|
Ave Jesu Maria Joseph Đề tài tháng 6 năm 2016LÒNG THƯƠNG XÓT CỦA THIÊN CHÚA Anh chị em thân mến, Tháng 6, tháng kính Thánh Tâm Chúa Giêsu. Kính nhớ Thánh Tâm Chúa Giêsu là kính nhớ tình thương của Thiên Chúa, được tỏ bày ra nơi con người Đức Giêsu và nhất là trong cái chết trên thập giá vì tội lỗi loài người. Chúng ta cũng được mời gọi noi gương Chúa Giêsu để tận tình kính mến Thiên Chúa và yêu thương mọi người như Chúa đã yêu. Sự tận hiến theo linh đạo của Dòng cũng là chủ trương theo gương Chúa Giêsu, như lời cha sáng lập Đaminh Maria đã nói: Chủ trương sự tận hiến của chúng ta là chủ trương theo gương Chúa Giêsu một cách triệt để. Cuộc đời Chúa ở trần gian là cuộc đời hoàn toàn vâng theo thánh ý Chúa Cha. Cứ đọc Kinh Thánh, nhất là Phúc Âm và các thư thánh Phaolô, ta sẽ thấy rõ cuộc đời Chúa Giêsu là cuộc đời trọn hiến cho Chúa Cha. "Chúa vâng phục cho đến chết, và chết trên thánh giá" (Pl 2:8). "Ta từ trời xuống không phải để làm theo ý Ta, nhưng để làm theo ý Đấng đã sai Ta" (Ga 6:38). Như vậy, Chúa Giêsu đã thực sự muốn vâng ý Chúa Cha. Như vậy, Ngài đã hoàn toàn tự hiến vì tình yêu đối với Cha Ngài. Vậy chúng ta cũng theo đường lối đó mà tận hiến cho Chúa Giêsu nhờ Đức Mẹ. (Trên đường hoàn thiện, tr. 93-94). *Tin Mừng theo thánh Luca (Lc 6, 27-36): "Vậy các con hãy ở nhân từ như Cha các con là Đấng nhân từ". I- Ý CHIA SẺ 1. Chúa là sự dịu dàng và thương xót Tình yêu Thiên Chúa dẫn đưa, cung cấp cho ta một đặc tính độc đáo, phù hợp với bản tính thụ tạo dòn mỏng, yếu đuối: là sự thương xót. Sự thương xót là chính tình yêu nghiêng mình xuống nỗi khốn cùng để xoa dịu cứu vớt, nâng dậy. Khi yêu ta, hình như Thiên Chúa bị sự yếu hèn ta thu hút, không phải nó đáng yêu nhưng vì Ngài là sự tốt lành tuyệt đối nên Ngài muốn theo lượng xót thương mà bổ túc cho sự khiếm khuyết thiếu sót. Ngài muốn chữa lành sự bất toàn của ta bằng sự hoàn hảo vô song của Ngài, sự ô nhơ của ta bằng sự thánh khiết của Ngài, sự càn dở của ta bằng sự khôn ngoan của Ngài, sự ích kỷ của ta bằng sự tốt lành của Ngài, sự dòn mỏng của ta bằng sức uy lực của Ngài. Thiên Chúa thiện hảo tuyệt đối và hằng hữu muốn nên linh dược chữa mọi nết xấu xa, "vì Ngài biết chúng ta là tro bụi" (Tv 102:14). Vì sự dữ lớn, đúng hơn sự dữ duy nhất đúng nghĩa là tội lỗi, nên sự xót thương là linh dược chữa sự dữ trầm trọng này. Thực vậy, Thiên Chúa ghét tội, vì tội lỗi quá phạm bó buộc Ngài phải rút tình ân nghĩa và ân sủng khỏi linh hồn tội nhân, nhưng lòng xót thương Ngài còn tìm ra được phương thế tiếp tục yêu mến họ. Thực ra, nếu Ngài không thể yêu như bạn hữu, Ngài còn yêu họ theo tư cách một tạo vật, một công trình bởi tay Ngài. Ngài yêu họ vì sự lành còn rớt lại và cho phép hy vọng họ quay về. Tình xót thương của Thiên Chúa lớn lao đến nỗi không một hư hèn nào sâu xa đến mấy, có thể làm cho kiệt lực, tội lỗi ô nhơ nhất, không gì chận đứng tình xót thương này miễn là đã thống hối. Một khả năng đáng buồn dành cho kẻ kiêu căng là luôn luôn đóng khung trong hư hèn chối không nhận biết cần sự xót thương vô biên dường nào. Trong trường hợp này, dù sự xót thương của Chúa bao la, nhưng lời nặng nề này vẫn được thực hiện: " Thiên Chúa triệt hạ tâm hồn đầy tư tưởng kiêu căng, và lật đổ những kẻ quyền quí khỏi ngai vàng. Ngài cho kẻ giàu sang trở về tay không" (x. Lc 1:51-53). 2. Lòng thương xót của Thiên Chúa không có giới hạn Còn lòng thương xót của Thiên Chúa không có giới hạn: không bao giờ ruồng rẫy chúng ta vì tội lỗi xúc phạm, không bao giờ mỏi mệt vì ta thất tín, không bao giờ chối từ ơn tha thứ, nhưng luôn luôn sẵn sàng quên bất cứ điều xúc phạm nào, trao trả ơn sủng cho tội nhân. Lòng thương xót ấy không phiền trách ta lầm lạc cả khi ta sa đi ngã lại ngay sau lúc được ơn tha thứ, cũng không bực bội vì ta cố khăng khăng với sự ác hay chán ngán điều thiện, nhưng vẫn trao tay chờ đón và ước mong nâng đỡ ta. Đương lúc loài người lên án ta, Thiên Chúa lại sử dụng lòng thương xót cùng ta, Ngài giải gỡ, cho ta trở về công chính như Chúa Giêsu đối với thiếu phụ ngoại tình: "Con hãy về, từ nay đừng phạm tội nữa" (Ga 8:11). Bằng gương lành và lời dạy, Chúa Giêsu chứng tỏ lượng thương xót vô tận của Thiên Chúa: chúng ta hãy nghĩ đến chàng trai phung phá, đến con chiên lạc bày, đến Madalena, đến người trộm lành. Nhưng Ngài cũng đã nói với ta: "Các con hãy ở nhân từ như Cha các con là Đấng nhân từ" (Lc 6:36). Lòng xót thương của ta đi tới đâu? Thương cảm nết xấu của tha nhân đến mức nào? Mức độ lòng xót thương của ta đối với tha nhân phải là mức độ Thiên Chúa đối với ta, vì Chúa Giêsu đã phán: "Con đong đấu nào cho ai sẽ được đong lại chính đấu ấy" (Mt 7:2). Để tràn lan nơi ta lượng xót thương hải hà, Thiên Chúa không đòi chúng ta vô tội, mà đòi ở bác ái huynh đệ hơn cả, Ngài muốn chúng ta khiêm hạ. Thực ra, ở hèn mọn chưa đủ để lôi kéo lượng xót thương của Chúa nhưng cần phải khiêm nhượng nhận biết sự hư hèn của mình mà quay đầu trở về cùng Thiên Chúa với một niềm phó thác hoàn toàn. Thánh Têrêsa Hài Đồng Giêsu nói: "Điều đẹp lòng Chúa là Ngài nhìn thấy tôi yêu mến sự nhỏ bé, nghèo túng của tôi, là thấy tôi phó thác điên dại vào lượng thương xót của Ngài. Đấy là kho tàng của tôi" (thư 176). Đấy là kho tàng bù đắp vào sự hư hèn, yếu đuối, sa ngã, bất trung của ta vì sự khiêm nhượng và tin tưởng làm cho chúng ta nên quản gia lòng thương xót vô biên Chúa. Một khi có lòng thương xót ấy theo mình, sự yếu hèn của ta sao có thể làm ta thất đảm được. II. Ý CẦU NGUYỆN CHUNG a/ Ý chung: Cầu cho tình liên đới trong các thành phố: Xin cho những người cao tuổi, những người bị gạt ra bên lề xã hội và những người cô đơn, tìm được nhiều dịp để gặp gỡ và nối kết, ngay trong các thành phố lớn trên thế giới. b/ Ý truyền giáo: Cầu cho các chủng sinh và tập sinh: Xin cho các chủng sinh và tập sinh nam nữ, gặp được những nhà đào tạo biết sống niềm vui của Tin Mừng và khôn ngoan chuẩn bị cho sứ vụ của họ. c/ Cầu cho anh chị em Miền Phương Lâm trong dịp mừng bổn mạng lễ Trái Tim Đức Mẹ (4/6). d/ Một kinh Vực Sâu hợp ý cầu cho 51 linh hồn mới qua đời. III. Ý THỰC HÀNH RIÊNG - Năng đọc lời nguyện: “Lạy Chúa Giêsu hiền lành và khiêm nhường trong lòng, xin uốn lòng con nên giống Trái Tim Chúa”. - Điểm nhấn mạnh khi thực hành bác ái là biết khiêm tốn để thấy khiếm khuyết và giới hạn của mình, nhờ đó mà khoan dung, nhân hậu và nhẫn nhục khi xét đoán người khác. |