|
Đề tài tháng 7 năm 2011 MẸ GIÁO HỘI
Bước sang tháng 7, trong tháng này chúng ta cầu nguyện cho Đức Thánh Cha và Hội Thánh Công Giáo. Chúng ta cũng cầu nguyện cho việc truyền giáo của Giáo Hội. Trước tiên chúng ta cầu xin Chúa ban cho Giáo Hội có thêm nhiều tông đồ nhiệt thành rao giảng Tin Mừng mở mang Nước Chúa như lời Chúa dạy: “Lúa chín đầy đồng mà thợ gặt thì ít. Các con hãy xin chủ ruộng sai thợ đi gặt lúa” (Mt 9:37-38). Đồng thời chúng ta cầu xin Chúa cho các tín hữu ý thức nhiệm vụ truyền giáo của mình để tích cực đóng góp vào công cuộc truyền giáo của Giáo Hội. Đây lời Đức Thánh Cha Bênêđictô XVI: “Trong thực tế, mọi Kitô hữu cần phải khẩn cấp làm việc xây dựng Nước Chúa. Tất cả mọi sự trong Giáo Hội đều nhằm phục vụ công cuộc Phúc Âm hoá: từng lĩnh vực hoạt động của Giáo Hội và từng người với những chức trách khác nhau đều được kêu gọi chu toàn phận sự của mình. Mọi người đều phải tham gia sứ vụ truyền giáo cho các dân tộc. Do đó, chúng ta phải đặc biệt lưu ý, để mọi lãnh vực, từ mục vụ, dạy giáo lý đến làm việc bác ái đều mang chiều kích truyền giáo: Giáo Hội là truyền giáo (Huấn từ ngày 14.5.2011) * Tin Mừng theo thánh Gioan (Ga 19:25-27): “Người lại nói với môn đệ: ‘Này là Mẹ con’. Và từ giờ đó môn đệ đã lãnh nhận bà về nhà mình”. I. Ý CHIA SẺ Trong năm 2011, hàng tháng Gia Đình Đức Mẹ tiếp tục tìm hiểu về Mẹ Maria, để thêm hiểu biết và yêu mến Mẹ, để xin Mẹ giúp mỗi thành viên thêm yêu mến và sống đẹp lòng Chúa. Đức cha Berengaud, giám mục giáo phận Treves (thế kỷ XII), là người đầu tiên đã sử dụng danh hiệu Mẹ Giáo Hội (Mater Ecclesiae) trong các bản văn của ngài, mặc dù khái niệm này đã có từ xa xưa. Ngay từ thời sơ khởi, người ta đã hiểu Đức Maria chính là môn đệ đầu tiên của Chúa Giêsu – Mẹ là người đầu tiên đã chúc tụng Chúa trong mầu nhiệm Nhập Thể (Lc 1:46-47) – và như thế, Mẹ được tôn nhận là phần tử đầu tiên của Giáo Hội. Ngay trước khi tắt thở, Chúa Giêsu đã trao phó cho Mẹ coi sóc các môn đệ của Người (Ga 19:26-27), nên Mẹ được coi là Mẹ của mọi phần tử trong Giáo Hội. Giáo Hội thời đầu đã coi Đức Maria là mẫu gương trong việc kiên trì cầu nguyện. Theo sách Tông Đồ Công Vụ, sau khi Chúa Giêsu về trời, các tông đồ tụ họp tại nhà Tiệc Ly, “chuyên cần cầu nguyện, cùng với một số phụ nữ, và Đức Maria, Mẹ Chúa Giêsu” (1:14). Sau cùng, Đức Maria đã hiện diện cùng các môn đệ khi Chúa Thánh Thần hiện xuống vào ngày lễ Ngũ Tuần, tức là Sinh Nhật của Giáo Hội. Các tác giả thời Phục Hưng, chẳng hạn thánh Antonninus thành Florence (c. 1389-1459) và thánh Laurensô Justinianô (1381-1456) đã kêu gọi các tín hữu hãy tôn kính Đức Maria – Mẹ Giáo Hội. Các vị giáo hoàng gần đây, như Đức Lêô XIII và Gioan XXIII, cũng đã xưng tụng Mẹ Maria với tước hiệu ấy. Nhưng mãi đến ngày 21 tháng 11 năm 1964, trong thánh lễ kết thúc khoá Ba của công đồng Vatican II, Đức Phaolô VI mới chính thức tôn nhận Đức Maria là Mẹ Giáo Hội: “... Chúng tôi tuyên xưng Đức Maria Rất Thánh là Mẹ Giáo Hội, tức là Mẹ của toàn thể dân Chúa... Và chúng tôi ước mong Mẹ Giáo Hội sẽ được toàn thể các tín hữu tôn vinh hơn nữa, kêu cầu hơn nữa dưới tước hiệu ngọt ngào này”. Ngài giải thích, “Mẹ là Đấng đã ban cho chúng ta nguồn ân sủng trong Chúa Kitô, nhất định cũng phù giúp cho Giáo Hội”. Đức Thánh Cha còn nói thêm về địa vị làm môn đệ Chúa của Đức Maria: “Nơi Mẹ... toàn thể Giáo Hội, trong sự đa dạng phong phú về cuộc sống và công việc, đạt đến sự noi gương Chúa Kitô hoàn hảo đích thực nhất”. Như vậy trong chương trình cứu độ phổ quát, Đức Maria giữ một vị trí đặc biệt, vị trí của một người mẹ. Sau khi đã ban cho chúng ta Con Thiên Chúa Làm Người, Mẹ còn mở rộng sứ mệnh hiền mẫu của mình đến toàn thể Nhiệm Thể. Sứ mệnh ấy liên quan đến hàng giáo phẩm và giáo sĩ như lời Đức Phaolô VI đã ba lần xác định. Đức Maria là Mẹ của các chủ chăn cũng như các tín hữu. Đó là sứ mệnh của hảo ý, của lưu tâm, của tình yêu ân cần thắm thiết. Qua các thế kỷ, Đức Maria vẫn được tín nhiệm và tin tưởng. Mẹ hằng đón nhận bao lời cầu các tín hữu dâng lên. (“Thiên Chúa không ban gì cho chúng ta mà không qua tay Đức Maria” – lời thánh Bênađô). Tước hiệu “Mẹ Giáo Hội” đã mở rộng chân trời tình Mẹ chở che, và đưa vào tận Trái Tim chở che ấy toàn thể Dân Chúa khắp nơi, chứ không phải chỉ những ai kêu xin Mẹ. Tất cả đều được diễm phúc có Đức Trinh Nữ làm Mẹ và trở nên đối tượng của tình Mẹ ân cần. Trong Giáo Hội mà Mẹ là chi thể, Đức Maria giữ địa vị một người mẹ. Toàn thể Giáo Hội kêu cầu Mẹ Chúa như là người mẹ của riêng mình. Đức Phaolô VI hy vọng rằng tước hiệu này sẽ hướng dẫn “các tín hữu đến chỗ tôn vinh Đức Maria ngày một hơn và kêu nài Mẹ với một lòng tin cậy ngày càng lớn lao”. Dân Chúa tự nhiên hướng về Mẹ khi vui buồn cũng như lúc thiếu thốn. Nhìn lên Đức Maria Hiền Mẫu, dân Chúa chiêm ngưỡng tấm gương hoàn hảo của Người Môn Đệ Chúa Kitô, nài xin ơn phù trợ để bước theo Chúa Kitô như Mẹ. Và như khi còn sống Mẹ đã chỉ dạy các Tông Đồ thế nào, thì Mẹ cũng tiếp tục chỉ dạy các tín hữu ngày nay bước theo con đường thánh thiện như vậy. II. Ý CẦU NGUYỆN CHUNG a/ Ý chung: Cầu cho các bệnh nhân AIDS (Sida). Ý truyền giáo: Cầu cho nữ tu trong các miền truyền giáo. b/ Cầu đặc biệt cho: - 10 tân linh mục của Dòng (8 tân linh mục tại Việt Nam và 2 tân linh mục tại Tỉnh Dòng Đồng Công Hoa Kỳ, thụ phong linh mục tháng 6/2011) được trở nên những mục tử như lòng Chúa ước mong. - Anh chị em Miền Phương Lâm trong dịp mừng bổn mạng lễ Trái Tim Đức Mẹ (2/7), và Miền Bầu Cá trong dịp mừng bổn mạng lễ Đức Mẹ Carmêlô (16/7). c/ Một kinh Vực Sâu, hợp ý cầu cho 33 linh hồn mới qua đời. III. Ý THỰC HÀNH RIÊNG Dâng Mẹ Maria những kinh Mân Côi đọc trong ngày với ý cầu cho Đức Thánh Cha và Giáo Hội. IV. TÂM TÌNH DÂNG MẸ
Lạy
Đức Trinh Nữ Maria, Mẹ Giáo Hội, chúng con xin trao phó cho Mẹ toàn thể Giáo
Hội... Mẹ đã được Người Con chí thánh của Mẹ trao ban để làm hiền mẫu cho
Môn Đệ dấu yêu trong giờ phút tử nạn cứu độ của Người, xin Mẹ hãy nhớ đến
đoàn dân Kitô, những người phó mình cho Mẹ. Xin Mẹ hãy nhớ đến tất cả những
con cái của Mẹ; nâng đỡ những lời nguyện cầu của họ dâng lên Thiên Chúa; làm
cho đức tin họ được vững mạnh; làm cho đức cậy họ nên kiên vững; làm cho đức
ái họ thêm tiến triển (Đức Phaolô VI). |