ĐỀ TÀI SINH HOẠT THÁNG 07/2009

GIÁO DỤC GIA ĐÌNH CÔNG GIÁO 
PHƯƠNG CÁCH GIÁO DỤC

Anh chị em thân mến,

Bước sang tháng Bảy, trong tháng này chúng ta cầu nguyện cho Hội Thánh Công Giáo trở nên mầm sống và hạt nhân của một nhân loại đã được hoà giải và tập họp trong gia đình duy nhất của Thiên Chúa.

Là những người con đã tận hiến cho Mẹ Maria, chúng ta có nhiệm vụ làm tông đồ cho Chúa Giêsu và Mẹ bằng đời sống chứng nhân, bằng thực thi bác ái yêu thương mọi người. Ngày 26.5.2009 trong buổi tiếp kiến chung các đoàn hành hương, Đức Thánh Cha Bênêđictô XVI đã đề cao vai trò truyền giáo của giáo dân trong Giáo Hội như sau: “Giáo Hội bắt nguồn từ Thiên Chúa Ba Ngôi, là mầu nhiệm hiệp thông. Xét như là hiệp thông, Giáo Hội không chỉ là một thực tại thiêng liêng nhưng Giáo Hội còn sống trong lịch sử đến nỗi có thể nói là bằng xương bằng thịt… Đừng quên chứng tá của đức ái, chứng tá hiệp nhất các tâm hồn và mở lòng họ ra với Giáo Hội. Sống đức ái là hình thức truyền giáo hàng đầu. Lời được công bố chỉ trở nên hữu hình khi nhập thể trong những hành vi liên đới và chia sẻ, trong những cử chỉ bày tỏ cách cụ thể khuôn mặt Chúa Kitô, người bạn đích thực của nhân loại”.

* Tin Mừng theo thánh Marcô (Mc 6:6-13): “Người đi rảo qua các làng chung quanh mà giảng dạy”.

I. Ý CHIA SẺ

Thư Mục vụ 2008 của Hội Đồng Giám Mục Việt Nam, số 5 viết: “Gia đình Nagiarét cho thấy tầm quan trọng của gia đình trong việc giáo dục. Thánh Gia thất chính là mẫu gương cho các gia đình, nhất là những người làm cha mẹ, trong mọi nền văn hoá và môi trường xã hội”. Trách nhiệm giáo dục con cái gắn liền với cha mẹ như một bổn phận tất yếu phải thực hiện, không thể bỏ qua. Vậy đâu là phương cách giáo dục?

1) Giáo dục bằng gương sống

Không ai có thể cho những điều mình không có. Nếu cha mẹ chưa trưởng thành trong nhân cách, làm sao có thể giáo dục con cái nên người trưởng thành? Cha mẹ chỉ có thể truyền thụ cho con những giá trị nhân bản và luân lý chính cha mẹ đã thủ đắc. Một trong những khuyết điểm đáng tiếc trong giáo dục là thiếu nhất quán, lời nói không đúng hợp với việc làm, khuyên dạy không đi đôi với cuộc sống. Người nói mà không làm chẳng bao giờ có thể lôi kéo được người khác. Người không sống theo những giá trị mình đề cao, không tạo được ảnh hưởng trên người khác.

Làm cha mẹ là phải chu toàn bổn phận giáo dục, nhưng không phải tự nhiên người ta trở thành những nhà giáo dục; cũng chẳng ai tự nhiên mà “nên người như họ phải là”. Nghệ thuật giáo dục cũng như tiến trình trưởng thành đòi hỏi trau luyện và học hỏi không ngừng. Là những nhà giáo dục đầu tiên và trực tiếp của con cái, cha mẹ phải thể hiện nơi chính mình những giá trị cao quý mà họ muốn chuyển trao cho con cái. Muốn cho con giòng máu thấm nhuần đức tin, cha mẹ phải có máu “thuộc nhóm máu đức tin”. Muốn dạy con nên người, cha mẹ phải là người trước tiên sống đúng phẩm giá làm người.

“Người trồng cây hạnh người chơi

Ta trồng cây đức để đời cho con”

Đứa trẻ lớn lên luôn nhìn cha mẹ như thần tượng, mẫu mực để noi theo. Con cái sẽ làm những gì cha mẹ làm, xử sự theo như phong cách giống như cha mẹ đã sống.

Thấm nhuần ý thức tự giáo dục để có thể giáo dục, cha mẹ hãy thủ đắc cho mình những cái phải có để có thể cho con những gì mình muốn cho.

2) Giáo dục giúp con trưởng thành

Theo qui trình giáo dục: khi còn nhỏ, con được cha mẹ chăm lo từng miếng cơm manh áo. Lớn dần, con tập làm những việc có thể làm. Lúc trưởng thành, con đủ khả năng tung cánh vào đời, cha mẹ tạo điều kiện cho con tự lập. Vì thế, cha mẹ hãy tập cho con làm việc, biết tự lo cho chính mình. Đào luyện con nên người trưởng thành: biết tự lập, làm chủ chính mình, suy nghĩ đúng đắn, phán đoán chính xác, nhận định rõ ràng… Giúp con sống có kỷ luật, hoà mình với mọi người chung quanh.

Hội đồng Giáo hoàng về gia đình hướng dẫn: Sứ mạng giáo dục đòi hỏi cha mẹ Kitô hữu giới thiệu cho con cái tất cả những gì cần thiết cho nhân cách, từng bước trưởng thành theo quan điểm Kitô giáo và Hội Thánh (Đại hội thế giới lần III về gia đình từ 11-13.10.2000).

3) Theo con suốt dòng đời

Theo truyền thống gia đình Việt Nam, thì dù con có lớn, vẫn là con của cha mẹ và suốt dòng đời, cha mẹ vẫn mãi theo con. Theo con để tiếp tục tạo điều kiện giúp con phát triển, đưa con đến thành công, tìm đạt được hạnh phúc hơn. Con cái là vinh quang của cha mẹ. Hạnh phúc của con đong thêm hạnh phúc cho mẹ cha.

Mỗi gia đình là một thế giới thu nhỏ, một Giáo Hội tại gia, những bậc cha mẹ, phải làm chủ, hướng dẫn, làm mục tử. Là mục tử của gia đình, cha mẹ hãy trở nên mục tử tốt lành theo gương Đức Giêsu. Hãy làm sao để nói được như Ngài: “Tôi đến để cho chiên được sống và sống dồi dào” (Ga 10:10), “Tôi hy sinh mạng sống mình vì đàn chiên” (Ga 10:11b,15b). Cái thế giới hay Giáo Hội nho nhỏ ấy tốt hay xấu, có biến thành một Nước Trời nho nhỏ hay không, tuỳ thuộc vào cha mẹ rất nhiều, vào sự điều khiển gia đình và nuôi dạy con cái của cha mẹ. Nuôi dạy con cái cho tốt, chính là góp phần làm tăng chất lượng của thế giới và Giáo Hội. Và đó cũng là góp phần xây dựng Nước Trời, biến trần gian thành Vương Quốc của Thiên Chúa (Kh 11:15).

II. Ý CẦU NGUYỆN CHUNG

a/  Cầu cho Hội Thánh và cho các Kitô hữu tại Trung Đông được hoàn toàn tự do sống niềm tin của mình.

b/ Cầu đặc biệt cho: - Anh chị em Miền Bầu Cá trong dịp mừng bổn mạng lễ Đức Mẹ Camêlô (16/7).

- 40 thầy sẽ tuyên khấn trọn đời ngày 18.7 được trung thành mãi mãi.

c/ Kinh Vực Sâu, hợp ý cầu cho 54 linh hồn mới qua đời.

III. Ý THỰC HÀNH RIÊNG

Dâng Mẹ Maria những kinh Mân Côi đọc trong ngày với ý cầu cho Đức Thánh Cha và Giáo Hội.

TÂM TÌNH DÂNG MẸ

Lạy Mẹ Maria, xin Mẹ cùng đồng hành với chúng con trong những biến cố vui buồn của cuộc đời, xin giúp chúng con luôn sống kết hiệp mật thiết với Chúa Giêsu Con yêu dấu của Mẹ qua việc chiêm niệm, tìm kiếm và sống thánh ý Thiên Chúa trong mỗi ngày sống của chúng con. Thánh Maria Đức Mẹ Chúa Trời, cầu cho chúng con là kẻ có tội, khi nay và trong giờ lâm tử. Amen. (Louis).