|
Tục
ngữ Do Thái có câu: “Thiên Chúa không thể ở mọi nơi, nên Ngài
đã tạo dựng những người mẹ” (God could not be everywhere, so He
made mothers). Đây là tình cảm lâu dài và tốt đẹp. Tuy
nhiên, tôi nghĩ rằng nhờ đảo ngược câu nói mà chúng ta đến gần
chân lý hơn: “Thiên Chúa có thể ở mọi nơi và chúng tỏ điều đó
bằng cách tạo dựng những người mẹ” (God could be everywhere and
proved it by creating mothers). Hình ảnh này phù hợp với
nhận xét của tiểu thuyết gia Hoa Kỳ William Makepeace Thackeray,
trong cuốn Vanity Fair (Hội chợ Phù phiếm): “Mẹ là danh xưng
đối với Thiên Chúa trên những đôi môi và trong những trái tim
của những người con bé bỏng”.
Người mẹ không thể thay thế Thiên Chúa, nhưng
hành động như người trung gian chuyển lòng nhân từ của Thiên
Chúa sang những người khác. Dĩ nhiên, người ta có thể phản bác
rằng người cha cũng làm điều này. Điều này đủ mức thật. Nhưng có
điều gì đó trong đặc quyền về cách thức mà người mẹ bộc lộ sự
hiện hữu của Thiên Chúa. Theo cách mầu nhiệm nào đó, điều đó như
thể người mẹ có được vậy, một kinh nghiệm đối diện của Thiên
Chúa. Điều này có thể đáng hoan nghênh hơn nếu chúng ta hiểu vai
trò của Đức Mẹ là nguyên mẫu tâm linh của mọi người mẹ.
ĐGH Bênêđictô XVI đã nhận xét về Đức Mẹ: “Mẹ giữ
trong lòng bí mật làm Mẹ Thiên Chúa, là người đầu tiên được thấy
Thiên-Chúa-làm-người, hoa trái của lòng mẹ”. Khái niệm về việc
Đức Mẹ là người trần tục đầu tiên Mary thấy Thiên Chúa vừa gây
ngạc nhiên vừa soi sáng. Là mẫu gương của những người mẹ, kinh
nghiệm này gồm cả bản chất làm mẹ và mẫu gương của các phụ nữ đã
từng sinh con.
Nếu ông bà nguyên tổ coi Thiên Chúa là Cha nghiêm
khắc theo cách nào đó, thì các thế hệ đều tôn kính Đức Mẹ là
người hiền từ và dễ gần gũi. Nathaniel Hawthorne bày tỏ tình cảm
này đẹp hơn trong cuốn Blithedale Romance khi ông viết: “Tôi
luôn ganh tỵ với người Công giáo về đức tin của họ nơi Đức Trinh
Nữ thánh thiện và ngọt ngào, Đức Mẹ đứng ở giữa họ và Thiên
Chúa, che chắn sự chói lọi uy nghiêm của Ngài, nhưng cho phép
Tình yêu Chúa tuôn đổ trên người thờ kính theo cách hiểu của con
người qua vị trung gian của sự dịu dàng nữ tính”.
Thánh Augustinô nói rằng sự dịu dàng từ mẫu đặc
biệt này có thể thấy ngay ở những con thú hung dữ – như người
Việt nói: “Cọp dữ không ăn thịt con”. Ông nhận xét
trong The City of God (Thành phố của Thiên Chúa): “Có con cọp
cái nào không thương và không vuốt ve con nó?”. Ngược với
câu tục ngữ Do Thái nói ở trên, chúng ta có thể ám chỉ câu tục
ngữ Tây Ban Nha: “An ounce of mother is worth a ton of
priests” (Tạm dịch: “Một lạng người mẹ đáng một tấn linh mục”).
Khái niệm về “sự nhiệt thành” đã thôi miên người
Hy Lạp cổ đại. Thế giới không thể là một nơi, như Democritus ước
đoán, không có gì hơn một số nguyên tử không thể đếm xuất hiện
trong rất nhiều hình thể. Nghĩa là có thể tính toán đối với sự
nhiệt thành tìm được sự hưng phấn và niềm vui trong kinh nghiệm
sống bằng cách nào? Sự hưng phấn là hoạt động tâm linh không thể
giải thích bằng vật chất. Người ta đã nghi ngờ nhiều thứ: nhân
đức, chân lý, kiến thức, và ngay cả tình yêu. Nhưng không ai có
thể nghi ngờ thực tế khả nghiệm của sự hăng hái. Thế giới hiện
đại của chúng ta vẫn liên kết với sự thấu hiểu này của người Hy
Lạp cổ đại. Từ ngữ “sự nhiệt thành” theo tiếng Hy Lạp
là enthusiasmos, được rút từ chữ entheos có nghĩa là “được Thiên
Chúa sở hữu” hặc “được Thiên Chúa linh ứng”.
Người Hy Lạp tin rằng một người có thể hít thở
bằng cuộc sống của Thiên Chúa, người đó có thể là người đem đến
tinh thần của Ngài. Họ tin rằng con người có thể là “bình chứa”
đối với Thiên Chúa. Một trong những từ đối với sự sống là zoe,
không ám chỉ sự sống rộn ràng trong mỗi người, mà nói đến sự
sống có thể được chia sẻ với người khác. Khái niệm này về sự
sống là nền tảng không thể thiếu đối với khái niệm của Kitô giáo
về sự sống của Thiên Chúa, hoặc ân sủng, điều có thể chia sẻ
trong chúng ta, và với Mẹ Maria và những người mẹ theo cách đặc
biệt. Đời sống của Đức Mẹ với Chúa Con là sự sống cao tới mức ưu
việt.
ĐHY Joszef Mindszenty, người can đảm bảo vệ Giáo
hội trong thời gian cộng sản chiếm lĩnh
Hungary, đã dành tình cảm mạnh
mẽ với cương vị người mẹ. Trong cuốn The Mother (Người Mẹ), ngài
viết hùng hồn bày tỏ lòng tôn kính những người mẹ, nhấn mạnh sự
gần gũi của họ đối với Thiên Chúa: “Người quan trọng nhất trên
thế gian này là người mẹ. Bà không thể đòi hỏi lòng tôn kính của
việc xây dụng Nhà thờ Đức Bà. Bà không cần. Bà đã xây dựng cái
gì đó quan trọng hơn bất cứ nhà thờ nào – sự cư ngụ đối với một
linh hồn bất tử, sự hoàn hảo gọn gàng của cơ thể đứa trẻ. Các
thiên thần không được chúc lành bằng ân sủng như vậy. Các thiên
thần không thể chia sẻ phép mầu sáng tạo của Thiên Chúa là đưa
những vị thánh mới vào Thiên Quốc. Chỉ có người mẹ khả thi.
Những người mẹ gần gũi với Thiên Chúa Tạo Hóa hơn bất cứ sinh
vật nào, Thiên Chúa liên kết các sức mạnh với những người mẹ
trong việc sáng tạo. Còn gì vinh quang hơn là được làm mẹ?”.
TRẦM THIÊN THU (Chuyển
ngữ từ IntegratedCatholicLife.org) |