một lễ Giáng Sinh an bình đầy ơn thánh Chúa và gặp được Vị Chúa Nghèo như lòng vẫn ước mong.