Thứ Sáu.

BÀI ĐỌC I: Cv 9, 1-20

"Người này là lợi khí Ta chọn, để mang danh Ta đến trước mặt các dân tộc".

Trích sách Tông đồ Công vụ.

Trong những ngày ấy, Saolô còn mải say mê hăm doạ giết các môn đồ Chúa, ông đến thượng tế, xin chứng minh thư gởi đến hội đường ở Đamas, để nếu gặp ai theo đạo ấy bất luận nam nữ, ông trói đem về Giêrusalem. Đang khi đi đường lúc đến gần Đamas, bỗng nhiên một luồng ánh sáng từ trời chiếu xuống bao phủ lấy ông, ông ngã xuống đất và nghe tiếng phán rằng: "Saolô, Saolô, sao ngươi bắt bớ Ta?" Ông thưa: "Lạy Ngài, Ngài là ai?" Chúa đáp: "Ta là Giêsu mà ngươi đang bắt bớ; giơ chân đạp mũi nhọn thì khổ cho ngươi". Saolô run sợ và kinh hoàng hỏi rằng: "Lạy Chúa, Chúa muốn con làm gì?" Chúa phán: "Hãy chỗi dậy, vào thành, và ở đó người ta sẽ nói cho ngươi phải làm gì". Những kẻ đồng hành với ông đứng lại, hoảng hốt; họ nghe rõ tiếng mà không thấy ai. Saolô chỗi dậy khỏi đất, mắt ông vẫn mở, mà không trông thấy gì. Người ta cầm tay dẫn ông vào thành Đamas; ông ở lại đấy ba ngày mà không thấy, không ăn, cũng không uống.

Bấy giờ ở Đamas, có một môn đồ tên là Anania; trong một thị kiến, Chúa gọi ông rằng: "Anania". Ông thưa: "Lạy Chúa, này con đây". Chúa phán: "Hãy chỗi dậy và đến phố kia gọi là phố "Thẳng", và tìm tại nhà Giuđa một người tên là Saolô, quê ở Tarsê; ông ta đang cầu nguyện". (Saolô cũng thấy một người tên Anania bước vào, và đặt tay trên ông để ông được sáng mắt). Anania thưa: "Lạy Chúa, con đã nghe nhiều người nói về người này rằng: ông đã gây nhiều tai ác cho các thánh của Chúa tại Giêrusalem; tại đây, ông đã được các vị thượng tế cho phép bắt trói tất cả những ai kêu cầu danh Chúa". Nhưng Chúa phán: "Cứ đi, vì người này là lợi khí Ta đã chọn, để mang danh Ta đến trước dân ngoại, vua quan và con cái Israel. Ta sẽ tỏ cho nó biết phải chịu nhiều đau khổ vì danh Ta". Anania ra đi, bước vào nhà, và đặt tay trên Saolô mà nói: "Anh Saolô, Chúa Giêsu, Đấng hiện ra với anh trên đường đi đến đây, sai tôi đến cùng anh, để anh được thấy và được tràn đầy Thánh Thần". Tức thì có thứ gì như những cái vảy rơi khỏi mắt ông, và ông được sáng mắt; ông chỗi dậy chịu phép rửa, và sau khi ăn uống, ông được lại sức. Ông ở lại ít ngày cùng với các môn đồ thành Đamas. Và lập tức ông rao giảng trong các hội đường rằng: Đức Giêsu là Con Thiên Chúa. Đó là lời Chúa.

ĐÁP CA: Tv 116, 1. 2

Đáp: Hãy đi rao giảng Tin Mừng khắp thế gian (Mc 16, 15).

Hoặc đọc: Alleluia.

Xướng: 1) Toàn thể chư dân, hãy khen ngợi Chúa! Hết thảy các nước, hãy chúc tụng Người. - Đáp.

2) Vì tình thương Chúa dành cho chúng tôi thực là mãnh liệt, và lòng trung thành của Chúa tồn tại muôn đời. - Đáp.

ALLELUIA: Ga 14, 16

Alleluia, alleluia! - Thầy sẽ xin Chúa Cha, và Người sẽ ban cho các con một Đấng Phù Trợ khác, để ở cùng các con luôn mãi. - Alleluia.

PHÚC ÂM: Ga 6, 53-60 (Hl 52-59)

"Thịt Ta thật là của ăn, Máu Ta thật là của uống".

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.

Khi ấy, những người Do-thái tranh luận với nhau rằng: "Làm sao ông này có thể lấy thịt mình mà cho chúng ta ăn được?"

Bấy giờ Chúa Giêsu nói với họ: "Thật, Ta bảo thật các ngươi: Nếu các ngươi không ăn thịt Con Người và uống máu Ngài, các ngươi sẽ không có sự sống trong các ngươi. Ai ăn thịt Ta và uống máu Ta thì có sự sống đời đời, và Ta, Ta sẽ cho kẻ ấy sống lại ngày sau hết. Vì thịt Ta thật là của ăn, và máu Ta thật là của uống. Ai ăn thịt Ta và uống máu Ta, thì ở trong Ta, và Ta ở trong kẻ ấy. Cũng như Cha là Đấng hằng sống đã sai Ta, nên Ta sống nhờ Cha, thì kẻ ăn Ta, chính người ấy cũng sẽ sống nhờ Ta. Đây là bánh bởi trời xuống, không phải như cha ông các ngươi đã ăn manna và đã chết. Ai ăn bánh này sẽ sống đời đời".

Người giảng dạy những điều này tại Hội đường Caphar-naum. Đó là lời Chúa.

 

5 phút suy niệm  2016

 

5 phút suy niệm:                 THỨ SÁU TUẦN 3 PS
Ga 6,52-59
NHÀ CỦA CHÚA
Khi ấy, người Do Thái liền tranh luận sôi nổi với nhau. Họ nói : “Làm sao ông này có thể cho chúng ta ăn thịt ông ta được?” (Ga 6,52)
Suy niệm: Đâu có phải hễ ai ngồi dưới ánh trăng ngọc ngà cũng đều cảm được vẻ đẹp huyền ảo của trăng. Vẫn biết trăng là của muôn người, nhưng thưởng thức trăng chỉ dành cho những ai có tâm hồn như tâm hồn người nghệ sĩ. Con mắt và tâm hồn nghệ sĩ giúp họ khám phá dáng vẻ mượt mà, êm ả của trăng. Ấy cũng là lúc trăng đến trọ trong lòng và gợi hứng cho đời họ. Cũng vậy, trong khi việc ăn Mình Thánh Chúa là cớ vấp phạm cho nhiều người, thì đối với các môn đệ, họ khám phá tình yêu táo bạo của Thiên Chúa. Vì yêu thương, Thiên Chúa trở nên của ăn cho con người. Đón nhận Thánh Thể là đón nhận Chúa đến trú ngụ trong tâm hồn.
Mời Bạn: Chính các môn đệ đồng bàn với Chúa trong bữa ăn Tiệc Ly được chứng kiến tận mắt và nghe tận tai lời quả quyết của Ngài : “Này là Mình Ta… Này là Máu Ta… Các con hãy làm việc này để nhớ đến Ta.” Trong thánh lễ qua lời linh mục đọc và nhờ quyền năng thánh hoá của Chúa Thánh Thần, lời Đức Giê-su lại một lần nữa phát sinh hiệu lực: bánh và rượu trở thành Mình Máu Thánh Ngài. Chính nhờ đó, bạn có thể tin nhận Đức Giê-su hiện diện thực sự trong Thánh Thể. Bạn có tin nhận như thế và mong muốn được Ngài đến cư ngụ trong lòng bạn không?
Sống Lời Chúa: Sau khi rước Mình Thánh Chúa, bạn nhớ cám ơn Chúa. Nếu vì ngăn trở không được rước Chúa, bạn nhớ khao khát rước lễ thiêng liêng.
Cầu nguyện: Lạy Chúa Giê-su, xin hãy đến và chọn tâm hồn con làm nơi Chúa ngự. Lạy Chúa, xin hãy đến và xin hãy ở lại trong linh hồn con.

 

THỨ 6 SAU CN 3 PS – C
THÁNH THỂ - NGUỒN SỰ SỐNG CHO CON NGƯỜI
* LỜI CHÚA : “Ai ăn thịt và uống máu tôi, thì ở lại trong tôi, và tôi ở lại trong người ấy.” (Ga 6,56)
* CHIA SẺ :
Nó!
Một đứa trẻ con nổi tiếng nhất nhì trong xóm làng về sự nghịch ngợm và bướng bỉnh.
Ngày nó chưa theo đạo, nó chẳng biết nhà thờ là gì, trong suy nghĩ của nó, không có Thiên Chúa.
Rồi một ngày, ba mẹ nó theo đạo, nó – một đứa thiếu niên 16 tuổi cũng đến nhà thờ để chịu Bí tích rửa tội. Nó chẳng hiểu biết gì. Nó chỉ biết làm theo lời của ba mẹ.
Nó ngạc nhiên, thấy nhiều người lớn đi lên và ông cha đặt vào trên miệng họ một tấm bánh trắng trắng, một cách trịnh trọng và đầy sự tôn kính. Nó không hiểu. Nó thắc mắc. Nhưng nó không hỏi. Nó im lặng.
Nhưng rồi, nó ít đến nhà thờ, năm thì mười họa, ba mẹ bắt buộc hay đánh nó, nó mới đến nhà thờ, để rồi sau đó, khi vào Thánh Lễ, nó lại trốn về để đi học.
Thời gian trôi qua, rồi một hôm, “Trời xui đất khiến” thế nào, nó chẳng hiểu, cái cảnh học đại học xa nhà, nó buồn, nó đạp xe lang thang, nó đi trên những con đường phố thật đẹp mà trong lòng trống rỗng. Bất chợt, nó nghe tiếng chuông nhà thờ vang lên. Nó dừng lại. Chần chừ! Ngại ngùng! Một lúc, nó dắt xe đi vào nhà thờ.
Nó chọn cho mình một góc để ngồi. Cung thánh sáng rực. Nó ngước nhìn lên Thánh Giá – Giêsu đang dang tay chịu đóng đinh.
Sau Thánh Lễ, nó liều lĩnh đến độ không ngờ, nó đến gặp cha sở nhà thờ đó để xin học giáo lý. Nó cũng không hiểu nó, vì sao nó lại làm điều mà từ trước tới nay nó chưa bao giờ làm.
Nó đi nhà thờ thường xuyên và học giáo lý một cách chăm chỉ. Nó khám phá ra nhiều điều mà từ trước tới nay nó chưa bao giờ được biết. Nó vui! Nó cười! Nó siêng năng tham dự Thánh Lễ mỗi ngày.
Nó được xưng tội rước lễ lần đầu và lãnh nhận Bí Tích Thêm Sức cùng một lúc. Tâm hồn nó rạng rỡ niềm vui, hạnh phúc. Nó lại cảm hứng làm thơ. Bài thơ con cóc.

HẠNH PHÚC
Ôi hạnh phúc lần đầu con rước Chúa
Chúa cao sang ngự đến trong linh hồn
Chúa lăn nhẹ trong hồn con rất khẽ
Nhẹ nhàng thôi nhưng mãnh liệt vô cùng.

Nó cảm nhận được nhiều điều tuyệt vời lắm, nhưng chỉ có thể viết ra được có mấy dòng thơ ngắn củn. Nhưng nó biết rằng, trong chính giây phút hạnh phúc ngọt ngào của lần đầu tiên rước Thánh Thể vào tâm hồn, nó muốn dâng hiến đời nó cho Chúa. Nó muốn thuộc về Chúa, nó muốn Chúa ở trong tâm hồn của nó, nó tham lam, nó muốn Chúa luôn ở với nó.
Thời gian trôi qua, ước mơ của nó thành sự thật. Hằng ngày, nó được dâng Thánh Lễ, nó được rước Thánh Thể, mỗi lần mỗi khác, mỗi cung bậc cảm xúc không giống nhau. Nhưng nó vẫn không bao giờ quên giây phút đầu tiên trong cuộc đời của nó, khi được rước Chúa ngự vào lòng. “Ai ăn thịt và uống máu tôi, thì ở lại trong tôi, và tôi ở lại trong người ấy”
Nó vào nhà thờ, quì trước Chúa Giêsu Thánh Thể, thầm thì dâng lời kinh nguyện tạ ơn. “Lạy Chúa! Con tạ ơn Chúa đã thương cho con được làm con của Chúa, và điều cao cả hơn là Chúa đã cho con được làm linh mục của Chúa. Con biết Chúa đã yêu thương con nhiều. Lạy Chúa! Chúa đã dẫn con đi trên những nẻo đường con chưa bao giờ nghĩ tới. Tạ ơn Chúa vì muôn ngàn đời Chúa vẫn trọn tình thương.”
* CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa Giêsu Thánh Thể! Con yêu mến Ngài. Xin Ngài đến và ngự trị trong tâm hồn con. Amen.