Kinh thánh đã nêu lên điều răn của Thiên Chúa: "Ngươi
hãy thờ cha kính mẹ, để được sống lâu trên đất mà
ĐỨC CHÚA, Thiên Chúa của ngươi, ban cho ngươi..." (Xh
20,12)
Điều răn này được ghi trong Luật của ông Mô-sê. Chúa
Giêsu đã nhắc lại điều răn ấy và trách các kinh sư
và biệt phái là đã không tuân giữa hẳn hoi (x. Mt
15,3-9).
"Thờ cha, kính
mẹ", trong tiếng Do-thái (kabad),
có nghĩa là "tôn
vinh cha
mẹ", vì cha mẹ là hình ảnh của Thiên Chúa,
Đấng mà Kinh thánh trình bày như là người cha (Hs
11,1-4; Is 1,2; Gr 3,19 v.v...) và cũng như là
người mẹ (Is
49,15; Hs 11,8; Gr 31,20).
Tất nhiên trong các dân tộc khác nhau, ở mỗi nơi
người ta có cách thức riêng để biểu lộ lòng tôn kính
cha mẹ, tuỳ theo phong tục của họ: người châu
Âu ôm hôn cha mẹ; người châu Á thì chấp tay vái lạy
để biểu lộ lòng cung kính, chứ không bao giờ hôn ở
chỗ công khai. Thánh Phaolô khi đi truyền giáo cũng
phải "nhập gia tuỳ tục" như thế. Ngay sau khi mới
bắt đâu tiếp xúc với dân ngoại, người đã không giữ
tên Do-thái là Sa-un của mình nữa, mà dùng tên
Hy-lạp Phaolô (Cv 9,46). Sau này người còn nói:
"Với người Do
thái, tôi đã trở nên Do thái, để chinh phục
người Do thái. Với
những ai sống theo Lề Luật, tôi đã nên người sống
theo Lề Luật, dù không phải sống theo Lề Luật
nữa, để chinh phục những người sống theo Lề Luật. Đối
với những người sống ngoài Lề Luật, tôi đã trở nên
người sống ngoài Lề Luật, dù tôi không sống
ngoài luật Thiên Chúa, nhưng sống trong luật Đức
Kitô, đê chinh phục những người sống ngoài Lề Luật. Tôi
đã trở nên yếu với những người yếu, để chinh
phục những người yếu. Tôi
đã trở nên tất cả cho mọi người, để bằng mọi
cách cứu được một số người" (1 Cr 9,20-22).
Nguyên tắc sống mà thánh Phaolô nêu ra đó, ngày nay
được gọi là "hội
nhập văn hoá": người tông đồ đồng hoá cách sống
của mình với những người chung quanh, tất nhiên trên
bình diện văn hoá, mục đích là để đưa Tin Mừng đến
cho họ, giúp họ khám phá ra rằng những gì là tốt
lành nơi con người đều phát xuất từ Thiên Chúa, và
khi người ta giữ các giới răn của Thiên Chúa, người
ta đề cao phẩm giá và bảo vệ chính sự sống của mình.
Việc "thờ cha kính mẹ" rất được coi trọng nơi người
châu Á trong đó có dân tộc Việt-nam ta. Điều đó cũng
rất phù hợp với đạo lý của Kitô giáo. Chúng ta cần
lưu ý vài điểm sau đây:
a.
Người châu Á nói chung biểu lộ lòng hiếu thảo đối
với cha mẹ không những khi các ngài còn sống, mà cả
khi các ngài đã qua đời. Khác với người ngoại
giáo cho rằng những người quá cố hoặc là bị tiêu
diệt hoàn toàn hoặc là linh hồn họ lai vãng chỗ này
chỗ kia trên trái đất, người Công giáo tin rằng ông,
bà, tổ tiên của mình đã qua đời một cách nào đó vẫn
tồn tại trong Chúa, chứ không bị huỷ diệt thành
hư vô. Vì thế tưởng nhớ đến ông bà, tổ tiên là một
khía cạnh của mầu nhiệm các thánh thông công trong
Nhiệm thể Chúa Kitô.
b.
Người Việt-nam gọi lòng hiếu thảo đối với cha mẹ là
"đạo hiếu":
tuy gọi là "đạo",
nhưng đây không
phải là tôn giáo hay là tín ngưỡng, vì
ông, bà, cha, mẹ đã qua đời không phải là những vị
thần mà con, cháu phải thờ phượng. Tiếng "đạo" ở đây
chỉ có nghĩa là những bổn phận (kiểu như "đạo làm
người") mà con, cháu phải thi hành để biểu lộ lòng
hiếu thảo như tưởng nhớ, nhắc lại công ơn, cầu
nguyện...
Vì thế việc lập bàn thờ gia tiên trong gia đình
(miễn là đặt dưới bàn thờ Chúa), dâng hoa, dâng
trái, dâng hương không có nghĩa là dâng của lễ,
nhưng có nghĩa là "tôn vinh" theo kiểu nói Kinh
thánh "tôn
vinh cha mẹ": nói cách khác các cử chỉ ấy chỉ có
mục đích nhắc nhở cho con cháu sự tồn tại của các
ngài trong tình yêu Thiên Chúa và công ơn các ngài
đã cộng tác với Thiên Chúa để sinh thành, dưỡng nuôi
và giáo dục chúng ta.
c.
Việc chấp tay
vái lạy có
nghĩa là bái chào một cách kính cẩn như nhiều dân
tộc châu Á vẫn hiểu và làm (ví dụ Nhật, Trung-quốc,
Hàn quốc, Thái-lan...), chứ không nhất thiết có
nghĩa là tôn-thờ.
d.
Ngày giỗ hay
"kỵ nhật"
là ngày kỷ
niệm giáp năm ngày
chết :
đó là ngày mà con cháu thường họp nhau để kính nhớ
tổ tiên, cầu nguyện cho các ngài, chứ không phải là
ngày tế-tự hay kiêng kỵ.
Các giám mục miền Nam Việt-nam năm 1974 đã cho phép
các tín hữu Công giáo trên đất nước này tôn kính tổ
tiên "theo phong tục địa phương" và theo tinh thần
như vừa nêu trên: đó là một cách cụ thể tuân giữ
giới răn Chúa dạy "phải thờ cha, kính mẹ". Các giám
mục cũng khuyên chúng ta phải tránh những phong tục
mê tín, dị đoan như đặt hồn
bạch (đăt
khăn trắng lên mặt người chết để giữ linh hồn họ
lại), đốt vàng,
mã... Ngoài ra người công giáo chúng ta cũng nên
tránh những cử chỉ, những vật liệu có thể gây hiểu
lầm cho người ngoại giáo cũng như cho những anh em
Kitô hữu không phải Công giáo.
(Norberto,
ofmvn.org)