CHƯƠNG TRÌNH - SINH HOẠT

THĂNG TIẾN GIA ĐÌNH

2009-2010

Giêrônimô Nguyễn Văn Nội

biên soạn và giới thiệu

 NGÀY SINH HOẠT THỨ HAI (25.06.2009)

 ĐỀ TÀI II

THĂNG TIẾN MỐI TƯƠNG QUAN CỦA

MỖI GIÁO DÂN VỚI CỘNG ĐOÀN GIÁO XỨ

 I. CẦU NGUYỆN MỞ ĐẦU

- Gợi ý của người hướng dẫn: Ngày 28.5 anh chị em chúng ta đã mở đầu Chương Trình/Sinh Hoạt THĂNG TIẾN GIA ĐÌNH. Và chúng ta đã học hỏi & trao đổi về việc THĂNG TIẾN MỐI TƯƠNG QUAN VỢ CHỒNG. Theo đề nghị của quí anh chị tham dự buổi sinh hoạt đầu tiên ấy, hôm nay chúng ta sẽ cùng nhau học hỏi và trao đổi về việc THĂNG TIẾN MỐI TƯƠNG QUAN CỦA CÁ NHÂN VÀ GIA ĐÌNH VỚI CỘNG ĐOÀN GIÁO XỨ. Vì nội dung của đề tài quá phong phú, không thể trình bày và  chia sẻ trong một buổi sinh hoạt, nên chúng ta sẽ tách ra thành 2 đề tài cho 2 đợt sinh hoạt tháng 6 và 7.2009. Đề tài của tháng 6.2009 (tức hôm nay) là THĂNG TIẾN MỐI TƯƠNG QUAN CỦA MỖI GIÁO DÂN VỚI CỘNG ĐOÀN GIÁO XỨ. Đề tài sinh hoạt của tháng sau (tức ngày 30.7.20090 sẽ là THĂNG TIẾN MỐI TƯƠNG QUAN CỦA MỖI GIA ĐÌNH CÔNG GIÁO VỚI CỘNG ĐOÀN GIÁO XỨ. Xin mời anh chị em chúng ta cùng cầu nguyện và tập trung tâm trí vào buổi sinh hoạt.

- Chúng ta cùng hát : LẮNG NGHE LỜI CHÚA

PK. Xin cho con biết lắng nghe Lời Ngài gọi con trong cuộc sống. Xin cho con biết lắng nghe Lời Ngài từng theo bước đời con. Xin cho con biết sẵn sàng chờ đợi và vâng nghe theo Chúa. Xin cho con biết sẵn sàng thực hành Lời Chúa đã truyền ban.

ĐK.- Lời Ngài là sức sống của con. Lời Ngài là ánh sáng đời con. Lời Ngài làm chứa chan hy vọng, là đường để con hằng dõi bước. Lời Ngài đượm chất ngất niềm vui, trọn vẹn ngàn tiếng hát đầy vơi. Lời Ngài đổi mới cho cuộc đời. Lời Ngài hạnh phúc cho đời con.

-Nghe Lời Chúa: 1 Pr 2,4-5:

« Anh em hãy tiến lại gần Đức Ki-tô, viên đá sống động bị người ta loại bỏ, nhưng đã được Thiên Chúa chọn lựa và coi là quý giá. Hãy để Thiên Chúa dùng anh em như những viên đá sống động mà xây nên ngôi Đền Thờ thiêng liêng, và hãy để Thiên Chúa đặt anh em làm hàng tư tế thánh, dâng những lễ tế thiêng liêng đẹp lòng Người, nhờ Đức Giê-su Ki-tô.» 

II. HỌC HỎI: THĂNG TIẾN MỐI TƯƠNG QUAN CỦA MỖI GIÁO DÂN VỐI CỘNG ĐOÀN GIÁO XỨ

2.1 Giáo dân là ai?

«Danh hiệu giáo dân ở đây được hiểu là tất cả những Ki-tô hữu không thuộc hàng giáo sĩ và bậc tu trì được Giáo Hội công nhận; nghĩa là những Ki-tô hữu đã được tháp nhập vào Thân Thể Chúa Ki-tô nhờ phép Thánh Tẩy, đã trở nên Dân Thiên Chúa, và tham dự vào chức vụ tư tế, tiên tri và vương giả của Chúa Ki-tô theo cách thức của họ; họ là những người đang thực hiện sứ mệnh của toàn dân Ki-tô giáo trong Giáo Hội và trên trần gian theo phận vụ riêng của mình.» (HC tín lý Ánh Sáng Muôn Dân, số 31).

Giải thích:

(a) Đã đuựơc tháp nhập vào Thân Thể Chúa Ki-tô nhờ phép Thánh Tẩy,

(b) Là thành viên của Dân Chúa,

(c) Tham dự vào chức vụ tư tế, tiên tri và vương đế,

(d) Thực hiện sứ mạng của toàn dân Ki-tô giáo trong Giáo hội và trên trần gian này theo phận vụ riêng của mình. 

2.2 Thế nào là giáo xứ?

2.2.1 Định nghĩa của Đức Thánh Cha Gio-an Phao-lô II: “Giáo xứ là nơi thông thường cho tín hữu qui tụ lại để được lớn lên trong đức tin, để sống mầu nhiệm hiệp thông Giáo hội và tham gia vào sứ mạng của Giáo hội.” (Đức Thánh Cha Gio-an Phao-lô II, Tông Huấn Giáo Hội tại Châu Á, số 25).

Giải thích:

- Giáo xứ là trường giáo dục đức tin:

- Giáo xứ là môi trường sống mầu nhiệm hiệp thông:

- Giáo xứ là nơi đào tạo và thi hành sứ mạng loan báo Tin Mừng.

2.2.2 Giáo huấn của Công dồng Va-ti-ca-nô II: Giáo xứ là một phần nhỏ của Giáo hội địa phương. Giáo Hội địa phương là một phần của Giáo hội phổ quát. Vì thế chúng ta có thể áp dụng Giáo huấn của Công Đồng Va-ti-ca-nô II về Giáo hội vào đời sống cộng đoàn Giáo xứ. Công đồng nêu 5 tính chất hay chiều kích của Giáo hội là: cơ chế, hiệp thông, bí tích, tôi tớ và môn đệ (Chúa Ki-tô). Giáo xứ cũng mang và phải thể hiện 5 tính chất hay chiều kích ấy.

Giải thích:

(a) Tính cơ chế, tổ chức: Giáo hội là tổ chức có phẩm trật.

(b) Tính hiệp thông hay tham gia: Giáo hội là cộng đoàn trong đó mọi người có phần và phải góp phần.

(c) Tính bí tích: Giáo hội là công cụ/dấu chỉ của ơn cứu độ.

(d) Tính tôi tớ: Giáo hội phục vụ cách khiêm hạ như Chúa Ki-tô.

(e) Tính môn đệ: Giáo hội là cộng đoàn những người đi theo Thầy Giê-su và sống tinh thần của Người.

2.2.3 Giáo huấn của Thánh Phao-lô về Giáo hội: Giáo hội là Thân Thể Chúa Ki-tô:

«12 Thật vậy, ví như thân thể người ta chỉ là một, nhưng lại có nhiều bộ phận, mà các bộ phận của thân thể tuy nhiều, nhưng vẫn là một thân thể, thì Đức Ki-tô cũng vậy. 13 Thật thế, tất cả chúng ta, dầu là Do Thái hay Hy Lạp, nô lệ hay tự do, chúng ta đều đã chịu phép rửa trong cùng một Thần Khí để trở nên một thân thể. Tất cả chúng ta đã được đầy tràn một Thần Khí duy nhất. 14 Thật vậy, thân thể gồm nhiều bộ phận, chứ không phải chỉ có một mà thôi. 15 Giả như chân có nói: "Tôi không phải là tay, nên tôi không thuộc về thân thể", thì cũng chẳng vì thế mà nó không thuộc về thân thể. 16 Giả như tai có nói: "Tôi không phải là mắt, vậy tôi không thuộc về thân thể", thì cũng chẳng vì thế mà nó không thuộc về thân thể. 17 Giả như toàn thân chỉ là mắt, thì lấy gì mà nghe? Giả như toàn thân chỉ là tai, thì lấy gì mà ngửi?

«18 Nhưng Thiên Chúa đã đặt mỗi bộ phận vào một chỗ trong thân thể như ý Người muốn. 19 Giả như tất cả chỉ là một thứ bộ phận, thì làm sao mà thành thân thể được? 20 Như thế, bộ phận tuy nhiều mà thân thể chỉ có một. 21 Vậy mắt không có thể bảo tay: "Tao không cần đến mày"; đầu cũng không thể bảo hai chân: "Tao không cần chúng mày … 27 Vậy anh em, anh em là thân thể Đức Ki-tô, và mỗi người là một bộ phận. 28 Trong Hội Thánh, Thiên Chúa đã đặt một số người, thứ nhất là các Tông Đồ, thứ hai là các ngôn sứ, thứ ba là các thầy dạy, rồi đến những người được ơn làm phép lạ, được những đặc sủng để chữa bệnh, để giúp đỡ người khác, để quản trị, để nói các thứ tiếng lạ. 29 Chẳng lẽ ai cũng là tông đồ? Chẳng lẽ ai cũng là ngôn sứ, ai cũng là thầy dạy sao? Chẳng lẽ ai cũng được ơn làm phép lạ, 30 ai cũng được ơn chữa bệnh sao? Chẳng lẽ ai cũng nói được các tiếng lạ, ai cũng giải thích được các tiếng lạ sao? 31 Trong các ân huệ của Thiên Chúa, anh em cứ tha thiết tìm những ơn cao trọng nhất. Nhưng đây tôi xin chỉ cho anh em con đường trổi vượt hơn cả.» (1 Cr 12,12-21.27-31).

Giải thích:

Chúng ta thấy được các nội dung giáo lý của Giáo Huấn như sau:

- Như thân thể gồm nhiều cơ quan (hay chi thể) khác nhau nhưng vẫn chỉ là một thân thể, Hội Thánh của Thiên Chúa cũng gồm nhiều phần tử khác nhau là các Ki-tô hữu, nhưng vẫn chỉ là một Hội Thánh duy nhất;

- Cũng như mỗi cơ quan (hay chi thể) của một thân thể có chức năng, phận vụ riêng, mỗi Ki-tô hữu trong Hội Thánh có vai trò, chức năng, ơn gọi và sứ mạng riêng;

- Cũng như các chi thể của một thân thể phải hài hòa với các chi thể khác của thân thể, các Ki-tô hữu trong Hội Thánh phải sống hài hòa, liên đới, tương trợ, bổ sung với các Ki-tô hữu khác;

- Cũng như một chi thể nào của thân thể bị đau thì sẽ khiến cả thân thể bị đau, một Ki-tô nào của Hội Thánh không mạnh khỏe sẽ làm cả Hội Thánh phải yếu đau;

- Cũng như tất cả mọi chi thể của một thân thể đều được nuôi dưỡng bằng một dòng máu xuất phát từ trái tim, tất cả các Ki-tô hữu của Hội Thánh đều được nuôi sống bằng Dòng Máu Tình Yêu và Ân Sủng xuất phát từ chính Thiên Chúa, Cha Con và Thánh Thần;

- Cũng như tất cả mọi chi thể của một thân thể đều phải tuân theo mệnh lệnh của cái đầu là cơ quan chỉ huy, tất cả các Ki-tô hữu của Hội Thánh đều phải thực thi mệnh lệnh của Chúa Giê-su Ki-tô là đầu Hội Thánh và của các mục tử hợp pháp và có năng quyền lãnh đạo Dân Chúa.

 

2.3 Xác định mối tương quan hai chiều giữa giáo dân và các vị chủ chăn có chức thánh trong Giáo hội theo Giáo huấn của Công Đồng Va-ti-ca-nô II:

2.3.1 Quyền lợi và bổn phận của giáo dân đối với các chủ chăn có chức thánh trong Giáo hội: «Như mọi Ki-tô hữu khác, giáo dân cũng có quyền được các chủ chăn có chức thánh ban phát dồi dào ơn trợ lực chứa đựng trong kho tàng thiêng liêng của Giáo hội, đặc biệt là Lời Thiên Chúa và các bí tích. Như con cái Thiên Chúa và như anh em trong Chúa Ki-tô, họ cũng sẽ trình bày với các vị ấy những nhu cầu và khát vọng của mình một cách tự do và tín cẩn. Nhờ sự hiểu biết, khả năng chuyên môn và uy tín của họ, họ có thể và đôi khi còn có bổn phận phải bày tỏ cảm nghĩ mình về những việc liên quan đến lợi ích của Giáo hội. Họ nên thực hiện điều đó, nếu cần, nhờ vào các cơ quan đã được Giáo hội thiết lập nhằm mục đích ấy; và họ hãy luôn chân thành, can đảm và khôn ngoan, kính trọng và yêu mến những người thay mặt Chúa Ki-tô vì nhiệm vụ thánh của các ngài.”

«Như mọi tín hữu khác, với tinh thần vâng lời của người Ki-tô hữu, giáo dân cũng hãy mau mắn chấp nhận những điều mà các chủ chăn có nhiệm vụ thánh đại diện Chúa Ki-tô, đã quyết định với tư cách những thầy dạy và những nhà lãnh đạo trong Giáo hội; làm như thế, họ đã theo gương Chúa Ki-tô, Ðấng đã vâng lời cho đến chết, để mở đường hạnh phúc của sự tự do con cái Thiên Chúa cho tất cả mọi người. Giáo dân đừng quên dùng lời cầu nguyện phó dâng cho Thiên Chúa các vị lãnh đạo của mình, để các ngài hoan hỷ mà không than vãn thi hành nhiệm vụ chăm sóc linh hồn chúng ta, nhiệm vụ mà các ngài sẽ phải trả lẽ (x. Dt 13,17)».

2.3.2 Bổn phận và quyền lợi của các chủ chăn có chức thánh trong Giáo hội đối với giáo dân: «Phần các chủ chăn có chức thánh, các ngài phải nhìn nhận và nâng cao phẩm giá và trách nhiệm của giáo dân trong Giáo hội, các ngài nên sẵn sàng chấp nhận những ý kiến khôn ngoan của họ, tin cẩn giao phó cho họ những công tác để họ phục vụ Giáo hội, cho họ tự do và quyền hạn để hành động; hơn nữa, các ngài cũng nên khuyến khích họ tự đảm lấy trách nhiệm. Với tình cha con, các ngài hãy cẩn thận xem xét, trong Chúa Kitô, những kế hoạch, thỉnh cầu và khát vọng của họ. Ðàng khác, các chủ chăn phải nhìn nhận và tôn trọng sự tự do chính đáng của mọi người trong lãnh vực trần thế.»

«Họ hy vọng rằng, sự liên lạc mật thiết giữa giáo dân và chủ chăn sẽ đem lại rất nhiều lợi ích cho Giáo hội: thực vậy, nhờ sự liên lạc đó, giáo dân ý thức trách nhiệm mình một cách vững vàng hơn; lòng hăng say của họ được phát triển, và họ góp sức dễ dàng hơn vào công việc của các chủ chăn. Phần các chủ chăn, nhờ sự trợ lực kinh nghiệm của giáo dân, các ngài có thể phán đoán minh bạch và đúng đắn hơn về những vấn đề thiêng liêng cũng như trần thế; như vậy, toàn thể Giáo hội được vững mạnh nhờ tất cả mọi chi thể, sẽ chu toàn hữu hiệu hơn sứ mệnh mình đối với sự sống của thế gian.» (Hiến chế tín lý «Ánh sáng muốn dân», số 37).

2.4 Làm thế nào để thăng tiến mối tương quan của mỗi người giáo dân với cộng đoàn giáo xứ?

2.4.1 Cố gắng trở thành một người giáo dân trưởng thành (đức tin xác tín), thành một chi thể lành mạnh, sống động (đạo đức, thánh thiện).

2.4.2 Cố gắng trở thành một thành viên tích cực xây dựng giáo xứ bằng những đóng góp thiết thực vào việc phát triển giáo xứ: hy sinh, cầu nguyện, góp ý/công/sức/tiền/thời gian/khả năng v.v…

2.4.3 Cố gắng trở thành một cộng sự viên chân thành và tích cực với hết mọi người nhất là với cha xứ, hội đồng mục vụ, các ban ngành đoàn thể trong công việc chung của Giáo xứ.

 

III. KẾT LUẬN.

3.1 Đề nghị mỗi người kiểm điểm xem mình đang là người giáo dân nào trong giáo xứ: thờ ơ, nguội lạnh (thậm chí tội lỗi) hay nhiệt thành, sốt sáng?

3.2 Đề nghị mỗi người nhìn lại xem mình đang đóng góp gì cho sự  phát triển của giáo xứ?

3.3 Đề nghị mỗi người xét mình xem có thể làm gì để cải thiện con người của mình trong đời sống cá nhân và trong tương quan hợp tác với giáo xứ và người khác?

 

IV. CHIA SẺ.

4.1 Anh chị có cảm tưởng, suy nghĩ, ý kiến gì về buổi sinh hoạt hôm nay? Xin mời chia sẻ!

4.2 Theo anh chị thì làm thế nào để tăng cường chất lượng của đời sống đức tin của mỗi giáo dân trong giáo xứ?

4.2 Cũng theo anh chị thì làm thế nào để tăng cường mối tương quan của mỗi giáo dân với giáo xứ?

 

V. CẦU NGUYỆN KẾT THÚC

- Gợi ý của người hướng dẫn: Chúng ta vừa học hỏi thảo luận và chia sẻ về đề tài THĂNG TIẾN MỐI TƯƠNG QUAN CỦA MỖI GIÁO DÂN VỚI CỘNG ĐOÀN GIÁO XỨ. Thánh Phê-rô, Tông Đồ Trưởng và là Giáo Hoàng đầu tiên của Hội Thánh đã dậy mỗi Ki-tô phải là viên đá sống động để bàn tay Thiên Chúa xử dụng trong việc xây dựng Giáo hội của Người. Chúng ta không chỉ cầu xin Ơn Chúa cho chúng ta trở thành một giáo dân trưởng thành, xác tín, nhiệt thành mà còn cần phải dùng các phương thế thích hợp để trở nên một người như vậy.

 

- Cùng cầu nguyện: Lạy Thiên Chúa là Cha toàn năng và yêu thương, chúng con cảm tạ Cha về việc Cha đã cho chúng con sinh ra trong một gia đình Công giáo, lớn lên và trưởng thành trong khung cảnh một cộng đoàn của Cha là Giáo xứ. Nhưng nhiều khi chúng con chỉ biết «nhận» mà không biết «cho», chỉ biết «hưởng» mà không biết «đóng góp» cho sự phát triển của cộng đoàn Giáo xứ, chỉ biết «chỉ trích phê bình» mà không biết «xây dựng». Chúng con thật có lỗi với Cha, với linh mục chính xứ, với cộng đoàn. Nhờ buổi sinh hoạt tốt lành này, chúng con ý thức sự thiếu sót của mình. Xin Cha thứ lỗi cho chúng con. Xin mọi người rộng lượng với chúng con. Từ nay về sau, chúng con cố gắng trở thành những viên đá sống động, những giáo dân sốt sáng, nhiệt thành, tích cực với công việc chung của cộng đoàn Giáo xứ. Xin Cha đón nhận lời cầu xin và quyết tâm của chúng con, vì công nghiệp Chúa Giê-su Ki-tô, Con Cha, Chúa chúng con. Amen.

 

- Cùng hát: TÌNH YÊU CHÚA CAO VỜI

ĐK:  Tình yêu Chúa cao vời biết bao nào con biết đáp đền thế nào, để cho cân xứng Chúa ơi. Để cho cân xứng Chúa ơi.

PK 1: Ôi tình yêu thương Chúa cao vời, tình yêu thương Chúa muôn đời. Người yêu con tự ngàn xưa. Từ khi chưa có đồi non, từ khi chưa có trời cao, chưa có vầng trăng với ngàn sao. Gọi con giữa muôn muôn người, tìm con giữa nơi bùn nhơ.

PK 2: Con thành tâm dâng hiến trọn đời, thành tâm dâng hiến  xác hồn để nên tông đồ của Cha. Và nên nhân chứng của Cha, truyền rao chân lý của Cha, gieo rắc Lời Cha khắp gần xa. Đời con sẽ đi khắp miền, làm nhân chứng cho tình yêu

 

Đề tài sinh hoạt của tháng sau là

“THĂNG TIẾN MỐI TƯƠNG QUAN CỦA MỖI GIA ĐÌNH CÔNG GIÁO VỚI CỘNG ĐOÀN GIÁO XỨ.

Xin anh chị đề nghị một số đề tài cho các tháng tiếp theo của năm 2009. Sau đây là mấy đề tài chúng ta có thể chọn:

-Thăng tiến mối tương quan của mỗi Ki-tô hữu với Thiên Chúa.

Thăng tiến mối tương quan của mỗi gia đình Ki-tô hữu với Thiên Chúa.

- Thăng tiến mối tương quan giữa cha mẹ và con cái.

- Thăng tiến mối tương quan cá nhân và gia đình với họ hàng và người chung quanh.