Hỏi : xin cha giải đáp 2 thắc mắc sau đây;
1. Đức Thánh Cha Phanxicô đă rửa chân cho hết mọi người, kể cả phụ nữ và người ngoại Đao, như vậy những người không phải là Công Giáo có được rước Lễ khi họ tham dự Thánh Lễ hay không ?
2. Những người li dị từ nay được rước lễ phải không ?
Trả lời:
1. Việc rửa chân và rước Ḿnh Thánh Chúa là hai việc hoàn toàn khác nhau. Rửa chân chỉ là nghi thức nhắc lại việc Chúa Giêsu xưa đă rửa chân cho 12 Tông Đồ trong Bữa ăn sau cùng với họ, trước khi Chúa nộp ḿnh cho những kẻ đến bắt bớ và hành h́nh Chúa ngày hôm sau.Đây không phải là việc cử hành một bí tích nào của Giáo hội đ̣i buộc tín hữu phải tham dự để được lănh ơn cứu độ của Chúa.
Nghĩa là không có luật nào buộc phải tham dự nghi thức rửa chân cử hành trong khuôn khổ Lễ kỷ niệm Chúa lập Phép Thánh Thể và Chức linh muc ngày Thứ năm tuần thánh. Tuy nhiên, nghi thức rửa chân cũng không buộc phải làm vào ngày Thứ năm Tuần Thánh. Phụng vu trong Tuần Thánh chỉ buộc phải cử hành Lễ Chúa lập Phép Thánh Thể và Chức linh mục cùng làm phép Dầu Thánh (Chrism) trong ngày Thứ Năm Tuần Thánh mà thôi, Nhưng ở Tổng Giáo Phận Galveston-Houston, v́ nhu cầu mục vụ , Lễ này được làm ngày Thứ ba Tuần Thánh, thay v́ Thứ Năm và không có nghi thức rửa chân. Việc này được tùy nghi làm ở các giáo xứ.
Việc Đức Thánh Cha Phanxicô cho rửa chân cả phụ nữ và tội phạm (năm qua tại một nhà tù ở Ư) là sáng kiến riêng của ngài. Ngài có lư do để làm như vậy, chúng ta không dám có ư kiến. Nhưng ngài cũng không buộc Giáo Hội phải làm theo gương của ngài. Nơi nào muốn làm th́ tùy ư.
Nhưng không thể suy luận là Đức Thánh Cha rửa chân cho mọi người, không phân biệt nam nữ và tôn giáo, để từ đây cho phép hết mọi người được rước Ḿnh Thánh Chúa, không phân biệt họ có Đạo và đang sạch tội trọng hay không.
Việc rước Ḿnh Thánh Chúa trong Thánh Lễ Tạ Ơn ( Eucharist) là việc-tự bản chất- hoàn toàn khác biệt với việc rửa chân nói trên.
Rước Ḿnh Máu Thánh Chúa Kitô là một việc đạo đức đ̣i hỏi phải có đức tin và sạch tội trọng. Phải có đức tin để tin rằng Chúa Kitô thực sự hiện diện trong hai chất thể là bánh và rượu nho. Có tin như vậy th́ việc rước Ḿnh , Máu Thánh Chúa mới sinh ích thiêng liêng cho người lănh nhận. Không tin th́ không có ích lợi ǵ cho dù là người công giáo hay người ngoại.
Phải có đức tin cũng có nghĩa là người muốn lănh nhận phải là tín hữu Công giáo đang hiệp thông trọn vẹn với Giáo Hội. Như thế , các Kitô hữu thuộc các giáo phái bên ngoài Giáo hội Công Giáo như các nhánh Tin Lành và Anh giáo ( Englican) kể cả tín đồ của các tôn giáo khác như Phật giáo, Cao Đài, Ḥa Hảo, Không Giáo, Hồi giáo… th́ không được mời rước Ḿnh , Máu Thánh Chúa Kitô , nếu họ v́ xă giao đến tham dự Lễ với các tín hữu Công Giáo. Lư do là họ không cùng chia sẻ một niềm tin với Giáo Hội về Phép Thánh Thể nói chung và, cách riêng, về việc Chúa Kitô thực sự hiện diện trong hai chất thể bánh và rượu nho như Giáo Hội tin không sai lầm.
Đây không phải là sự kỳ thị nào đối với các tín hữu bên ngoài Giáo Hội, mà là v́ kỷ luật bí tích của Giáo hội đ̣i buộc người tín hữu phải cùng chung niềm tin với Giáo Hội về Phép Thánh Thể, tức là tin có sự biến đổi bản thể ( substance) của chất thể hay tùy thể ( accident ) là bánh và rượu nho thành bản thể Chúa Kitô. Các anh em Tin Lành và tín hữu các tôn giáo khác đều không chia sẻ niềm tin này, nên họ không thể được mời lănh nhận M̀nh Máu Chúa Kitô - nếu họ đến tham dự Thánh Lễ với người Công Giáo hay Chính Thống Giáo Đông Phương. ( Eastern Orthodox Churches)
Mặt khác, muốn lănh nhận Ḿnh Máu Chúa Kitô cách xứng hợp, th́ ngoài yếu tố phải là ngướ Công Giáo ra , c̣n yếu tố quan trọng nữa là phải đang sống trong t́nh trạng ơn phúc, tức là đang không có tội trọng ( mortal sin), v́ theo giáo lư và giáo luật th́: “ ai đang có tội trọng th́ không được làm lễ ( linh mục) và rước Lễ ( giáo dân). “ ( x.SGLGHCG số, 1415; giáo luật số 916).
Như vậy, không thể trao Ḿnh Thánh Chúa cho hết mọi người, không phân biệt tôn giáo và t́nh trạng tâm hồn được , v́ bất cứ lư do nào.
Rửa chân cho người ngoài Công Giáo th́ không vi phạm giáo lư hay tín lư nào của Giáo Hội , v́ đó là hành động chủ yếu mang tính chất bác ái, và phục vụ; giống như bố thí cho người nghèo, thăm viếng người bệnh , thăm tù nhân th́ không cần phân biệt tôn giáo, nam nữ hay đẳng cấp xă hội. Ngược lại rước Ḿnh Máu Chúa Kitô th́ phải là người Công Giáo đang sống trong t́nh trạng ơn phúc, nghĩa là không có tội trọng trong linh hồn như nói ở trên. Hai việc này hoàn toàn khác nhau về bản chất , nên không thể loại suy việc này để làm việc kia được.
2. Về câu hỏi thứ hai, cần phân biệt hai trường hợp đươc hay không được rước lễ của người ly dị như sau:
a. Nếu sau khi li dị ngoài ṭa dân sự, mà không sống chung với người khác như vợ chồng th́ không có ǵ ngăn trở họ đi xưng tội và rước Lễ.
b. Ngược lại, nếu sau khi li di ngoài ṭa dân sự và trong khi chờ phán quyết xin tiêu hôn (annulment) nơi Ṭa hôn phối (Tribunal) của Giáo Phận , mà lại chung sống với người khác như vợ chồng, th́ tạm thời không được phép xưng tội và rước lễ, v́ lư do sau đây:
Bao lâu hôn phối cũ chưa được tháo gỡ theo giáo luật, th́ bấy lâu vợ chồng vẫn c̣n bị ràng buộc với hôn phối mà hai người đă thành hôn trong Giáo Hội. Nghĩa là việc li dị ngoài ṭa án dân sự không có giá trị tiêu hôn cho hai người đă giao kết thành hôn ở nhà thờ. Do đó, bao lâu việc xin tiêu hôn ( annulment) nơi ṭa hôn phối của Giáo phận chưa được giải quyết thỏa đáng, th́ bấy lâu hai vợ chồng vẫn bị ràng buộc với hôn phối cũ, dù hai người đă li dị ngoài ṭa dân sự.
Do đó, trong khi chờ đợi phán quyết của ṭa hôn phối Giáo phận, mà tự ư sống chung với người khác như vợ chồng th́ tạm thời không được xưng tội và rước Lễ. Sở dĩ thế, v́ khi tự ư sống chung với người khác kể cả việc tái kết hôn với người khác ở ngoài ṭa dân sự sau khi li dị, th́ bị coi là phạm tội ngoại t́nh ( adultery) v́ hôn phối cũ chưa được tháo gỡ nơi Ṭa hôn phối giáo phận. Và đây mới là trở ngại cho việc xưng tội và rước lễ của người li dị. Phạm tội ngoại t́nh là tội trọng nên không được rước lễ theo giáo lư và giáo luật của Giáo Hội (x. giáo luật số 916, SGLGHCG số 1415).
Nói tóm lại, những người đă li dị ngoài ṭa dân sự hay bỏ nhau để đi lấy người khác trong khi hôn phối cũ chưa được tiêu hôn ( annulled), th́ tạm thời không được xưng tội và rước lễ.
Gần đây, có dự luận cho là Giáo Hội muốn đón mời ( welcome) những người li dị vào hiệp thông với Giáo Hội. Nghĩa là cho họ rước lễ như mọi người khác. Điều này không đúng, v́ cho đến nay Ṭa Thánh chưa hề nói ǵ về việc này, mà chỉ có chỉ thị mới cho các Ṭa án hôn phối các giáo phận phải đơn giản hóa thủ tục xin tiêu hôn, để rút ngắn thời gian cứu xét tiêu hôn và có thể miễn hay giảm lệ phí cho các người xin tháo hôn phối. Ở Tổng Giáo Phận Galveston-Houston, th́ lệ phí này đă được giảm từ 500 dollars xuống c̣n 100 dollars kể từ nay.
Sau hết, nếu hôn phối cũ chưa được thẩm quyền giáo phận cho tiêu hôn, th́ tính bất khả phân ly (indissolubility) và thành sự (validity) của hôn phối cũ c̣n tồn tại và đang được cứu xét. Nên tự ư sống chung với người khác như vợ chồng, th́ đă vi phạm tính bất khả phân này, và đó là tội ngoại t́nh như đă nói ở trên. Phạm tội này, th́ không thể xưng tội để xin tha được. Muốn tha th́ phải từ bỏ việc sống chung bất hợp pháp nói trên, bao lâu hôn phối cũ chưa được tháo gỡ bởi thẩm quyền giáo phận.
Ước mong những giải đáp trên thỏa măn các câu hỏi đặt ra.
Lm. Phanxicô Xaviê Ngô Tôn Huấn