Mẹ
rất tâm đắc khi ai đó từng nói “Điều vĩ đại nhất của Mẹ là sinh
ra Con trên đời”. Bởi sinh Con ra rồi Mẹ mới hiểu tấm lòng của
bà ngoại Con.

Cảm ơn Con yêu đã cho Mẹ nhiều trải nghiệm thú vị
mà tạo hoá đã gọi là “Thiên chức”. Từ khi có Con, Mẹ thấy mình
trở nên đằm thắm hơn và dịu dàng hơn. Đặc biệt là mỗi khi nựng
nịu khi Con ngã, cụng đầu vào tường hay chỉ là đơn giản là ăn vạ
Bố Mẹ. Người hùng của Con lúc đó chỉ có Mẹ thôi.
Mẹ thấy mình thật quan trọng và trách nhiệm cũng
thật lớn lao. Mẹ đã tự đặt lên vai trọng trách là phải nuôi dạy
Con trưởng thành và bảo vệ Con suốt cuộc đời. Mẹ đã cố tình tự
chui vào gông cùm với cảm giác thật nhẹ nhàng sung sướng!
Con yêu! Mỗi ngày nhìn Con khôn lớn, Con biết làm
“trò”, làm “thơ” mà Mẹ thấy hạnh phúc biết chừng nào. Mỗi sáng
thức dậy, ngắm nhìn Con yêu ngủ say giấc nồng mà lòng Mẹ thật ấm
áp. Nét mặt Con ngây thơ, ngộ nghĩnh trong sáng không vướng bụi
trần gian mà đáng yêu làm sao? Khuôn mặt Con giống như một thiên
thần, đủ sức mạnh xua tan mọi bóng đêm, là luồng sinh khí truyền
cho Mẹ mỗi ngày để xua tan mọi mệt nhọc và căng thẳng.
Sản phẩm Mẹ mong đón nhận đầu tiên trong ngày là
mỗi buổi sáng xi Con “tè” và “ị”, bởi nó chính là thành quả sau
một ngày măm măm. Nếu hôm nào mà “sản phẩm” của Con màu vàng có
khuôn như của con cún hẳn là hệ tiêu hóa rất ổn. Ngược lại thì
Mẹ phải lên Google tìm tòi, nghiên cứu lại thực đơn của Con để
khắc phục tình trạng này ngay.
Hôm nào “Thối” của Mẹ “ăn chơi” không được thoải
mái vì những con vi rút cảm cúm đáng ghét kia thì mẹ cũng sốt
ruột và sút cân theo đấy. Nên Thối hãy ăn ngủ và tinh nghịch đùa
chơi cho nhà mình phải “bã” cả người ra mới thôi Con yêu nhé!
Con biết không? Mỗi ngày mẹ có rất nhiều thời
gian để mong đợi đó là thời điểm về với con buổi trưa. Buổi làm
việc trôi qua nhanh nhất trong ngày là buổi chiều vì Mẹ sẽ được
ở bên Con hẳn một đêm. Cảm giác đó thật tuyệt! Cứ về đến nhà là
mọi mệt mỏi, phiền toái, những bon chen cuộc sống thường ngày,
thực tế cơm áo gạo tiền đều vứt bỏ ở cánh cửa để đón nhận ánh
mắt và nụ cười toả nắng của Con! Nhờ có sự chờ đợi lặp lại như
thế, Mẹ cảm giác thời gian trôi qua thật nhanh nhìn thấy Con
khôn lớn mỗi ngày.
Mẹ đã rất xúc động khi nghe bài hát “Nhật ký của
Mẹ”. Có thể bây giờ Con vẫn chưa hiểu đựơc hành động của Mẹ khi
ôm Con nghe bài hát. Nhìn vào mắt Con, Mẹ hát theo mà cảm xúc
của Mẹ đã run rẩy vì những ca từ thật lắng đọng và ý nghĩa biết
bao! Vì lời bài hát cũng chính là lòng Mẹ dành cho Con.
Viết về Con, đây mới chỉ là những cảm xúc đầu
tiên được làm Mẹ của Con, vì “Thối” của Mẹ mới sang tháng thứ
Mười thôi. Trên đường đời chắc là Mẹ sẽ trải qua nhiều cung bậc
cảm xúc khác nhau nữa. Nhưng Mẹ tin rằng với tình yêu thương của
“tình mẫu tử” và bản năng làm Mẹ của người phụ nữ, Mẹ Con ta sẽ
hoàn thành nghĩa vụ của mình mà tạo hoá đã sinh ra mỗi con người
ở trên đời….
Mẹ mượn tạm lời bài hát của nhạc sỹ Nguyễn Văn
Chung để thay cho lời kết “ …Con mẹ vẫn bé như thiên thần…mắt mẹ
lệ nhoà. Cảm ơn vì con đến bên Mẹ….”!
Hà Nội, ngày 14 tháng 6 năm 2012 |