|
Bài giảng của Đức Thánh Cha Bênêđictô XVI
trong Thánh lễ bế mạc Đại hội Thế giới các Gia đình lần thứ VII
tại Công viên Bresso ở Milano
(03 tháng Sáu 2012)

Quý anh em Giám mục thân mến,
Kính thưa quý vị trong chính quyền,
Anh chị em thân mến,
Đây là giờ phút của niềm vui lớn
lao và của tình hiệp thông mà chúng ta đang được sống sáng nay
khi cử hành Hy lễ tạ ơn: một cuộc tập họp lớn, hiệp nhất với
người kế vị Phêrô, quy tụ các tín hữu đến từ nhiều quốc gia. Đây
là một hình ảnh hùng hồn về Giáo hội, duy nhất và phổ quát, do
Đức Kitô thiết lập và là kết quả của sứ vụ Chúa Giêsu đã trao
cho các tông đồ của Người, như chúng ta đã được nghe trong bài
Tin Mừng hôm nay: “Hãy đi thâu nạp môn đồ khắp muôn dân, thanh
tẩy họ nhân danh Cha và Con và Thánh Thần” (Mt 28,18-19). Với
lòng quý mến và biết ơn, tôi xin chào mừng Đức hồng y Angelo
Scola, Tổng giám mục Milano, và Đức hồng y Ennio Antonelli, Chủ
tịch Hội đồng Tòa Thánh về Gia đình, những nhà thiết kế chính
của Đại hội Thế giới các Gia đình lần thứ VII này, cùng với các
cộng sự viên của các ngài là các giám mục phụ tá Milano và các
giám mục khác.
Tôi cũng vui mừng kính chào tất cả quý vị trong
chính quyền có mặt hôm nay. Tôi cũng xin nồng nhiệt chào đón quý
gia đình thân mến! Cám ơn quý vị đã đến tham dự Đại hội này.
Trong bài đọc thứ hai của Thánh Lễ hôm nay, Thánh
Phaolô nhắc nhở chúng ta rằng trong bí tích Thánh Tẩy, chúng ta
đã nhận lãnh Chúa Thánh Thần, Đấng kết hiệp chúng ta với Chúa
Kitô như anh chị em và làm chúng ta thành con cái của Cha, khiến
chúng ta có thể kêu lên “Abba, lạy Cha!” (xem Rm 8,
15.17). Khi ấy, chúng ta đã được ban cho một tia sự sống mới, sự
sống Thiên Chúa. Sự sống ấy sẽ lớn lên cho tới khi đạt tới tầm
vóc viên mãn trong vinh quang trên trời; chúng ta trở thành
những thành viên của Giáo hội, gia đình của Thiên Chúa, “sacrarium
Trinitatis” như cách nói của Thánh Ambrôsiô, “một dân duy
nhất do sự hiệp nhất của Cha, Con và Thánh Thần tạo nên”, như
Công đồng Vatican đã dạy (Lumen Gentium, 4). Lễ kính
trọng thể Chúa Ba Ngôi chúng ta cử hành hôm nay mời gọi chúng ta
chiêm ngắm mầu nhiệm này và cũng thôi thúc chúng ta cam kết sống
tình hiệp thông với Thiên Chúa và với nhau theo mô hình của sự
hiệp thông Ba Ngôi Thiên Chúa. Chúng ta được kêu gọi đón nhận và
đi vào trong sự thật của niềm tin với một tinh thần hòa hợp,
sống tình yêu thương nhau và yêu thương mỗi người, chia sẻ vui
buồn, học cách tha thứ và xin tha thứ, nhận ra giá trị của các
đặc sủng khác nhau dưới sự hướng dẫn của các giám mục. Tắt một
lời, chúng ta được giao nhiệm vụ xây dựng các cộng đoàn giáo hội
ngày càng nên giống các gia đình, có thể phản chiếu vẻ đẹp của
Chúa Ba Ngôi và loan báo Tin Mừng không chỉ bằng lời, mà, tôi
muốn nói, bằng sự “tỏa sáng”, nhờ sức mạnh của việc sống yêu
thương.
Không chỉ có Giáo hội mà cả các
gia đình, đặt nền tảng trên hôn nhân giữa người nam và người nữ,
cũng được mời gọi trở thành hình ảnh của Thiên Chúa Độc nhất
trong Ba ngôi. Vào buổi đầu, “Thiên Chúa sáng tạo con người theo
hình ảnh mình, Thiên Chúa sáng tạo con người theo hình ảnh Thiên
Chúa, Thiên Chúa sáng tạo con người có nam có nữ. Thiên Chúa ban
phúc lành cho họ, và Thiên Chúa phán với họ: ‘Hãy sinh sôi nảy
nở thật nhiều, cho đầy mặt đất’” (Kn 1, 27-28). Thiên
Chúa đã dựng nên chúng ta, người nam và người nữ, bình đẳng
trong phẩm giá, nhưng với những đặc điểm riêng và bổ túc cho
nhau để cả hai đều có thể là quà tặng cho nhau, quý trọng nhau
và làm thành một cộng đoàn của tình yêu và sự sống. Chính tình
yêu khiến con người trở thành hình ảnh đích thực của Thiên Chúa.
Các đôi hôn nhân thân mến, khi sống cuộc sống hôn
nhân, các bạn không trao cho nhau một cái gì hay một hoạt động
nào riêng biệt, mà là toàn thể cuộc sống của các bạn. Và tình
yêu của các bạn sinh hoa kết trái trước tiên và chủ yếu cho
chính các bạn, bởi vì các bạn ao ước và thực hiện điều tốt lành
cho nhau, các bạn trải nghiệm niềm vui đón nhận và ban tặng.
Tình yêu ấy còn sinh hoa kết trái trong việc sinh sản con cái,
với lòng quảng đại và tinh thần trách nhiệm, trong sự chăm sóc
và giáo dục con cái một cách cẩn trọng và khôn ngoan. Và cuối
cùng, tình yêu ấy cũng đem lại hoa trái cho xã hội bởi vì đời
sống gia đình là trường học đầu tiên và không thể thay thế, dạy
những đức tính xã hội, như sự tôn trọng con người, tình yêu vô
vị lợi, sự tin tưởng, tinh thần trách nhiệm, tình liên đới, sự
hợp tác. Các đôi hôn nhân thân mến, hãy chăm nom con cái của các
bạn. Trong một thế giới bị chế ngự bởi kỹ thuật, hãy truyền đạt
cho chúng, trong sự bình tâm và tin cậy, những lý do để sống và
sức mạnh của niềm tin; hãy chỉ cho chúng hướng tới những mục
đích cao cả và nâng đỡ chúng vì chúng thật mỏng manh. Đến đây
tôi cũng muốn nói thêm một lời với con cái của các bạn: các con
hãy tin rằng các con luôn được cha mẹ rất mực yêu thương chăm
sóc và hãy biết rằng tương quan với các anh chị em của các con
là dịp để tăng trưởng trong tình yêu.
Kế hoạch của Thiên Chúa đối với đôi vợ chồng trở
nên viên mãn nơi Chúa Giêsu Kitô, Đấng đã nâng hôn nhân lên hàng
bí tích. Các đôi hôn nhân thân mến, nhờ ơn đặc biệt của Chúa
Thánh Thần, Chúa Kitô đã cho các bạn dự phần vào tình yêu hôn
ước của Ngài, biến các bạn thành một dấu chỉ tình yêu của Ngài
đối với Giáo hội - một tình yêu trung tín và bảo bọc. Một khi
đón nhận ân sủng này, làm mới lại lời “đồng ý” hằng ngày bởi
lòng tin, nhờ sức mạnh của ân sủng bí tích, thì gia đình các bạn
sẽ lớn lên trong tình yêu của Thiên Chúa theo mô hình của Thánh
Gia Nazaret. Các gia đình thân mến, hãy thường xuyên cầu xin Đức
Trinh nữ Maria và Thánh Giuse giúp đỡ, dạy anh chị em biết đón
nhận tình yêu của Thiên Chúa như các ngài. Ơn gọi của anh chị em
không phải dễ sống, nhất là ngày nay, nhưng ơn gọi tình yêu là
một điều tuyệt diệu, đó là sức mạnh duy nhất có thể thực sự biến
đổi thế giới. Anh chị em đã thấy được chứng tá của rất nhiều gia
đình vạch ra những con đường để tăng trưởng trong tình yêu, qua
việc duy trì mối tương quan hệ bền chặt với Thiên Chúa và tham
gia vào đời sống của Giáo hội, qua việc trau dồi đối thoại, tôn
trọng quan điểm của người khác, sẵn sàng phục vụ và kiên nhẫn
với những lỗi lầm của người khác, qua việc có thể tha thứ và xin
tha thứ, qua việc khôn ngoan và khiêm tốn khắc phục các xung
khắc có thể xảy ra, qua việc chấp nhận các nguyên tắc về sự dạy
dỗ, và qua sự cởi mở với các gia đình khác, quan tâm tới người
nghèo và có trách nhiệm trong xã hội. Đó là tất cả các yếu tố
xây dựng gia định. Anh chị em hãy sống những điều ấy một cách
can đảm, và hãy tin chắc rằng một khi sống tình yêu với nhau và
với mọi người nhờ ơn Chúa giúp, anh chị em sẽ trở thành một Tin
Mừng sống động, một Giáo hội tại gia thực sự (xem Familiaris
Consortio, 49).
Tôi cũng muốn nói đôi lời với các tín hữu đã có
những kinh nghiệm đau thương về sự đổ vỡ và chia ly, mặc dù họ
vẫn chấp nhận các giáo huấn của Giáo hội về gia đình. Tôi muốn
anh chị em hiểu rằng Giáo hoàng và Giáo hội nâng đỡ anh chị em
trong cuộc chiến đấu của anh chị em. Tôi khuyến khích anh chị em
hãy gắn bó với cộng đoàn và tôi tha thiết hy vọng rằng giáo phận
của anh chị em có những nỗ lực thích hợp để đón nhận và đồng
hành với anh chị em.
Trong sách Sáng Thế, Thiên Chúa đã giao thụ tạo
của Ngài cho hai người nam và nữ để họ gìn giữ, canh tác và điều
hành theo kế hoạch của Ngài (x. 1, 27-28; 2,15). Trong sứ vụ
này, chúng ta có thể nhận ra trách nhiệm của người nam và người
nữ là cộng tác với Thiên Chúa trong tiến trình biến đổi thế giới
qua lao động, khoa học và kỹ thuật. Người nam và người nữ cũng
là hình ảnh của Thiên Chúa trong công việc quan trọng này mà họ
thực thi với chính tình yêu của Thiên Chúa. Trong các học thuyết
kinh tế hiện đại, thường có một khái niệm vị lợi về lao động,
sản xuất và thị trường. Nhưng kế hoạch của Thiên Chúa cũng như
kinh nghiệm đã cho thấy rằng cái logic một chiều của tính hữu
dụng thuần túy và lợi nhuận tối đa không dẫn tới một sự phát
triển hài hòa, đem lại điều tốt lành cho gia đình hay giúp xây
dựng một xã hội công bằng hơn, bởi vì nó kéo theo sự cạnh tranh
khốc liệt, những bất bình đẳng sâu sắc, sự hủy hoại môi trường,
cuộc chạy đua về tiêu thụ, và các căng thẳng trong gia đình.
Thực vậy, óc thực dụng có khuynh hướng gây thiệt hại cho những
tương quan cá nhân và gia đình, làm cho những tương quan này chỉ
còn là một cuộc kết hợp các lợi ích cá nhân dễ đổ vỡ và phá hủy
tình liên đới của màng lưới xã hội.
Một điểm cuối cùng: con người, với tính cách là
hình ảnh của Thiên Chúa, cũng được mời gọi nghỉ ngơi và mừng lễ.
Tường thuật về cuộc tạo dựng kết thúc như sau: “Ngày thứ bảy,
Thiên Chúa đã hoàn thành công việc Người làm. Khi làm xong mọi
công việc của Người, ngày thứ bảy, Thiên Chúa nghỉ ngơi. Thiên
Chúa ban phúc lành cho ngày thứ bảy và thánh hoá ngày đó” (St
2,2-3). Đối với các Kitô hữu chúng ta, ngày lễ là ngày Chúa
nhật, ngày của Chúa, ngày Phục sinh hằng tuần. Đó là ngày của
Giáo hội, cuộc tập họp được Chúa quy tụ xung quanh bàn tiệc Lời
Chúa và Hy lễ tạ ơn, như chúng ta đang làm lúc này, để được
Người nuôi dưỡng, để đi vào trong tình yêu của Người và sống bởi
tình yêu của Người. Đây là ngày của con người và những giá trị
của con người: lòng hiếu khách, tình bằng hữu, tình liên đới,
ngày của văn hóa, của sự gắn bó với thiên nhiên, chơi thể thao.
Đây là ngày của gia đình để cùng nhau trải nghiệm một ý thức về
cử hành, gặp gỡ, chia sẻ, nhất là qua việc tham dự Thánh Lễ.
Các gia đình thân mến, mặc dù nhịp sống của thế
giới hiện đại không ngừng nghỉ, anh chị em đừng đánh mất ý thức
về ngày của Chúa! Nó giống như một nơi thoải mái để nghỉ ngơi
cũng như để nếm trải niềm vui gặp gỡ và làm dịu cơn khát Thiên
Chúa của chúng ta.
Gia đình, công việc, ngày lễ: ba quà tặng của
Thiên Chúa, ba chiều kích của cuộc sống chúng ta phải được diễn
ra trong sự quân bình hòa điệu. Kết hợp hài hòa công việc với
những đòi hỏi của gia đình, đời sống nghề nghiệp với chức năng
làm mẹ, công việc với lễ lạy, là điều quan trọng để xây dựng một
xã hội có dung mạo con người. Về vấn đề này, hãy luôn dành ưu
tiên cho logic của cái hiện hữu trên logic của cái sở hữu: cái
hiện hữu thì xây dựng còn cái sở hữu thì kết thúc trong sự phá
hủy. Chúng ta cần phải học biết tin tưởng trước hết ở gia đình,
ở tình yêu đích thực, thứ tình yêu từ Thiên Chúa mà đến và kết
hiệp chúng ta với Người, và vì thế “biến chúng ta thành một
‘chúng tôi’ vượt lên trên mọi sự chia rẽ và làm chúng ta nên
một, cho tới khi Thiên Chúa trở nên ‘mọi sự trong mọi người’ (1
C 15, 28)” (Deus Caritas Est, 18). Amen.
(Giuse Nguyễn chuyển ngữ theo
bản tiếng Anh của Libreria Editrice Vaticana) |