|
HỒNG ÂN
TẬN HIẾN |
|
Thư Kính gửi Mẹ Maria |
|
Thưa Mẹ Maria kính yêu, Mấy hôm nay, anh em cùng lớp tại tu viện Nhà Mẹ Đồng Công thường hay chúc mừng con vì nghe rằng con đã được Anh Cả cắt cử vào việc đi giúp Gia Đình Đồng Công (GĐĐM). Con cười vui đáp trả: “Tại hạ không dám, không dám!”, vì nghĩ rằng anh em trêu con cho vui cửa vui nhà vậy thôi, chứ con nào có khả năng để làm công việc khó khăn và rất phức tạp đó. Mẹ biết đó, từ khi vào Dòng đến giờ cũng gần mười năm, con chỉ quanh quẩn trong bốn bức tường tu viện, yên vui với cuộc sống lao động và cầu nguyện trong trầm lặng ẩn khuất. Nào con có nghĩ đến việc được gọi đi giúp Gia Đình Đức Mẹ bao giờ. Ai ngờ tin hành lang của anh em là sự thật. Thật vậy, sáng sớm hôm nay, anh Phụ Tá Thần (sau là cha Thần và đã qua đời) ra tận Nhà Khách, nơi con đang công tác hằng ngày trong ban Tiếp Tân, báo tin cho con hay rằng con đã được Anh Cả chọn vào Ban Giảng Huấn Gia Đình Đồng Công thay cho anh Tôma Aquinô Maria Đinh Thành Tài vừa bị tai nạn giao thông nghiêm trọng. Nghe báo tin như thế con có phần bối rối và lo lắng. Con trộm nghĩ trong số hơn trăm thầy đã hoặc vừa học xong thần học có nhiều anh xứng đáng lắm. Các anh ấy khá hơn con về khả năng, về đức độ và tài giảng thuyết. Vậy mà không biết bài sai ấy sao lại rơi vào mình, chẳng khác nào như bị sao quả tạ chiếu tướng! Tuy nhiên, sống trong Nhà Chúa là sống trong đức vâng lời theo gương Thầy Chí Thánh: “Này con xin đến để thực thi ý Chúa” (Dt 10,9), nên con sẵn sàng làm bất cứ điều gì Bề Trên trao phó. Hơn nữa, có phải tự sức mình mà làm được việc này việc nọ đâu, nhờ ơn trên cả đấy chứ! Vâng, từ khi vào Dòng Đồng Công, sống và thực hành tinh thần tận hiến cho Mẹ, con vẫn thường tâm niệm: Con sống nhưng không phải con sống, chính Mẹ sống trong con, kia mà! Anh Thần có tâm sự thêm một điều rất quan trọng rằng người đi giảng phải sống trước điều mình rao giảng. Ngày ngay, người ta thường nghe các chứng nhân hơn là các thầy dạy. Nếu họ nghe các thầy dạy thì chỉ vì các thầy dạy cũng là các chứng nhân. Điều lưu ý đó con hằng cố gắng tuân giữ, và sau này, con đã nghiệm ra ích lợi cách rõ ràng nơi mình và nơi người nghe. Được tin chính xác như vậy, nên sau đó con đã vào trình diện và lĩnh ý Anh Cả. Tuy sẵn sàng làm mọi việc Anh Cả truyền, nhưng con cũng trình bày những khó khăn của bản thân để Anh Cả rộng đường quyết định. Nào là tư tưởng nghèo nàn, nào là đời nội tâm còn yếu …, Nghe xong, Anh Cả mới bảo rằng: “Em đã học xong thần học rồi, đã sống tận hiến cho Mẹ bao nhiêu năm nay rồi, nên việc đó không có gì khó cả”. Rồi con lại thưa thêm: “Thưa Anh Cả, tính em hơi nghiêm khắc, sợ đi giảng không được quá!”. Anh Cả liền nói một câu làm con suy nghĩ: “Em đi giảng Gia Đình Đồng Công cho thoáng!”. Con chợt nghĩ phải chăng đây là chủ ý của Anh? Sau này thật lâu con mới hiểu ra ý nghĩa từ “thoáng” và thầm nghiệm ra đường lối huấn luyện đơn giản mà tài tình của Anh Cả. Thông qua môi trường hoạt động tông đồ mới này, Anh Cả đã ngầm có ý muốn con rèn luyện sửa chữa cái tính quá cứng rắn và nguyên tắc, nhiều khi đến vụ luật, và do đó dễ thất bại trong công việc. Cùng với vị Tôn Sư Tối Cao là Chúa Kitô và Mẹ Maria, các cha xứ, anh chị em GĐĐM và những người mà con tiếp xúc cũng chính là những “thầy giáo, cô giáo” theo một nghĩa nào đó. Tất cả đều là những cộng tác viên của Chúa và Mẹ trong việc làm cho con ngày một nên đồng hình đồng dạng với Chúa Kitô, nên người phục vụ Hội Thánh tốt hơn. Đường lối huấn luyện đó hẳn phải xuất xứ từ Trái Tim Mẹ phải không thưa Mẹ? Anh Cả còn dặn kỹ: “Em đi giảng phải hết sức khiêm nhường, kính trọng mọi người và có sự chuẩn bị chu đáo. Dòng Đồng Công có nhiệm vụ truyền giáo, mà truyền giáo Đồng Công chính là đem người ta đến tận hiến cho Mẹ Maria. Vậy em phải nói cho anh chị em về lối sống tận hiến lệ thuộc Mẹ hoàn toàn như tinh thần của Dòng ta”. Thưa Mẹ, còn một điều làm con bận tâm nữa, đó là về sức khoẻ. Trong thời gian qua, sức khoẻ của con không được khả quan cho lắm, e rằng sẽ khó đảm đang công việc đi giúp GĐĐM. Nhưng thôi, con chẳng cần bận tâm thêm làm gì cho mệt. Chúa và Mẹ đã muốn con đi giúp GĐĐM thì con cứ đi làm việc, vì con chắc chắn sẽ được nhiều ơn kèm theo nhiệm vụ. Mẹ sẽ có cách làm cho con đủ sức khỏe và thoải mái khi đi công tác, chứ nào phải chuyện như “đem con bỏ chợ” đâu mà lo. Điều quan trọng là con có lệ thuộc hoàn toàn vào Mẹ hay không. Thành công hay thất bại đều tuỳ vào đó cả. Sau khi xin Anh Cả chúc lành, cầu nguyện cho và thương chỉ dạy, con thấy lòng bình an và sẵn sàng lên đường. Tạ ơn Chúa và Mẹ. “Ôi Maria, con hèn hạ khốn nạn tội lỗi, con xin từ bỏ mình con và phó thác hoàn toàn nơi Mẹ, xin Mẹ hãy làm mọi việc thay con cho sáng danh Chúa!”. Chúa Nhật 20.8.2001 Thưa Mẹ rất đáng yêu mến, Chiều hôm nay, con được anh Tòng (bây giờ là cha Tòng) dẫn về miền Tân Mai để ra mắt các anh chị Ban Phục Vụ Miền và Ban Phục Vụ các Xứ . Vì là lần đầu tiên bắt tay vào việc, nên con không tránh khỏi bỡ ngỡ khi tiếp xúc với các anh chị làm đầu trong toàn Miền. Từ đây, con phải dùng cách xưng hô thưa “anh chị” và xưng “em”. Các anh chị phần lớn đều lớn tuổi, đáng bậc phụ huynh, nhưng lại hết sức nhỏ bé khiêm tốn, đầy thiện chí ham ước nên thánh và nhiệt thành làm tông đồ cho Mẹ. Những điểm rất đẹp rất quý đó gia tăng trong con lòng kính trọng yêu mến anh chị em và thúc đẩy con dấn thân trong công việc. Thật đúng thay lời Anh Cả dạy con hôm đầu tiên vào nhận bài sai về phụ trách Miền Tân Mai rằng, phải trọng kính và yêu mến những người sẽ cộng tác mật thiết và đắc lực với mình trong việc điều hành hoạt động Gia Đình Tận Hiến Đồng Công. Từ giây phút khởi đầu này, con nghiệm ra ngay rằng công việc đi giúp Gia Đình Đức Mẹ không chỉ là để cộng tác với các cha xứ giúp đỡ anh chị em sống đời thánh thiện theo tinh thần và Điều lệ GĐĐC, mà còn là một môi trường mà Đức Mẹ sẽ đào tạo, huấn luyện và thánh hóa mình. Vì thế, con xin Mẹ được ơn xử sự khôn ngoan, đứng đắn trong giao tiếp, khiêm tốn trong lời nói, luôn lắng nghe và đối thoại trong chân thành. Những đức tính đó con cần phải nhờ Mẹ tập luyện cho thành tập quán thuần thục để ngày một trở nên người môn sinh của Chúa Kitô Con Mẹ. Thưa Mẹ, sau những lời chào thân ái đến anh chị em, con xin anh chị quảng đại hy sinh và nhiệt thành cộng tác với con trong việc xây dựng Miền. Con ý thức rằng cậy nhờ Mẹ trong tất cả mọi sự, đó phải là tâm niệm thường xuyên của con. Và con cũng ước muốn tâm tình ấy được trổi vượt trong anh chị em Ban Phục Vụ Miền và các Xứ, để thông qua các trợ tá bé mọn bất xứng, Mẹ hành động và dẫn đưa mọi việc đến cùng đích làm vinh danh Chúa và thánh hóa các tâm hồn. Không có việc gì mà không cậy nhờ Mẹ, không xin Mẹ thương giúp, và làm việc gì cũng vì yêu Mẹ thương Mẹ, phải không Mẹ? Mẹ đã cho anh Tòng giúp đỡ và hướng dẫn con trong bước đầu khập khễnh tập sự. Con cảm ơn Mẹ vì anh tận tình chỉ vẽ và hết sức chu đáo. Xin Mẹ chúc lành cho anh Tòng và cho anh chị em Ban Phục Vụ toàn miền Tân Mai Mẹ nhé! Thứ Ba 11.12.2001 Thưa Mẹ dịu hiền từ ái, Hôm nay, con và anh Lãng đi công tác GĐĐM miền Cái Sắn, thuộc giáo phận Long Xuyên. Vì tiếc giờ đầu khởi sự ôn tập thần học do Anh Tổng Phụ Tá I giúp (sau này ngài làm Bề Trên kế vị Cha Sáng Lập), nên sau khi học xong, gần 9g, chúng con mới xuất hành. Tuy đi trễ trời nắng, nhưng tâm hồn con lâng lâng vui vẻ, vì đây là chuyến công tác xa đầu tiên về phía nam tổ quốc, nơi mà đồng ruộng mênh mông cò bay thẳng cánh, sông nước lênh láng, kênh rạch chập chùng. Sau một quãng đường dài gần trăm cây số, chúng con tấp vào một quán nước nghỉ xả hơi và giải khát. Chạy tiếp đến khoảng 12g thì dừng lại ăn trưa tại một quán cơm bình dân bên đường. Rồi lại tiếp tục dong duổi dặm trường. Khoảng một giờ sau, con được nhìn xem cầu Bắc Mỹ Thuận, một công trình to lớn và hiện đại bắc ngang sông Tiền Giang, dài chừng 1500m kể cả hai đầu. Vừa đặt chân lên đỉnh cao của cầu, con thoả thích ngắm nhìn bầu trời trong xanh tuyệt đẹp điểm xuyến bồng bềnh những áng mây trắng. Bên dưới, dòng sông Tiền sâu rộng mênh mông sóng nước đang cuồn cuộn như hối hả chảy về biển Đông. Hai bên thân cầu, những sợi cáp to đùng vững chắc như những cánh tay vạm vỡ đang giữ chặt thân mình của nó. Tất cả tạo thành một quang cảnh tuyệt vời như thầm ca tụng kết quả lao công con người cộng tác vào công trình sáng tạo của Thiên Chúa. Niềm vui ngây ngất chưa được bao lâu thì, ôi thôi, khi tiếp tục đi thì xe đã xì lốp tự bao giờ! Có lẽ đường dài nắng gắt nên xe hở vá. Thế là con dẫn bộ gần cây số mới gặp chỗ vá xe. Dầu mệt nhưng lòng vẫn vui và có dịp hy sinh, hiến dâng và phó thác. Đến 4g30 chiều, chúng con đến giáo xứ Ngọc Thạch. Anh Lãng dẫn con vào nhà anh Trưởng Miền Cái Sắn. Anh chị và gia đình đón tiếp thật ân cần niềm nở, thiết đãi bữa cơm thân mật đậm đà tình quê. Lại có hai anh Ban Phục Vụ Xứ trong kênh D ra đón và dẫn vào. 7g tối, chúng con tiếp tục đi vào trong kênh D. Vừa dừng chân tại bến phà đứng đợi, hai cô gái còn trẻ bước đến mời mua số. Con đã nhã nhặn từ chối kèm theo lời cám ơn: “Cám ơn, tôi không chơi”. Con vừa dứt lời thì một trong hai cô đáp lại bằng một tiếng “đan mạch” làm con rất đỗi ngỡ ngàng! Mèn đéc ơi, chắc gặp phải thứ thiệt rồi! Nhưng cô gái ấy lại làm con ngạc nhiên hơn vì những lời này: “Em chưa thấy ai lịch sự như anh nha, đã không mua còn cám ơn nữa! Đâu như đám thanh niên ở đây đã không mua số còn chọc ghẹo em búa xua nữa là khác”. Mẹ ơi, lỗ mũi con phồng lên là chắc! Cô thứ hai bây giờ mới lên tiếng: “Anh ơi, chồng em vừa mới bỏ em”. Con bấm bụng cười thầm và nghĩ trong lòng chứ nào dám nói: “Chồng bỏ thì bỏ chớ có mắc mớ gì đến tui đâu!”. May quá, phà vừa cập bến. Con chào họ rồi dắt xe lên phà. Thế là “thoát nạn”! Màn đêm đã vội buông nhanh. Chút ánh sáng lờ mờ từ những ngôi nhà hắt ra con đường kênh. Vừa chạy xe con vừa nghĩ lại giây phút vừa rồi. Hai tiếng “cám ơn” tuy đơn sơ vậy, mà lại gây ấn tượng nơi người nhận. Nếu được thốt lên với lòng chân thành tôn trọng biết ơn, nó sẽ làm vui lòng và gây cảm mến nơi người nghe. Vấn đề là mình phải nhận ra lòng tốt nơi nghe, nhất là trong những việc cỏn con nhỏ bé mà họ làm cho mình. Có lẽ trong cuộc sống, con thường quên dùng hai tiếng này với Chúa với Mẹ và với tha nhân. Vì thế, về sau, con phải luôn luôn thể hiện tâm tình cám ơn đối với những người con tiếp xúc và làm việc. Do vậy, trên đường kênh, khi gặp những người ngược đường nhường bước cho xe con qua mặt, con luôn nói lời cảm ơn họ, vì con nhận thấy họ thật tốt khi làm cử chỉ hy sinh nhường đường đó. Hơn nữa, trong khung cảnh nơi vùng quê, bà con sống chân tình mộc mạc chất phác, nên con cảm thấy ai ai cũng là người thân quen của mình. Cho nên, ai cũng đáng mến và đáng cho mình cảm ơn vì lòng tốt dẫu cỏn con của họ. Tâm tình này làm cho một anh dẫn đường ngạc nhiên lắm. Khi anh chạy xe phía sau, anh thấy con thường cám ơn những người nhường đường. Trong một bữa cơm thân mật đãi các thầy hôm từ giã, anh đã thật lòng nói lên cảm nghĩ rằng chắc con phải được giáo dục từ nhỏ về lòng biết ơn nên mới thường nói lời cám ơn như vậy. Anh còn thành thực khai báo: “Giả như chúng em, nếu xin đường mà không tránh thì cứ sự thường phải xổ hai tiếng đèo quảy là chắc” !?!.... Mẹ ơi, anh đâu biết con vừa mới học xong bài học Mẹ dạy đó chứ nào có hơn gì ai đâu! Cùng một lúc, con và anh Lãng giúp hai khóa tĩnh tâm tận hiến. Sau một ngày rưỡi giúp tĩnh tâm khoá bên kinh E2, con chạy qua kênh D2 giúp một ngày rưỡi nữa. Các cha những nơi đó thật tốt lành thánh thiện. Các ngài vui vẻ đón tiếp và tạo điều kiện thật tốt cho chúng con làm việc. Mỗi cha có những nét hay riêng. Cha Tân giỏi về đàn hát, nên đã đào tạo nhiều tài năng trẻ cho giáo xứ và xã hội. Cha Quang quan tâm đến việc đạo đức nên ngài dấn thân vào việc mục vụ gia đình khu xóm. Cả hai nơi, con đều cảm thấy thoải mái và hứng thú khi giảng khóa, dầu cho có mấy đề tài con mới chia sẻ lần đầu, bởi Mẹ đã lo liệu mọi sự và hành động trong con kia mà! Cám ơn Mẹ rất nhiều vì chuyến công tác đầy ý nghĩa về miền Nam thân yêu. Nhờ Mẹ, con sẽ sống và làm việc tử tế hơn cho Chúa Kitô, cho Mẹ và cho Hội Thánh. Laurensô Maria Phan Thiên Ngọc, CMC |