Suy Niệm Tuần Thánh


HẬN THÙ VÀ THA THỨ


Hoàng Quốc Việt

www.gplongxuyen.org

Có ai đó đã nói rằng: “Tuần Thánh là tuần lễ của hận thù và tha thứ”. Tại sao vậy?
Là tuần lễ của sự hận thù, vì do sự hận thù mà người ta mới giết Chúa Giêsu. Thế nhưng tại sao người ta lại muốn giết Chúa? Phải chăng Chúa đã làm điều gì đó sai?
Chúa chẳng làm gì sai cả. Tất cả những gì Ngài làm đều là những điều tốt, điều thiện. Ngài làm tất cả là cho và vì hạnh phúc của con người. Thực thế, vì tình yêu Chúa đến với những người đau khổ, những người bất hạnh, và Ngài chúc phúc cho họ (x. Mt 5, 3; 5; Lc 6, 20). Với sự hiện diện của Chúa, những người nghèo, những người đau khổ giờ đây cảm thấy hạnh phúc, và đón nhận hạnh từ nơi Chúa. Tất cả chỉ vì tình yêu. Một tình yêu vô bờ bến Ngài dành cho con người, đặc biệt là cho người nghèo, người đau khổ, và những người tội lỗi. Vậy tại sao người Do Thái, cụ thể là những người lãnh đạo lúc bấy giờ, lại xin Philatô đóng đinh Chúa? Có phải vì Chúa đã làm những điều tốt mà họ đã xin đóng đinh Chúa? Và hình như là vậy, vì chính Chúa Giêsu cũng đã phải thốt lên: "Ta đã cho các ngươi thấy nhiều việc tốt lành bởi Cha Ta. Vậy vì việc nào mà các ngươi muốn ném đá Ta?"(Ga 10, 31-42)
Đúng vậy, vì Chúa làm việc lành, thu phục được lòng dân nên những người lãnh đạo thời bấy giờ cảm thấy mình bị mất ảnh hưởng, sinh lòng ghen tị (x. Ga, 47-48). Họ ghen tị vì Chúa Giêsu giảng hay, nói thật, sống với người nghèo và người tội lỗi để cảm hóa họ, chữa lành bệnh tật cho những kẻ kêu cầu tên Ngài. Và họ thù oán Ngài chỉ vì Ngài chỉ trích thói giả hình và lòng kiêu ngạo của nhóm Sađốc và Pharisêu. Như vậy, do sự hận thù và ganh ghét đối với Đức Giêsu mà những người trong giới lãnh đạo Do Thái lúc bấy giờ đã quyết định giết Chúa (x. Mt 27, 18).
Chính lòng ghen tị sinh ra ganh ghét; ganh ghét sinh ra hận thù; và chính sự hận thù sinh ra gian ác. Phải chăng con người đối với nhau là thế, chẳng ai muốn người khác hơn mình?!
Thực tế cho thấy: Con người dễ ghen tị khi thấy người khác hơn mình. Ai cũng muốn mình hơn người khác, được kính trọng hơn, nhất là khi mình được một chút kiến thức, một chút địa vị trong xã hội. Lòng ghen tị đã làm sụp đổ biết bao gia đình, biết bao xóm làng, biết bao triều đại quân chủ trong lịch sử, và nó vẫn luôn luôn hiện diện nơi con người cho đến lúc xuống mồ. Và đáng tiếc thay, cũng chính sự ghen tị đã và đang làm sụp đổ, gây chia rẽ thù hằn trong những cộng đoàn tu, nơi mà đáng lẽ ra những người sống trong đó phải sống và cổ võ cho sự yêu thương và hiệp nhất. Vì ghen tị, không muốn người khác hơn mình nên, thay vì giúp anh chị em mình sửa lỗi để cùng nhau trở nên tốt, đã đi nói xấu, tâu bẩm để hạ giá anh chị em mình. Thế là, một cộng đoàn của sự hiệp nhất và yêu thương đã trở thành nơi ngập tràn sự nghi kị chia rẽ và oán ghét, và như vậy, như ai đó đã nói “con người là sói dữ của nhau”.
Vì ghen tị mà nhiều người muốn mình được hơn người khác về mọi mặt tốt, nhưng lại muốn người khác gặp thật nhiều rủi ro, bất hạnh. Vì ghen tị mà con người có thể dùng mọi cách để làm lại, tàn sát lẫn nhau, miễn là mình có lợi. Vì ghen tị mà hiệp nhất biến mất, chia rẽ xuất hiện, bất hạnh ập tới. Vì ghen tị mà nảy sinh bè phái, tranh chấp, chống đối. Vì lòng ghen tị, con người ngày nay vẫn đang hô to tán thành việc đóng đinh Chúa. Quả vậy, khi vì lòng ghen tị, con người làm hại nhau thì con người đang đóng đinh nhau, và như thế cũng có nghĩa là đóng đinh Chúa. Chúa vẫn đang đau khổ và vẫn đang bị đóng đinh mỗi ngày nơi những con người đang bị đau khổ do sự ghen tị và gian ác của người khác gây ra. Và có lẽ đối với Chúa Giêsu, không nỗi đau nào làm cho Chúa đau cho bằng nỗi đau do chính những người đồng hương của mình gây ra, và rất có thể trong số những người đồng hương đó có cả những người Chúa đã từng làm ơn cho họ.
Tuy nhiên tuần Thánh cũng là “tuần lễ của tha thứ”, vì dù cho con người có thù ghét Thiên Chúa, đóng đinh Ngài thì Ngài vẫn yêu thương, tha thứ cho con người. Ngài đã biến hận thù thành tha thứ.
Quả vậy, Tuần Thánh, với ba ngày Tam Nhật Thánh, Giáo hội muốn diễn tả tình yêu tha thứ mà Thiên Chúa dành cho con người, và mời gọi họ, cùng với Đức Kitô, sống tình yêu tha thứ đó. Với ngày thứ Năm Thánh, Giáo hội diễn tả tình yêu mà Thiên Chúa dành cho con người qua việc tưởng niệm việc Chúa Giêsu lập Bí tích Thánh thể - một dấu chỉ Thiên Chúa muốn ở lại với con người, và qua việc Ngài đã ân cần quỳ xuống rửa chân cho các môn đệ - một dấu chỉ của sự phục vụ con người đến đỉnh điểm của tình yêu. Với ngày thứ Sáu Thánh, Giáo hội tưởng niệm cuộc thương khó của Đức Kitô - dấu chỉ của một tình yêu hy sinh cho con người cách trọn vẹn và hy sinh cho đến cùng. Và ngày thứ Bảy Thánh, với nghi thức đêm vọng Phục sinh, Giáo hội cử hành cuộc vượt qua của Đức Kitô. Ngài đã chiến thắng tử thần, phục sinh vinh quang để mang lại cho con người sự sống mới trong Chúa - dấu chỉ của sự tha thứ. Thiên Chúa tha thứ là muốn cho con người có được cơ hội sống qua viêc Ngài sống lại.
Cùng với Đức Kitô bước vào Tuần Thánh, tôi và bạn được mời gọi cùng với Ngài sống tình yêu tha thứ như Ngài đã sống. Nghĩa là, tôi và bạn hãy yêu như Chúa yêu, qua việc hiện diện với người khác, ân cần phục vụ họ, hy sinh vì họ, và tha thứ cho họ những lỗi lầm thiếu sót, hầu cho nhau cơ hội sống. Cụ thể trong tương quan sống với những người chung quanh, tôi và bạn hãy dẹp bỏ đi những ghen tị, giận hờn oán ghét để sống với nhau bằng một tình yêu tha thứ, hầu giúp nhau sống tốt hơn mỗi ngày trong cuộc sống này, trong ơn gọi làm người và trong ơn gọi làm con Chúa. Biết đâu khi tôi và bạn sinh lòng ghen tị, giận hờn, oán ghét, nói xấu người khác, thì chính họ lại là người đang cầu nguyện cho tôi và bạn, đang nói tốt về chúng ta!
Dẹp bỏ những ghen tị, giận hờn oán ghét để yêu và tha thứ thì chắc chắn tôi và bạn cũng sẽ được yêu và được thứ tha. Vì, ai trong chúng ta cũng cần được người khác yêu, và ai trong chúng ta cũng có những lỗi lầm cần được tha thứ. Sống được như vậy là chúng ta đang cùng với Chúa Giêsu đi vào tuần Thương khó của đời mình. Và như vậy, chắc chắn chúng ta sẽ được cùng với Ngài phục sinh, sống lại trong ơn nghĩa làm con Chúa.