|
Dưới đây là bản dịch Bài
Giáo Lý thứ hai của ĐTC Bênêđictô XVI về Năm Đức Tin, được ban hành tại
Quảng Trường Thánh Phêrô hôm thứ tư 24 tháng 10, 2012. Hôm nay ĐTC dạy
về ý nghĩa của Đức Tin.
* * *
Anh chị em thân mến,
Thứ Tư tuần trước, với việc khai mạc Năm Đức Tin, tôi đã bắt đầu một
loạt bài giáo lý về đức tin. Và hôm nay tôi muốn cùng anh chị em suy
niệm về một câu hỏi cơ bản: đức tin là gì? Đức tin còn có ý nghĩa gì
không trong một thế giới mà khoa học và kỹ thuật đã mở ra những chân
trời mới, những chân trời mà từ trước đến giờ không ai có thể tưởng
tượng nổi? Hôm nay tin có nghĩa là gì? Thực ra, thời đại chúng ta rất
cần một nền giáo dục về đức tin được đổi mới, trong đó chắc chắn phải
bao gồm sự hiểu biết về những chân lý và những biến cố của đức tin,
nhưng trên hết nó phải phát sinh từ một cuộc gặp gỡ thật sự với Thiên
Chúa trong Đức Chúa Giêsu Kitô, từ việc yêu Người, tin tưởng vào Người,
để nó dính lứu đến trọn cuộc đời.
Ngày nay, giữa nhiều dấu hiệu của sự tốt lành, cũng phát triển một loại
sa mạc tinh thần chung quanh chúng ta. Đôi khi, chúng ta cảm nhận từ
những biến cố mà chúng ta nghe thấy mỗi ngày rằng thế giới sẽ không đi
đến việc xây dựng một cộng đồng huynh đệ và hòa bình hơn. Chính những tư
tưởng về tiến bộ và hạnh phúc cũng tỏ lộ những bóng tối của chúng. Mặc
dù sự vĩ đại của những khám phá khoa học và những thành công của kỹ
thuật, ngày nay người ta có vẻ không thực sự trở nên tự do và nhân đạo
hơn. Vẫn còn nhiều hình thức khai thác, thao túng, bạo lực, áp bức và
bất công ... Thêm vào đó, một loại văn hóa nào đó đã dạy con người chỉ
di chuyển trong phạm vi các sự vật, phạm vi khả thi, chỉ tin vào những
gì mình nhìn thấy và sờ mó được. Tuy nhiên, trái lại, số người cảm thấy
mất định hướng cũng cũng gia tăng, và những người ấy trong cố gắng tìm
cách vượt qua một viễn tượng hoàn toàn nằm trong phạm vi cùa thực tại,
lại sẵn sàng tin vào tất cả mọi thứ và sự trái ngược của chúng. Trong
bối cảnh này, tái xuất hiện một số vấn đề cơ bản, là những điều cụ thể
hơn những gì chỉ có vẻ khi thấy lần đầu: Ý nghĩa cuộc đời là gì? Có một
tương lai nào cho con người, cho chúng ta và cho các thế hệ tương lai
không? Phải hướng dẫn sự lựa chọn tự do của chúng ta theo chiều hướng
nào để có một cuộc sống tốt đẹp và hạnh phúc? Cái gì đang chờ đợi chúng
ta bên kia ngưỡng cửa sự chết?
Những vấn đề hấp dẫn này cho thấy rằng thế giới của việc lập kế hoạch,
tính toán chính xác và thử nghiệm, nói tóm lại là thế giới của kiến thức
khoa học, mặc dù quan trọng đối với đời sống con người, chưa đủ. Chúng
ta không những chỉ cần bánh vật chất, mà còn cần tình yêu, ý nghĩa và hy
vọng, một nền tảng vững chắc, một mảnh đất vững vàng giúp chúng ta sống
với một ý nghĩa đích thực ngay cả trong những cuộc khủng hoảng, trong
bóng tối, trong những khó khăn và trong những vấn đề thường nhật. Đức
tin ban cho chúng ta chính đều ấy: đó là một lòng phó thác đầy tin tưởng
vào “Ngài” là Thiên Chúa, Đấng mang lại cho tôi một điều chắc chắn khác,
nhưng không kém vững chắc hơn điều đến từ tính toán chính xác của khoa
học.
Đức tin không đơn thuần là một sự đồng ý của trí tuệ con người với những
chân lý cụ thể của Thiên Chúa. Đó là một hành động mà qua đó tôi tự do
phó thác chính mình cho một Thiên Chúa, Đấng là Cha tôi và yêu thương
tôi; là gắn bó với “Ngài” là Đấng ban cho tôi niềm hy vọng và tin tưởng.
Chắc chắn rằng, việc gắn bó với Thiên Chúa này không phải là không có
nội dung: nhờ nó mà chúng ta biết rằng Thiên Chúa đã tự tỏ mình ra cho
chúng ta trong Đức Kitô, đã cho chúng ta thấy dung nhan Ngài và thực sự
trở nên gần gũi mỗi người chúng ta. Và thậm chí, Thiên Chúa đã tỏ lộ
tình yêu của Ngài cho con người, cho mỗi người chúng ta, tình yêu khôn
lường: trên Thánh Giá, Chúa Giêsu Thành Nazareth, Con Thiên Chúa làm
người, đã cho chúng ta thấy một cách rõ ràng nhất rằng tình yêu này đi
đến mức nào, đến tận mức tự hiến hoàn toàn.
Với Mầu Nhiệm Cái Chết và Phục Sinh của Đức Kitô, Thiên Chúa tự hạ xuống
chỗ tột cùng cùa bản tính nhân loại của chúng ta để đưa nó lên với
Người, để nâng nó lên cao bằng Người. Đức tin là tin vào tình yêu của
Thiên Chúa, là điều không thuyên giảm trước sự gian ác của con người,
biến đổi tất cả các hình thức nô lệ, bằng cách ban cho khả năng có thể
được cứu độ. Như thế, có đức tin nghĩa là gặp gỡ “Ngài” là Thiên Chúa,
Đấng nâng đỡ tôi và ban cho tôi lời hứa của một tình yêu không thể hủy
diệt được, một tình yêu không những chỉ khao khát sự vĩnh cửu, nhưng còn
ban tặng nó. Nó có nghĩa là tín thác vào Thiên Chúa với thái độ của một
trẻ nhỏ, biết rõ rằng tất cả những khó khăn, tất cả những vấn đề của
mình đều được an toàn trong “Ngài” của người mẹ.
Và khả năng có thể được cứu độ này là một hồng ân mà Thiên Chúa ban tặng
cho tất cả mọi người qua đức tin,. Tôi nghĩ rằng trong cuộc sống hàng
ngày của chúng ta, đặc trưng bằng những vấn đề và những hoàn cảnh đôi
khi bi thảm, chúng ta phải suy niệm thường xuyên hơn về việc tin cách
Kitô giáo có nghĩa là từ bỏ mình, phó thác cho ý nghĩa sâu xa, là điều
nâng đỡ tôi và nâng đỡ thế giới, ý nghĩa này là điều chúng ta không thể
tự cung cấp cho mình, nhưng chỉ lãnh nhận như một hồng ân, và là nền
tảng mà trên đó chúng ta có thể sống mà không sợ hãi. Và chúng ta phải
có khả năng rao giảng sự chắc chắn giải thoát trấn an này của đức tin
bằng lời nói, và chứng tỏ nó bằng đời sống Kitô hữu của mình.
Nhưng hằng ngày chúng ta thấy chung quanh mình nhiều người đang dửng
dưng hay từ chối chấp nhận lời rao giảng này. Hôm nay ở cuối của Phúc Âm
Thánh Marcô, chúng ta đã được nghe lời nghiêm khắc của Chúa Phục Sinh
rằng, “Ai tin và chịu phép rửa, sẽ được cứu độ; còn ai không tin, thì sẽ
bị luận phạt.” (Mc 16:16), người ấy sẽ bị sẽ hư mất. Tôi muốn mời anh
chị em suy niệm về điều này. Lòng tin tưởng vào hoạt động của Chúa Thánh
Thần phải luôn luôn thúc đẩy chúng ta đi rao giảng Tin Mừng và can
trường làm chứng của đức tin. Nhưng ngoài khả thể tích cực đáp trả hồng
ân đức tin, cũng có nguy cơ chối từ Tin Mừng, không chấp nhận cuộc gặp
gỡ sống còn với Đức Kitô.
Thánh Augustinô đã nêu lên vấn đề này trong chú giải về dụ ngôn người
gieo giống, ngài nói: “Chúng ta nói, chúng ta gieo hạt giống, chúng ta
trải hạt giống. Có những kẻ coi thường, có những người chỉ trích, những
kẻ chê cười. Nếu chúng ta sợ họ thì chúng ta không còn gì để gieo nữa,
và ngày thu hoạch chúng ta sẽ không có gì để gặt. Vì vậy xin cho hạt
giống mọc lên từ đất tốt” (Bài giảng về kỷ luật Kitô giáo, 13,14: PL 40,
677-678).
Do đó, việc chối từ không có thể làm cho chúng ta thất đảm. Là Kitô hữu,
chúng ta là nhân chứng của thửa đất màu mỡ này: đức tin của chúng ta,
ngay cả trong giới hạn của mình, chứng tỏ rằng có những thửa đất tốt, mà
trên đó các hạt giống của Lời Chúa sinh hoa trái dồi dào công lý, hòa
bình, và tình yêu, một nhân loại mới, ơn cứu độ. Và toàn thể lịch sử Hội
Thánh, với tất cả những vấn đề, cũng cho thấy rằng có thửa đất tốt, có
hạt giống tốt, và hạt sinh hoa trái.
Nhưng chúng ta hãy tự hỏi: con người nhận được sự mở rộng lòng trí này
từ đâu để tin vào Thiên Chúa, Đấng đã tự tỏ hiện trong Đức Chúa Giêsu
Kitô, đã chết và đã sống lại, để nhận được ơn cứu độ của mình, để Chúa
Giêsu và Tin Mừng của Người thành sự hướng dẫn và ánh sáng của cuộc đời
mình? Câu trả lời là: chúng ta có thể tin vào Thiên Chúa bởi vì Ngài đến
gần chúng ta và chạm đến chúng ta, bởi vì Chúa Thánh Thần, là hồng ân
của Chúa Phục Sinh, giúp cho chúng ta có thể đón nhận Thiên Chúa hằng
sống. Như thế đức tin trước hết là một ân huệ siêu nhiên, một món quà
của Thiên Chúa.
Công Đồng Vaticanô II khẳng định: “Để có được, đức tin này cần phải có
ân sủng đi trước và trợ giúp của Thiên Chúa, cùng với những sự giúp đỡ
bề trong của Chúa Thánh Thần, Đấng chạm đến tâm hồn và hướng nó về Thiên
Chúa, mở mắt tâm trí và ban cho ‘tất cả mọi người niềm vui ngọt ngào để
chấp nhận và tin vào chân lý’” (Hiến Chế Tín Lý Dei Verbum, 5). Nền tảng
của cuộc hành trình đức tin của chúng ta là Phép Rửa, bí tích ban cho
chúng ta Chúa Thánh Thần, làm cho chúng ta thành con cái Thiên Chúa
trong Đức Kitô, và đánh dấu việc gia nhập vào cộng đồng đức tin, vào Hội
Thánh: Chúng ta không tin một mình mà không có sự đi trước của ân sủng
Chúa Thánh Thần; và chúng ta không tin một mình, nhưng cùng tin với các
anh chị em của mình. Từ khi chịu Phép Rửa, mỗi tín hữu được mời gọi để
sống trở lại và biến lời tuyên xưng đức tin này thành của riêng mình,
cùng với các anh chị em của mình.
Đức tin là một món quà của Thiên Chúa, nhưng cũng là một hành động tự do
sâu xa của con người. Sách Giáo Lý của Hội Thánh Công Giáo nói rõ rằng:
“Chỉ có thể tin nhờ ân sủng và những sự trợ giúp bề trong của Chúa Thánh
Thần. Nhưng không kém đúng rằng tin là một hành động đích thực của con
người. Nó không ngược lại với sự tự do hay lý trí của con người” (số
154). Thực ra, nó liên hệ với chúng và nâng cao chúng, trong một canh
bạc cuộc đời như một cuộc xuất hành, như một việc thoát ly chính mình,
thoát ly những sự chắc chắn riêng, những mô thức suy nghĩ riêng của
mình, để phó thác cho hành động của Thiên Chúa, là Đấng chỉ cho chúng ta
thấy cách đạt được sự tự do thật, căn tính con người, niềm vui thật sự
của tâm hồn và sự hòa thuận với mọi người. Tin là tự do và vui vẻ phó
thác cho kế hoạch quan phòng của Thiên Chúa trong lịch sử, như tổ phụ
Abraham đã làm, cũng như Đức Maria thành Nazareth. Như thế, đức tin là
một sự ưng thuận mà qua đó lòng trí chúng ta thưa “Vâng” cùng Thiên Chúa
qua việc tuyên xưng rằng Chúa Giêsu là Chúa. Và lời “Vâng” này biến đổi
cuộc đời, mở ra cho nó con đường hướng tới một sự viên mãn đầy ý nghĩa,
làm cho nó nên mới, tràn đầy niềm vui và hy vọng đáng tin cậy.
Các bạn thân mến, thời đại chúng ta cần những Kitô hữu là những người đã
được Đức Kitô chiếm hữu, đang lớn lên trong đức tin nhờ quen thuộc với
Thánh Kinh và các Bí tích. Những người ấy phải như một cuốn sách mở ra
kể lại kinh nghiệm về cuộc đời mới trong Chúa Thánh Thần, về sự hiện
diện của Thiên Chúa này là Đấng nâng đỡ chúng ta trong cuộc hành trình
và mở cho chúng ta con đường đến cuộc sống không bao giờ cùng. Xin cảm
ơn anh chị em. |