Tâm thư

Người lao động

Mến gởi các anh chị gia đình Mẹ,

Các anh chị thân mến,

Trước hết, Em xin mạo muội gới thiệu về mình.

Em họ Phước tên Long, được sinh ra trong một vùng quê hẻo lánh, cách xa thành thị, nên rất ít người biết đến.Vùng em ở với  những dãy cao su bạt ngàn,những vườn điều rộng lớn bao la.                                                                                    

Em được nuôi sống và lớn lên trong một môi trường ít thuận lợi, nhiều khó khăn,chật vật trong cuộc sống. Em phải bươn chải làm ăn dưới nhiều hình thức, nhiều nghành nghề khác nhau, nhưng cuộc sống đến nay vẫn thiếu thốn, nghèo nàn,vì thế em phải đi kiếm sống ở nhiều nơi. Có những lần phải mò lên Phú giáo, Kỉnh nhượng thuộc vùng Phú Cường. Nghe danh Phú Cường thấy cũng ham, cái tên nghe hấp dẫn quá, tưởng là vùng giầu mạnh, nhưng lên làm ăn nơi đó cũng chẳng kết quả bao nhiêu, hay có lẽ mình chỉ tới được ven bìa của Phú Cường chăng, mà đi sâu vào vùng đất màu mỡ bên trong thì mình lại không có điều kiện, nên nghèo vẫn hoàn nghèo.

Thôi thì đành trở về những nơi  gần xứ sở quê quán mình vậy. Em lại quay về Tân Lập, Tân Hưng, rồi Tân điền cho đến Đồng Xoài. Thật đúng là một anh làm mướn, không hơn không kém …

Ngược lên vùng trên như Phước Qủa, Bình Hưng, trở qua Long Điền, nơi nào lúc ban đầu cũng chật vật khó khăn. Thời gian sau, mình lại trở  lên Phước Long, vào tới các vùng sâu, vùng xa như Đăc-khâu, Đăc-ơ nơi giáp giới Miên Việt.

Cho tới nay, với tất cả nỗ lực, phấn đấu mình đã có một mái ấm gia đình, nhưng vẫn nghèo và thiếu thốn, vẫn là một đứa con nhỏ bé, nhỏ bé cả về thể xác lẫn tinh thần.

Nhưng mình vẫn vui vì trong mái ấm gia đình, mình vẫn được tình thương Mẹ bao bọc, ắp ủ và chăm sóc. Mình luôn cảm thấy rằng, đứa con càng bé nhỏ, càng nghèo nàn, càng ốm yếu thì càng được Mẹ thương yêu, che chở và ân cần chăm sóc hơn,

Thế rồi nhờ ơn Mẹ, mình cứ tận tâm làm việc và phấn đấu với những khó khăn, vất vả thường nhật. Dần dần, Mẹ đã giúp gia đình mình phát triển khá hơn, được nhiều người thương mến và giúp đỡ. Cho đến nay gia đình cũng tương đối ổn định. Số thành viên đã lên tới ngót ngàn, đời sống tinh thần cũng được từng bước nâng lên. Nhất là luôn được Mẹ yêu thương, ấp ủ, chở che, để mình có thể vượt qua những thử thách cam go, nhưng có lẽ rắc rối giữa cuộc đời trần thế luôn phải vật lộn, phấn đấu.

Me ôi, gia đình con, một gia đình bé nhỏ, đơn côi,lại sinh sau đẻ muộn, với những đứa con ốm o, già yếu ví đời sống vật chất quá eo hẹp, đời sống tinh thần cũng chưa được phát triển bao nhiêu. Nhưng chúng con hết lòng cảm tạ  Mẹ, vì Mẹ đã luôn thương yêu và nâng đỡ. Vậy, dù có vất vả khó khăn trong cuộc sống, chúng con vẫn tin tưởng được Mẹ chở che, nâng đỡ, để chúng con có thể kiên trì vượt qua những chông gai trần thế, vững chân tiến về đích điểm ngàn đời với bàn tay dẫn dắt vạn năng của Mẹ.