|
Đề tài tháng 12 năm 2012
NAZARETH, TRƯỜNG HỌ Anh chị em thân mến! Với Kinh chiều I thứ bảy 1.12.2012, cùng với toàn thể Giáo Hội, chúng ta bước vào Mùa Vọng và bắt đầu một Năm Phụng Vụ mới. “Hãy ngẩng đầu lên vì ơn cứu độ đã gần đến”. Đó là lời Giáo Hội kêu gọi chúng ta trong suốt Mùa Vọng này. Ơn cứu độ đã đến, đến ngay hôm nay trong hiện tại, chứ không phải chờ đợi lâu trong tương lai. Ơn Cứu độ sẽ được trao ban trọn vẹn mai sau vào ngày cánh chung, nhưng đã bắt đầu được ban như “hoa quả đầu mùa” của Chúa Thánh Thần ngay từ hôm nay. Đức Thánh Cha Bênêđictô XVI đã mời gọi các tín hữu sống tinh thần Mùa Vọng trong mọi cử chỉ của đời sống thường nhật, Ngài nói: “Mong đợi, chờ đợi là một chiều kích xảy ra suốt trong cuộc sống bản thân, gia đình và xã hội chúng ta. Sự chờ đợi thể hiện trong muôn vàn hoàn cảnh, từ những hoàn cảnh bé nhỏ tầm thường nhất cho đến những hoàn cảnh quan trọng nhất: Một đôi vợ chồng mong đợi một người con; sự chờ đợi một người họ hàng hoặc bạn hữu từ xa đến thăm chúng ta, hoặc chờ mong một cuộc phỏng vấn để tìm việc làm; trong những quan hệ tình cảm, chúng ta nghĩ đến sự mong đợi được gặp người mình thương yêu, chờ đợi câu trả lời một lá thư, hoặc đón nhận một sự tha thứ... Ta có thể nói rằng con người vẫn sống bao lâu họ còn mong đợi, bao lâu trong tâm hồn họ còn hy vọng. Chúng ta hãy học nơi Mẹ, Người Phụ Nữ của Mùa Vọng, cách sống những cử chỉ thường nhật với một tinh thần mới mẻ, với tâm tình chờ đợi sâu xa, mà chỉ có sự giáng lâm của Thiên Chúa mới có thể làm cho được mãn nguyện”. (Huấn từ trước kinh Truyền Tin Chúa nhật 28.11.2010) *Tin Mừng Theo Thánh Luca (Lc 2,51-52) “Chúa Giêsu theo cha mẹ trở về Nazareth và hằng vâng phục các Ngài.....”. I- Ý CHIA SẺ Nazareth một thôm xóm nhỏ bé với những mái nhà thô sơ, những con đường nhỏ hẹp, tuy tọa lạc trên gò đất cao, nhưng vẫn chìm khuất trong màu xanh của cỏ cây. Lâu đài độc nhất trong làng là chính Hội Đường đơn sơ của người Do Thái. Đó là hình ảnh Nazareth thời Chúa Giêsu … Không có vẻ gì nhộn nhịp vì phần đông các gia đình sinh sống bằng nghề nông. Còn lại là thợ nề, thợ mộc xây cất nhà cửa hay chế biến các dụng cụ đồng áng. Thánh Gia thất thuộc thành phần lao động này. 1. Chúa Giêsu Con Thiên Chúa tùng phục cha mẹ trần gian Sau biến cố lạc mất Chúa trong đền thờ. Tin Mừng thánh Luca đã tóm gọn cuộc đời ẩn dật Chúa Giêsu trong một câu: “Người trở về Nazareth và hằng vâng phục cha mẹ” (Lc 2, 51). Còn hình ảnh nào đẹp bằng hình ảnh con trẻ Giêsu tại Nazareth sống bên Mẹ Đồng Trinh Maria và cha hiền Giuse. Tay Mẹ lần giở từng trang Kinh Thánh để chỉ dạy cho Chúa Giêsu với những lời lẽ âu yếm ngọt ngào nhất. Mẹ hướng dẫn Chúa cách cầu nguyện theo truyền thống Do Thái. Còn thánh Giuse dạy Chúa nghề thợ mộc. Tại sao Chúa Giêsu là Ngôi Lời Thiên Chúa, tiếng nói chính thức của Chúa Cha lại phải học? Thưa với bản tính Thiên Chúa, Chúa Giêsu đã có đủ uy quyền và thông minh như Đức Chúa Cha. Nhưng với bản tính nhân loại, Chúa Giêsu có sự hiểu biết dần dần như con người. Ngài học đủ điều như một em bé chưa biết gì. Trí óc nhân loại nơi Ngài phát triển dần theo tuổi khôn. Kiến thức nghề nghiệp của Ngài ngày một rộng theo thời gian. Là những người con, chúng ta hãy học nơi Chúa Giêsu bài học vâng phục, hiếu kính, biết ơn và học hỏi nơi cha mẹ tấm gương hy sinh tận tụy, nhất là bắt chước cha mẹ trong việc sống giới răn mến Chúa yêu người, hầu đem lại niềm vui, sự hãnh diện cho cha mẹ, đó là chữ hiếu trước tiên, chúng ta dành cho các ngài khi còn sống. 2. Đức Maria ghi nhớ Lời Chúa và suy niệm trong lòng Trong ngày Chúa Giáng Sinh, thiên thần loan tin mừng hát, các mục đồng hớn hở kể lại cho mọi người nghe về những điều mình đã xem thấy, các chiêm tinh gia tra cứu thiên văn, theo ánh sao để tìm đường đến gặp Hài Nhi mới sinh, Vua Hêrôđê hoảng sợ, dân thành Giêrusalem kẻ hờ hững, người mê muội. Phần Đức Maria hằng ghi nhớ mọi kỷ niệm ấy và suy đi nghĩ lại trong lòng (Lc 2,19). Chúng ta có thái độ sống như Mẹ không? Lắm khi chúng ta hay than thân trách phận hoặc nghiền ngẫm quá khứ, hối tiếc vì một thời đã qua như dân Do Thái luyến tiếc củ hành, củ tỏi bên Ai Cập. Riêng Mẹ, Mẹ hồi tưởng, hoài niệm không phải để tiếc nuối mà cốt để tri ân, tán dương về những điều kỳ diệu Chúa đã làm cho Mẹ, cho dân tộc của Mẹ. Thực vậy, cả cuộc đời Mẹ từ khi được sứ thần truyền tin sẽ làm Mẹ Đấng Cứu Thế cho đến hang đá Belem, rồi từ hang đá Belem tới đồi Canvê, Mẹ đã tham dự vào biết bao chuyện vui buồn, vinh nhục của Chúa Giêsu Con Mẹ. Nhưng khi vui Mẹ chẳng khoe khoang, lúc buồn Mẹ cũng chẳng than trách, Mẹ chỉ âm thầm suy niệm và để cho Lời Chúa lớn lên trong máu, trong tim Mẹ, trở thành chính sự sống của Mẹ. Là hiền mẫu, chúng ta hãy học nơi Mẹ Maria sự dịu dàng, quán xuyến, biết tiên liệu. Học nơi Mẹ đức kiên tâm chịu đựng, biết nêu gương sáng cho con cái, hết lòng chăm lo cho chồng, cho con trong trách vụ của một người nội trợ đảm đang trong gia đình. 3. Thánh Giuse sống Lời Chúa Sách Tin Mừng không ghi một lời nói nào của thánh Giuse. Ngài hoàn toàn thinh lặng, ngay cả trong lúc cấp bách và khó xử nhất, như khi thiên thần giải thích cho Giuse biết “người sinh bởi Đức Maria là do Chúa Thánh Thần”. Giuse liền sẵn sàng tiếp nhận những ý định của Chúa, những ý định vượt quá giới hạn của loài người. Rồi sau khi Hài Nhi Giêsu chào đời, thiên sứ lại báo mộng cho Giuse lần thứ hai, một cách khẩn trương mang Hài nhi và Mẹ Người trốn sang Ai Cập (Mt 2, 13-14). Dịp lên Đền thờ bị lạc mất Chúa Giêsu sau ba ngày tìm kiếm. Thánh Giuse vẫn một mực im lặng. Đó là một mẫu gương sáng ngời về lòng tin và lòng tôn kính của một thụ tạo. Nếu thánh Gioan Tẩy Giả đã khiêm tốn rao giảng: “Người phải nổi bật lên, còn tôi phải lu mờ đi” thì thánh Giuse đã sống điều đó mà không nói một lời nào. Thánh Giuse, con người thầm lặng nhất của Mùa Vọng. Chiêm niệm, thao thức, lắng nghe tiếng Chúa và đáp lại không do dự chần chừ, dù cho phải trả giá. Ngài đã đem cả cuộc đời biến thành một Tin Mừng sống động. Là những gia trưởng trong gia đình, chúng ta hãy học nơi thánh Giuse bài học lắng nghe và thi hành Lời Chúa trong tinh thần khiêm tốn, vâng phục, tin tưởng và phó thác. Khi gặp những điều trái ý, chúng ta không vội vàng, không nóng nảy, nhưng bình tĩnh tìm hiểu thánh ý của Thiên Chúa, rồi giải quyết mọi sự theo hướng dẫn của Chúa Thánh Thần. Kết thúc năm “Gia Đình Sống Lời Chúa“. Xin Thánh Gia Nazareth phù trợ cho từng người, từng gia đình chúng con luôn tiếp tục học hỏi và sống Lời Chúa trong mọi cảnh huống của cuộc đời. Để nhờ việc sống Lời Chúa, ngọn đèn đức tin chúng con luôn luôn cháy sáng và, trong tinh thần hiệp thông với toàn thể Giáo Hội, chúng con bắt đầu bước vào hành trình sống Năm Đức Tin, một thời điểm hồng phúc và thánh thiện. II- Ý CẦU NGUYỆN CHUNG a/ Ý chung: Cầu cho các người di dân: Xin cho các người di dân được đón nhận trên toàn thế giới, cách riêng do các cộng đoàn Kitô giáo, với lòng quảng đại và bác ái đích thực. b/ Ý truyền giáo: Cầu cho sự mặc khải của Đức Kitô: Xin cho Đức Kitô tự mặc khải cho toàn thể nhân loại nhờ ánh sáng toả ra từ Belem và phản chiếu trên dung mạo của Giáo Hội Người. c/ Cầu đặc biệt cho: Ban Phục Vụ GĐTH Giáo Phận Sài Gòn, Ban Phục Vụ GĐTH Giáo Phận Xuân Lộc. Anh chị em Miền Phú Thịnh, Miền Túc Trưng và Giáo xứ Biệt lập Hòa Thuận, trong dịp mừng bổn mạng lễ Đức Mẹ Vô Nhiễm (8/12). d/ Một kinh Vực Sâu, hợp ý cầu cho 49 linh hồn mới qua đời. III- Ý THỰC HÀNH RIÊNG Kính dâng Chúa Hài Nhi những bông hoa hy sinh thực hiện trong từng gia đình. |