|
Người
ta nói người mẹ có thể đọc được tâm tư của con. Dù con không nói
nhưng mẹ vẫn biết con đang muốn gì? Bởi vì tình yêu của mẹ luôn quan
tâm đến con cái một cách rất tỉ mỉ. Từng cử chỉ, từng hành động đều
không qua được mắt mẹ.
Có một anh bạn nhà nghèo, chạy vạy mãi mới được một suất hợp tác lao
động, anh coi đó như cách duy nhất để giúp đỡ gia đình. Nhưng ảo
mộng chóng tan, xứ người chẳng phải thiên đường, anh chỉ còn biết
làm quần quật và dành dụm từng đồng. Để nhà khỏi buồn, trong thư anh
tô vẽ về một cuộc sống chỉ có trong mơ.
Ngày về, mọi người mừng rỡ nhận quà, anh lại tiếp tục nói về cuộc
sống trong mơ.
Đêm. Chỉ còn mẹ. Hết nắn tay nắn chân anh rồi mẹ lại sụt sùi. Anh
nghẹn ngào khi nghe mẹ nói:
- Dối mẹ làm gì. Giơ xương thế kia thì làm sao mà sung sướng được hở
con!
Hóa ra tình mẹ thật sâu lắng. Sâu lắng đến độ có thể hiểu được con
tim của con. Mẹ có thể hiểu được con đang nghĩ gì, muốn gì. Mẹ cũng
có thể biết được phải làm gì để xoa dịu nỗi đau cho con.
Lời Chúa hôm nay cho chúng ta thấy chân dung của người mục tử tốt
lành. Người mục tử luôn gắn liền đời mình với đàn chiên tựa như
người mẹ gắn liền với định mệnh đời con. Người mẹ được Thiên Chúa
sắp đặt để bảo vệ đứa con, chăm sóc đứa con, dậy dỗ và gìn giữ đứa
con khỏi những nguy hiểm trong suốt hành trình cuộc đời. Không có mẹ
đứa con sẽ không lớn nổi thành người. Đàn chiên cũng không thể có
đồng cỏ xanh tươi, có suối mát ngọt ngào nếu không được người mục tử
miệt mài tìm kiếm cho đàn chiên. Đàn chiên sẽ không thể sống an toàn
khỏi cạm bãy, khỏi thú dữ rình chờ, nếu không có chủ chiên canh
phòng với đầy đủ trách nhiệm và đầy yêu thương.
Chúa Giêsu sánh ví tình thương của mình như tình thương của người
mục tử dành cho đàn chiên. Người mục tử tốt lành đầy yêu thương luôn
gắn bó với đàn chiên, luôn sẵn sàng hy sinh cả mạng sống mình vì lợi
ích đàn chiên. Ngài chính là vị mục tử mà bài đáp ca đã ca ngợi rằng:
Chúa là mục tử chăn dắt tôi, tôi chẳng thiếu thốn gì. Trong đồng cỏ
xanh tuơi, Người cho tôi nằm nghỉ. Người đưa tôi tới dòng nước trong
lành và bổ sức cho tôi. Người dẫn tôi trên đường ngay nẻo chính. Lạy
Chúa, dầu qua thung lũng âm u con sợ gì nguy khốn, vì có chúa ở cùng
con”.
Ngày 27.04 vừa qua, Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II đã được Giáo hội
tôn phong lên bậc hiển thánh. Người là một môn sinh đã hoạ lại rõ
nét hình ảnh mục tử của Thầy Chí Thánh Giêsu. Người mục tử luôn làm
việc không nghỉ ngơi. Cho dù tuổi đã cao lại thêm bệnh tật kéo dài,
thế mà ngài vẫn đến với đàn chiên, vẫn cất cao tiếng gọi đàn chiên,
vẫn là chỗ dựa thật vững chắc và an toàn cho đàn chiên. Đến nỗi khi
ngài qua đời, Đức tổng Giám mục Leônardo Sandri, thứ trưởng Ngoại
giao Toà Thánh đã nói với toàn thể thế giới rằng: “Hôm nay, chúng
tôi như những đứa con mồ côi”.
Tại sao người ta thương tiếc một cụ già như thế? Có phải người ta
ngưỡng mộ Ngài vì ngài nhiều tiền, nhiều quyền lực không? Thưa không
phải thế. Người ta thương tiếc một mục tử hết mình vì đàn chiên. Một
mục tử canh giữ hoà bình không chỉ cho đàn chiên mà cho hàng tỉ
người trên khắp hành tinh này. Người mục tử với 26 năm chăn dắt đàn
chiên của Chúa đã không ngừng bảo vệ quyền sống của con người, nhất
là của các thai nhi. Người mục tử đã không ngừng đi đến tận cùng thế
giới để gieo rắc an bình, công bình, tha thứ và yêu thương. Người
mục tử đã đi đến cùng đường để quy tụ đàn chiên, để tìm kiếm các con
chiên lạc đưa về một mối và cuối đời, trong những tiếng nấc hoà trộn
với hơi thở bị ngắt quãng, ngài đã nói với đàn chiên đang canh thức
cầu nguyện cho ngài trong giờ lâm chung rằng: “Ta đã đi tìm kiếm các
con. Và bây giờ các con đã đến với Ta. Ta xin cám ơn các con”.
Hôm nay lễ Chúa chiên lành, chúng ta dâng lời cảm tạ Thiên Chúa đã
ban cho Giáo hội luôn có những mục tử như lòng Chúa mong ước. Cám tạ
Chúa đã thương chăm sóc, chở che và gìn giữ cuộc đời chúng ta trong
tình thương quan phòng của Chúa.
Hôm nay cũng là Chúa nhật II trong tháng năm, được chọn là ngày của
mẹ. Mẹ chính là một mục tử gần gũi nhất để chăm sóc chúng ta. Tình
thương của mẹ là vô bờ bến. Tình thương của mẹ dám hy sinh đánh đổi
cả cuộc đời của mình để cho con niềm vui, tiếng cười. Thế nên, khi
nói về mẹ có lẽ chúng ta phải nói về những hy sinh của mẹ. Nói với
mẹ chúng ta phải nói lời cám ơn mẹ đã sẵn lòng hy sinh cho chúng ta.
Người ta kể lại rằng trong nạn đói vào năm Ất Dậu 1945, có một bà mẹ
đã cắn đứt ngón tay của mình để con được bú những giọt máu cuối cùng
thay cho dòng sữa đã cạn kiệt vì cái đói kéo dài. Bà chỉ hy vọng đứa
con sẽ được cứu khỏi chết. Bà không can tâm nhìn con chết đói mà
mình không làm điều gì đó để cứu con. Bà đã chấp nhận cái chết để
con được sống.
Tình thương của mẹ là thế. Yêu thương quên cả chính mình. Một tình
thương dám hòa trộn mồ hôi trong những giọt nước mắt bể dâu để mang
lại hạnh phúc cho con. Một tình thương không bao giờ giả dối nhưng
luôn mộc mạc chân tình gần gũi như chuối ba hương hay như xôi nếp
mật.
Thế nên, trong ngày của mẹ chúng ta hãy cám ơn mẹ đã cho chúng ta
vào đời. Cám ơn mẹ đã thức trọn canh khuya để canh giữ giấc ngủ cho
chúng ta, để gìn giữ chúng ta khỏi mọi hiểm nguy giữa cuộc đời. Cám
ơn cuộc đời đã cho chúng ta có mẹ để được yêu thương. Cầu mong mẹ
mãi ở với chúng ta để chúng ta mãi tận hưởng sự ngọt ngào của tình
mẹ, và cầu Chúa ban hạnh phúc thiên đường cho mẹ vì cả một đời gian
nan mẹ đã làm cho con cái. Amen |