|
Ngày xưa, gần đến dịp tết Trung thu, theo lệnh
Vua, dân chúng nô nức thi nhau chế ra những chiếc đèn kỳ lạ nhưng
không có chiếc đèn nào làm cho vua vừa ý. Bấy giờ, có một nông dân
nghèo khó tên là Lục Đức mồ côi cha, ăn ở với mẹ rất hiếu thảo. Một
hôm nằm mơ, Lục Đức thấy một vị thần râu tóc bạc phơ hiện ra phán
rằng: "Ta là Thái Thượng Lãn Quân, thấy nhà ngươi nghèo khó nhưng ăn
ở hiếu thảo với mẹ, vậy ta bày cho ngươi cách làm chiếc đèn dâng
Vua".
Hôm sau theo lời dặn của Thần, Lục Đức cùng mẹ lấy những thân trúc
trắng cùng giấy màu để làm chiếc đèn. Thời gian qua mau, khi chiếc
đèn làm xong là ngày rằm tháng 8 cũng vừa đến. Chàng vui mừng cùng
mẹ đem chiếc đèn vào kinh thành dâng vua. Nhà vua xem, thấy chiếc
đèn vừa lạ, vừa nhiều màu sắc lại biết chuyển động nên rất hài lòng.
Khi Vua hỏi ý nghĩa của chiếc đèn, Lục Đức theo lời Thần tâu rằng:
"Thưa bệ hạ, thân trúc ở giữa đèn là biểu hiện trục khôn, cái chong
chóng quay sáu mặt biểu tượng cho sáu cá tính của con người: thương,
ghét, giận, buồn, vui, hờn. Cái chong chóng quay luôn luôn, tượng
trưng cho con người hay thay đổi cũng có căn do, đó là đạo làm
người. Chong chóng quay luôn cũng nhờ ánh đèn soi sáng, cũng như con
người tốt lành cũng nhờ đạo đức. Sáu mặt của chiếc đèn làm bằng giấy
tươi sáng biểu hiện cá tính của con người".
Vua truyền đem đèn cho dân chúng cùng xem. Đèn đốt lên làm quay
chong chóng. Hiện lên sáu màu sắc rực rỡ là hình ảnh vua, quan,
người, ngựa nối đuôi nhau. Tất cả những hình nhân trên đèn được làm
bằng giấy. Vua ban thưởng cho mẹ con Lục Đức rất hậu và phong làm
Vạn Hộ Hầu.
Từ đó, mối khi đến Tết Trung thu, nhớ lại sự tích người con hiếu
thảo Lục Đức, dân chúng đua nhau bắt chước chàng làm nên những chiếc
đèn màu rực rỡ gọi là đèn kéo quân. |