TÂM TÌNH CON DÂNG MẸ

Lạy Mẹ Maria yêu mến. Hôm nay, trong tâm tình của một người con thảo, con muốn cùng Mẹ tâm tình với nhau qua tình mẹ con. Mẹ ơi! Con phải bắt đầu từ đâu nhỉ? Con sẽ bắt đầu từ ngày đầu tiên của con đến với Mẹ như thế nào nhé! Từ lâu lắm rồi trong tâm trí, con nhớ mãi hai lần trong cuộc đời của con. Hồi đó, con còn rất nhỏ chưa được đi học, mẹ của con nói với con rằng: “Con ơi! Mẹ sẽ dạy con đọc kinh Kính Mừng để kính Mẹ Maria nhé, sau này lên thiên đàng Đức Mẹ sẽ cho con rất nhiều quà. Ồ! Con nghe được quà thì thích lắm. Mẹ của con thật chất phác, đơn sơ nhỉ, chỉ dạy con là thờ kính Chúa và đọc kinh kính Đức Mẹ, chẳng có gì cao siêu hết, chỉ nhỏ bé thế thôi. Con học thuộc và đọc kinh Kính Mừng từ đó. Hàng ngày, sau những buổi làm việc, gia đình con thường quây quần để đọc kinh tối với nhau trước ảnh tượng của Chúa và Mẹ. Mẹ con thường dạy chúng con rằng: “Con ơi! Nếu gặp phải khó khăn gì, con hãy quỳ trước ảnh tượng Đức Mẹ đọc kinh Kính Mừng, xin Mẹ giúp con vượt qua cơn khó khăn nhé!”. Mẹ con chỉ dạy thế thôi, nhưng trong tâm trí con đã thấm nhuần được điều gì đó. Khi bắt đầu được đi học và bắt đầu làm quen với những bài văn, bài toán và ngay cả lúc chơi nữa Mẹ ạ, con đều dâng lên Mẹ ba kinh Kính Mừng xin Mẹ phù giúp, an ủi và nâng đỡ, giúp con biết can đảm vượt qua khó khăn này. Và khi đã làm được rồi, con làm dấu và cũng dâng lên Mẹ ba kinh Kính Mừng tạ ơn (Con có dễ thương không Mẹ?). Đi đâu con cũng để ý nhà nào có tượng Đức Mẹ ngoài trời là con cúi đầu cùng với câu chào: “Lạy Mẹ Maria con kính chào Mẹ”. Đấy là tuổi thơ con đến với Mẹ.

Và lần thứ hai trong đời con đến với Mẹ trong cuộc sống tận hiến hôm ấy là ngày đầu tháng 8 năm 1993. Cô của con ghé chơi và nói với con: “Cháu có muốn đi dự khoá tận hiến của dòng Đồng Công không? Cô sẽ ghi tên cho cháu”. Ôi! Mẹ có biết lúc đó con vui mừng biết bao, vì từ lâu con đã nghe nói về gia đình tận hiến của dòng Đồng Công, nhưng con lại chẳng biết bắt đầu từ đâu để được ghi danh. Hôm nay, đúng là ý Mẹ đã mời gọi con. Con xin cảm ơn Mẹ. Sau những ngày học hỏi con được dâng mình tận hiến vào ngày 15-08-1993 tại nhà Mẹ ở Thủ Đức, thật đúng là hồng ân cho con, con cảm thấy mình thật hạnh phúc. Với những tháng ngày sống đời tận hiến con yêu mến Mẹ biết bao. Sau này khi giáo xứ của con đã có một gia đình tận hiến riêng, Mẹ biết không con được mời làm thư ký đấy Mẹ ạ. Con yêu gia đình tận hiến lắm, cùng với tất cả các anh chị, chúng con luôn luôn nhắc nhở nhau để sống đời tận hiến đẹp lòng Chúa và Mẹ, vì con nghĩ rằng với đời sống thường ngày luôn có Mẹ bên cạnh, con sẽ không sợ hãi bất cứ điều gì.

Nhưng Mẹ ơi dòng đời không êm xuôi như con đã nghĩ. Đến một ngày khi Chúa gửi thánh giá đến với con qua cơn bệnh tai biến mạch máu não, phút chốc con bỗng trở thành một người bại liệt, một nửa người con dường như tê liệt hết, chân trái và tay trái của con không còn cảm nhận được bất cứ cảm giác nào, tất cả thực sự đã sụp đổ với con. Con đã khóc thật nhiều những ngày sau đó, con đã làm phiền lòng Chúa và Mẹ biết là bao nhiêu. Con đã hờn dỗi và trách móc Chúa rất nhiều. Con kêu trách: Chúa ơi! Con luôn luôn sợ Chúa buồn, sợ Chúa cô đơn, nhất là có những buổi chiều mùa mưa khi giờ lễ đến mà cơn mưa chẳng qua đi. Con sợ nhà thờ hôm nay sẽ vắng người tham dự thánh lễ, Chúa sẽ cô đơn và buồn lắm. Con lại chẳng quản ngại trời mưa to gió lớn đến với Chúa. Thế mà giờ đây Chúa lại để con buồn, con cô đơn trong đau khổ thế này sao Chúa! Mẹ ơi, con luôn nghĩ rằng con là con cưng của Mẹ, con sẽ được Mẹ yêu thương cách đặc biệt, thế sao Mẹ lại làm thinh khi Chúa gởi bệnh tật xuống cho con, trong tâm trí con luôn thầm trách tại sao con lại bị thế này.

Những ngày tháng này đến với con thật sợ hãi, con sợ gặp người quen, sợ việc người ta đến thăm hỏi con, con luôn trốn tránh điều đó, con từ chối mọi cuộc điện thoại và những lần thăm hỏi của bạn bè, người thân xung quanh. Con tự thu mình trong phòng và mặc cảm với bệnh tật của con. Hơn bao giờ hết, con vô cùng chán nản và thất vọng đến mức độ phải thốt lên rằng: “Chúa ơi! Con chỉ muốn chết thôi”. Mẹ ơi! Chưa bao giờ từ hơn 30 năm qua, khi tràng chuỗi mân côi được cha con tặng cho con, không bao giờ con bỏ lần chuỗi, thế mà bây giờ con chẳng nghĩ gì đến kinh hạt và cả đi lễ nữa. Tâm trí con lúc đó nói theo thế gian là con buồn Chúa, con buồn Mẹ. Những lúc này con thấy sự dữ quả là đáng sợ. Trong con người luôn có hai tâm trạng, một tâm trạng phản bội và một tâm trạng hối hận. Thật bây giờ mới biết ai yêu thật và ai yêu giả Mẹ nhỉ? Con yếu đuối là thế đấy, con sống thật hạnh phúc thật bình an hơn 40 năm, thế mà lúc gặp gian truân con đã ngã gục ngay mà còn dám kể công với Chúa và Mẹ nữa, lúc này là con hư thật rồi Mẹ ạ!

Phải tới một năm sau biến cố ấy xảy ra, con mới lấy lại được con người thật của mình. Sau khi nằm liệt hơn một tháng con đã đứng lên đi lại được nhưng không còn được như trước, sức khoẻ của con rất yếu, những bước chân chậm chạp, con thật sự bất lực với cánh tay trái hoàn toàn tê liệt không còn làm được gì nữa. Nhưng trong thời gian này, trong con như được thức tỉnh thực sự, con hồi tâm và chạy đến bên Mẹ. Con xin Mẹ tha thứ, xin Mẹ nâng đỡ, thực sự lúc này nhìn lại mình con cảm thấy mình thật tội lỗi vì lời hứa với Mẹ con đã quên, lòng mến yêu Mẹ cũng vơi đi. Con nhớ 15-08 năm đấy, khi con được đưa lên nhà thờ để tham dự thánh lễ mừng kính Đức Mẹ Hồn Và Xác Lên Trời, cũng là ngày kỉ niệm con tận hiến được 11 năm. Quỳ trước ảnh tượng Mẹ con đã khóc rất nhiều, nhưng Mẹ biết không, giọt nước mắt hôm nay không phải là những giọt nước mắt của hờn tủi, tức giận nữa mà là giọt nước mắt của sự thống hối ăn năn.

Con nhớ lại ngày tận hiến, khi con xin hứa với Mẹ là con sẽ cải thiện đời sống, hoàn toàn sống lệ thuộc vào Mẹ, để Mẹ làm chủ cuộc đời mình. Giờ đây khi nghĩ lại những ngày tháng qua con hối hận quá, nhìn lên ảnh tượng Mẹ, Mẹ vẫn mỉm cười với con, hai tay Mẹ luôn luôn chờ đợi con đến để Mẹ an ủi và nâng đỡ. Con thật sự hối hận Mẹ ạ! Con sống lại con người thật của mình. Con đi tham dự Thánh lễ hàng ngày và siêng năng tâm sự với Chúa Giêsu Thánh Thể. Rồi tinh thần tận hiến lại bừng cháy, con lại đi sinh hoạt cùng các anh chị em sau bao nhiêu ngày tháng tự trốn tránh chính mình. Thấy con đi sinh hoạt lại, các anh chị rất vui mừng, ai cũng cầu chúc con mọi sự tốt lành. Ôi! Con vui biết bao, thế mà có lúc con đã không muốn gặp ai nữa đấy Mẹ ạ.

Sau này, con mới nhận ra được tình thương của Chúa qua cơn thử thách Chúa gởi đến cho con. Con biết vì Chúa muốn cho con chịu đau khổ để cùng kết hợp với cuộc khổ nạn của Chúa. Qua sự đau khổ này, con mới nhận ra Chúa Giêsu trong những người ốm đau bệnh tật, những người cô đơn, đau khổ cần được ủi an nâng đỡ. Thường ngày của con qua những công việc hàng ngày, dâng lễ, đọc kinh, nhưng con thực sự quên là Chúa Giêsu bị bỏ quên qua những cảnh đời này. Giờ đây con đã hiểu và cảm thông. Và hơn nữa, con còn cảm nhận rằng con còn hơn những người đau khổ khác nhiều, lúc đó con mới biết dâng lời tạ ơn Chúa. Càng nghĩ con càng thấy xấu hổ thật nhiều Mẹ ạ! Khi trước, nào là nói yêu Chúa yêu Mẹ, nào là để Mẹ làm chủ cuộc đời mình, thế mà mới một con sóng nhỏ thôi con của Mẹ đã ngã rồi. Mẹ thấy con Mẹ mỏng dòn yếu đuối không? Giờ đây tuy con không bình phục được như trước nữa nhưng con đã trưởng thành thật nhiều Mẹ ạ. Trưởng thành đức tin, đức cậy, đức mến và con muốn âm thầm cầu nguyện dâng những đau khổ lên Chúa, để được đẹp lòng Chúa. Trong tâm tư con luôn biết rằng để có được ngày hôm nay là nhờ có sự can thiệp của Mẹ, vì Mẹ không muốn con của Mẹ trở nên hư hỏng và bị sự dữ khuất phục.

Biết rằng rồi đây trên đường đời con sẽ còn gặp nhiều sự thử thách nữa. Con xin Mẹ đừng để con phải gục ngã lần nữa. Xin cho con biết nghe lời Mẹ nói: Ngài muốn con làm gì thì con hãy làm theo. Hôm nay, với tâm tình này con xin bày tỏ cùng Mẹ để con suy nghĩ lại những ngày đen tối trong cuộc đời con mà tạ lỗi cùng Mẹ. Xin Mẹ giúp con để hai tiếng “xin vâng” con sẽ thực hiện được với những ngày sống sắp tới trong cuộc đời con Mẹ nhé!

                                             Giáo xứ Bắc Hải, Giáo phận Xuân Lộc,

                                                    ngày 14 tháng 09 năm 2008

                                                   Maria Nguyễn Thị Kính

 

Thưa các anh chị của Gia đình tận hiến Đồng Công,

Hôm nay em viết câu chuyện này để được cùng chia sẻ với các anh chị. Thưa các anh chị, không biết các anh chị thế nào khi đau khổ, nhưng riêng với em khi phải trải qua căn bệnh này, em thấy thật khủng khiếp; sức khoẻ không còn, nửa người tê liệt, hoàn toàn thất vọng. Thế nhưng bây giờ thì lại hoàn toàn khác, có người nói với em là phải tạ ơn Chúa vô cùng vì em đã được như ngày hôm nay. Các anh chị biết em trả lời làm sao không? Em trả lời rằng em xin tạ ơn Chúa bằng cách thể hiện cuộc sống hàng ngày của em. Trước đây em rất buồn, rất mặc cảm, nhưng nay thì đã khác. Em thấy bình an trong tâm hồn, sống vui vẻ với địa vị Chúa đã đặt. Em thật cảm thông với những ai đau đớn bệnh tật và cô đơn, vì em đã từng sống những ngày như thế đó. Với tâm tình của một người con đã tận hiến, em luôn luôn xin ơn phù trợ của Mẹ Maria để Mẹ giúp em. Có những lúc em nghĩ rằng nếu mà em chưa được tận hiến thì không bao giờ em có thể sống như thế này được. Hàng năm, cứ đến ngày 15-08, ngày kỉ niệm em được tận hiến, là em lại nhớ ngày đầu tiên mình được tận hiến và em sẽ ghi nhớ mãi ngày này, để chính bản thân em nhắc nhở rằng mình đã hoàn toàn sống lệ thuộc vào Mẹ rồi. Còn các anh chị thì sao? Hãy chia sẻ những tâm tình của mình với mọi người nhé. Em xin chào các anh chị trong tâm tình yêu mến Mẹ Maria.