|
Có được cúng vái, dâng đồ ăn đồ uống cho người chết không?11/6/2011
5:20:20 PMHỎI:
Nhân tháng cầu cho các linh hồn,(tháng 11) xin cha vui lòng giải đáp
thắc mắc mắc sau đây :
1-Người
Công giáo phải
làm gì để giúp các linh hồn đã ly trần?
2-Có
được phép mang đồ ăn, đồ uống như rượu bia và trái cây ra đặt ở mộ thân
nhân chôn ngoài nghĩa trang, hay bày đồ ăn trên bàn thờ ông bà, cha mẹ
nhân ngày giỗ, tết không?
TRẢ LỜI: Những
người theo Đạo thờ ông bà (Tổ tiên) hay các tôn giáo khác thì tin là
vong hồn những người chết có thể về với con cháu sau khi chết. Vì thế,
con cháu thường mang theo đồ ăn, đồ uống ra đặt ngoài nghĩa trang nơi an
nghỉ của người quá cố. Đặc biệt, đến ngày giỗ, Tết, con cháu thường làm
một mâm cỗ với của ngon vật lạ để dâng lên bàn thờ người quá cố cùng với
nhang đèn để cúng vái, trước khi hạ cỗ cho con cháu hưởng chung. Đây là
tục lệ có từ lâu đời
trong xã hội ViệtNam. Là
người Công giáo, chúng
ta tôn trọng, và không dám phê bình niềm tin của người khác.
Tuy nhiên, là tín
hữu Chúa
Kitô, thì ngược lại, chúng ta không tin có sự trở về của linh hồn người
quá cố để ăn uống chung vui cách vô hình nào đó với con cháu, anh em còn
sống. Giáo lý Công
giáo dạy rõ như sau về số phân của một người sau khi chết :
“Mỗi người lãnh nhận trong linh hồn bất tử của mình phần trả công
muôn đời cho mình. Ngay sau khi chết, trong một cuộc phán xét riêng,
chiếu theo cuộc sống của mình hướng về Chúa Kitô, để hoặc sẽ trải
qua một cuộc thanh luyện, hoặc lập tức bước vào hưởng diễm phúc trên
trời, hoặc lập tức bị án phạt đời đời.”
(x. SGLGHCG, số 1022)
Như vậy, theo lời
dạy trên của
Giáo Hội , thì linh
hồn của một người đã chết
có thể được vào ngay Thiên Đàng để vui hưởng Thanh Nhan Chúa, hoặc phải
xa lìa Chúa đời đời trong nơi gọi là hoả
ngục (hell).
Hay phải
“tạm trú” một thời gian trong nơi gọi là “Luyện tội = Purgatory” để được
thanh luyện cho sạch khỏi mọi vết nhơ của tội lỗi đã được tha
qua bí tích hòa giải nhưng hậu
quả còn để lại mà chưa
đền bù cho đủ khi còn sống, nên
cần được tinh luyện cho sạch trước
khi được vào hưởng Thánh
Nhan Chúa trên Thiên Đàng.
Như thế rỏ ràng cho thấy là không
có trường hợp nào linh hồn những người quá cố còn có thể về chung vui cách
vô hìnhđời
sống con người trên trần thế với con cháu được nữa.Lại
càng vô lý hơn nữa , khi có người cho rằng các linh hồn có thể trở về
xin Rửa tội vì đã không được lãnh nhận bí tích này khi còn sống. Điều
này hoàn toàn trái với giáo lý của Giáo Hội trích dẫn trên đây.
Từ xưa đến nay và ở khắp mọi nơi, người ta đã nói nhiều về những hiện
tượng “ma quái” quấy
phá trong nhà sau khi có người chết, hoặc linh hồn người chết hiện về
với thân nhân trong giấc mơ để van xin điều này, hoặc cảnh cáo con cháu
việc khác v.v. Trước sự kiện này, Giáo Hội cho đến nay vẫn giữ
thái độ im
lặng, không đưa ra một giáo lý nào để giải thích ý
nghĩa của những sự kiện khác thường đó,
mà chỉ dạy giáo hữu phải cầu nguyện, làm việc lành, hoặc xin lễ cầu cho
các linh hồn, cách
riêng trong tháng 11 mà thôi. Đây
là việc bác ái có giá trị cứu giúp các linh hồn đang ở nơi luyện tội để
giúp họ mau chóng được tha hình phạt hữu hạn ( temporal punishment) để
vào Nước Trời vui hưởng hạnh phúc được chiêm ngưỡng Thánh Nhan Chúa cùng
với các thánh nam nữ ở đây.
Nhưng chắc
chắn là Giáo Hội không dạy hay khuyến cáo chúng ta phải mang đồ ăn, đồ
uống ra nghĩa trang đặt nơi mộphần của
thân nhân đã qua đời, hay dâng mâm đồ ăn trên bàn thờ người quá cố trong
những ngày giỗ tết.
Tuy nhiên, vì lòng thảo kính, thương nhớ, giáo dân ngày nay được phép
đốt nhang, đèn, nến và trưng hoa trước bàn thờ tổ tiên hay nơi mộ phần
của thân nhân để nói lên lòng yêu mến, tôn kính và thương nhớ đối với
những người thân đã ly trần.
Nhưng tuyệt đối phải tin rằng:
1- Những linh hồn đã được hưởng Thánh Nhan Chúa trên Thiên Đàng không
cần sự trợ giúp nào của người còn sống trên trần thế. Họ
đã gia nhập hàng ngũ các Thánh và đang hưởng hạnh phúc Nước Trời với
Thiên Chúa, là hạnh phúc của các Thánh, các Thiên Thần. Ngược
lại, các Thánh trên
Thiên Đàng có
thể cầu xin đắc lực với Chúa cho những người còn sốngtrên
trần gian và
những linh hồn trong luyện ngục.
2- Chỉ có các linh hồn trong luyện ngục mới cần sự trợ giúp của các
thánh trên Thiên Đàng và của những người còn sống đang hiệp thông với
Giáo Hội trên
trần thế mà
thôi. Các
linh hồn đang còn ở luyện ngục không thể tự giúp gì cho họ được nữa vì
thời giờ đã mãn cho họ làm việc lành hay phạm tội gì thêm nữa. Đó
là lý do tại sao Giáo Hội dạy và khuyến khích các tín hữu cầu nguyện,
làm việc lành và nhất là xin lễ cầu cho các linh hồn thánh (holy souls)
còn đang được thanh luyện trong luyện ngục. Ngược
lại, các linh hồn ở nơi này có
thể cầu xin hữu hiệu cho các tín hữu còn sống trên
trần thế, nơi mọi người còn thì giờ để làm thêm việc lành, phúc đức hay
phạm tội thêm mất lòng Chúa.
Tóm lại, các Thánh trên Thiên Đàng, các linh hồn nơi luyện ngục và các
tín hữu còn sống trên trần gian đều có thể hiệp thông cầu nguyên và giúp
ích cho nhau như đã nói ở trên.Đây là
tín điều các thánh thông công như Giáo Hội dạy.
3- Sau
hết, các
linh hồn đang xa cách Chúa đời đời trong nơi gọi là hoả ngục thì các
Thánh trên trời , các linh hồn nơi luyện tội và các tín hữu trên trần
thế, không
ai có thể cứu giúp gì cho
họ được
nữa, vì không có sự hiệp thông nào (communion) giữa nơi này (
hỏa ngục ) với
Thiên Đàng, luyện ngục và các tín hữu còn sống đang hiệp thông trong
Giáo Hội lữ hành
trên trần thế.. Cũng
cần nói thêm là những ai đang ở hỏa ngục thì đó không phải là vị họ bị
Chúa trừng phạt hay trả thù mà chính vì họ, khi còn sống, đã tự chọn nơi
cư ngụ đáng sợ này khi tự do làm những điều gian ác, tội lỗi và không hề
xám hối xin Chua thứ tha vì họ cũng hoàn toàn khước từ Thiên Chúa và
tình thương của Người, là “ Đấng muốn cho mọi người được cửu rỗi và
nhận biết chân lý.” ( 1 Tm 2 : 4)
Tóm lại, dù ở nơi nào, Thiên Đàng, Luyện ngục hay hoả ngục, linh hồn
những người đã ly trần không thể trở về trần thế để “ăn uống” gì với
thân nhân còn sống được nữa.
Vì thế, người công giáo không nên đem
bất cứ đồ ăn của uống gì ra đặt nơi mộ phần của những người đã chết
ngoài nghĩa trang hay trưng bày trên bàn thờ trong những dịp giỗ tết để
“mời các vong hồn” về chung vui, thưởng thức với con cháu còn sống. Làm
như vậy là vô tình đi ngược lại với giáo lý của Giáo Hội về số phận của
những người đã chết như đã nói ở trên.
Chúng ta chỉ có thể bày tỏ lòng mộ mến, gắn bó, thương xót
những thân nhân đã ly trần bằng cách cầu nguyện, làm việc lành và xin
dâng thánh lễ cầu cho họ để nói lên những tâm
tình này mà thôi. Và chắc chắn đó cũng là những gì các linh hồn mong đợi
nơi con cháu, thân nhân còn sống nhớ đến mình sau khi họ lìa khỏi thân
xác qua sự chết,
và còn đang được thanh luyện nơi luyện ngục.
Vậy chúng ta hãy tha thiết cầu xin cho các linh hồn trong tháng 11 này.
Lm Phanxicô Xaviê Ngô Tôn Huấn
|