|
Một ngày trôi qua như mọi ngày.
Hôm nay một nơi xa lạ, chỉ một mình trong căn phòng thật sang
trọng và rộng rãi.
Ở ngòai ô cửa nhỏ, tiếng chim hót véo von, lá cây đung đưa nhè
nhẹ mỗi khi cơn gió vô tình lướt qua, xa hơn một chút là tiếng
nước chảy róc rách bên dòng suối trước thềm nhà. Cảnh vật thiên
nhiên quá đổi êm đêm và nhẹ nhàng.
Người đời thường bảo nhau rằng: “Người buồn cảnh có vui đâu bao
giờ!” Thế rồi em đã chọn cách đi một nơi thật xa, xa tiếng ồn
thân quen của đường phố, xa cái thân quen có tự bao giờ mình đã
có với nhau, khỏang cách đi xa ấy, vượt qua cái nóng, cái lạnh
của cái thời tiết thất thường khắc nghiệt, tưởng chừng khó khăn
đó lại trở nên dễ dàng.
Nhưng sao vượt qua cái khỏang trống trong tâm hồn quá lớn. Và đã
không dễ chút nào. Cái run, cái lạnh, cái sợ sệ, cái bâng
khuâng... muốn trốn chạy nhưng rồi lại miên man trong lòng một
cảm giác trống trải, lại cần lắm một vòng tay.
Anh à!Thế là mình đã xa nhau mới đó đã ba ngày, ngày mà mình
cuối cùng chẳng thể đối mặt nhìn nhau được dẫu chỉ một lần, chưa
bao giờ cả hai người trong chúng ta cho nhau thêm cơ hội.
Dù biết đã đôi lần chuyện giận hờn chỉ giúp vợ chồng mình nhận
ra thêm một điều: “để hiểu và yêu nhau hơn”.
Biết là vậy, sao lần này, cả anh và em đã đẩy nhau đi quá xa
rồi.
Cuộc đời này vốn mỗi một người chỉ có một con đường, một chốn đi
về. Vốn dĩ cho mình chọn lựa, thế nhưng sao cả hai ta không cho
nhau thêm một cơ hội...
Một ngày xa nhau, là ngày em cảm nhận thật dài, còn dài hơn, mệt
mỏi hơn mỗi khi đêm về. Nhớ lắm, thèm lắm một bờ vai, một vòng
tay của ai kia.
Vợ chồng mình đến với nhau đâu ai bắt buộc, đến với nhau, cho
nhau cả một đời. Mà sao bây giờ mọi thứ đã đổi thay. Phải chăng
thời gian đã giết chết sự cảm thông, chia sẻ của hai ta. Đêm nay
là một đêm dài nhất, chưa bao giờ em cảm giác tim mình đang có
một khỏang trống vô cùng lớn, hạnh phúc lúc này sao quá đổi mong
manh, một sự ảo vọng, mơ hồ mà mình cứ mãi đắm chìm. Một đêm với
bao phiền muộn, trăn trở, suy nghĩ rồi đây cuộc đời mình sẽ đi
về đâu?
Phút này đây, em quá mỏi mệt,
tim mình như ngưng đập, và hơi thở dường như đang chậm lại cho
quyết định đi hay !?
Nhớ đến cái ngày mình đến với
nhau đẹp quá phải không anh? Hồi đó, ở cách xa nhau cả nữa quả
địa cầu mà mình còn chờ nhau, để trông thấy nhau.
Cớ gì, khi đã có nhau, đã xảy ra chuyện gì mà đến lúc này mình
lại không còn muốn trông thấy gương mặt thân quen ấy mà ngày xưa
mình đã từng yêu thương và mơ mộng gương mặt ấy biết chừng nào!
Thời gian nào mới có thể bôi xóa được bóng hình mà một thời mình
đã trao nhau?
Đôi khi em mong thời gian quay chậm lại, để chúng mình cho nhau
thêm một lời yêu thương, để vợ chồng mình đã không đau đớn khi
chúng mình cứ mãi xát muối vào trái tim nhau. Chỉ một lần không
vui, là một lần cải vã, chuyện cũ lại quay về, là một lần làm
tan nát tim nhau, lại thêm một lần làm mờ nhạt những kí ức đẹp
về nhau...
Giờ em đã tin ở đỉnh điểm này,
không phải lúc nào chúng ta cũng cảm thấy vui vẻ và yêu đời. Có
những lúc trong cuộc đời này, mình không tránh được những chuyện
không vui như thế và còn phải đương đầu, đối mặt sống trong giai
đoạn này khá dài.Vậy làm thế nào để mình vượt qua sự buồn chán
đó?
Em thẩn thờ nhìn lại thật chậm, thật rõ ràng hình ảnh mình có
với nhau. Bất chợt em nhớ lại buổi học đầu tiên, trong lớp mỹ
thuật.
Tại sao trong hội họa vẽ chì, để vẽ chân dung người lại có những
họa sỹ tô điểm bức tranh ấy quá đổi tuyệt vời. Điều này cũng dễ
hiểu, mỗi người dù khác nhau về vóc dáng, gương mặt nhưng tất cả
gương mặt đều là một bức tranh sống có đủ diễn biến, tâm trạng,
tâm tư, tình cảm truyền đạt cảm xúc một cách mạch lạc trên gương
mặt mỗi người.
Trở lại chuyện đời thường, có người dễ dàng chia sẻ, có khi để
mặc cảm xúc ấy tuôn trào, dù người nghe nhìn nhận về mình như
thế nào cũng không sao, chỉ cần mình nói ra được là thấy lòng
nhẹ nhàng hơn rất nhiều, còn có người chỉ biết chất chứa trong
lòng, mình buồn, mình chịu, mình đau không cho phép than vãn.
Thế nhưng trong cuộc sống vợ chồng đâu dễ như vậy được, vì khi
làm bạn bè mỗi lần mình chia sẽ cho người đó, thì chắc chắn, đó
là nơi tin tưởng lắm, bởi câu chuyện của mình có liên quan gì
đến họ.
Mà trong hôn nhân thì cần phối
ngẫu và trao đổi tâm tình. Mà với người trong cuộc ít nhiều qua
thời gian chung sống, thấy việc đó “khó nói lắm”, vì chính người
trong cuộc đang cho nhau hiểu lầm, đang làm đau nhau. Chính
những lí do đó, thì sao có thể tâm sự được.
Mặc cảm về sự chia sẽ là tự nhận mình sai, và tự hạ thấp mình
với đối phương là điều không bao giờ một trong cả hai muốn làm
dù đó chỉ là lời thanh minh.
Vì vậy để bắt mạch cảm xúc là điều khó khăn vô cùng, do vậy cần
điều chỉnh thái độ thích hợp, nếu muốn bắt đầu bằng một cuộc
tranh luận là để đối thoại cùng nhau, xây dựng. Còn nếu không
khéo, thì từ “đối thọai” dễ dẫn lầm tới “đối đầu” là điều tất
yếu sẽ xảy ra.
Dù vậy, người sống theo cảm xúc hay kìm nén che dấu cảm xúc cũng
không hẳn hoàn toàn tốt, bởi vì tất cả mỗi người có mặt trên
cuộc đời này, không ai là hòan mỹ, đều có những khiếm khuyết
khác nhau. Có những cái đau, đâu phải do đấm bể thân thể nhau,
đau vì rướm máu, hay đau do bể đầu. Vết thương ấy chỉ ở ngòai
da, sau một thời gian thì sẽ lành lại, dù vết thương có lớn cũng
chỉ là một vết sẹo “hơi xấu về mặt thẩm mỹ” Còn vết thương trong
tâm hồn thì không thầy thuốc giỏi, hay một một phát minh nào
tiên tiến mọi thời đại có thể chạy chữa được. Chính vì vậy, đã
là vợ chồng thì mình hãy cho nhau cơ hội yêu thương, san sẽ như
nơi bắt đầu tươi đẹp ấy nha anh.
Vợ chồng mình cùng học cách sống sẻ chia cảm xúc tich cực hơn,
em tin rằng cả hai chúng ta ai cũng có lúc phạm sai lầm, và nếu
mình sống đơn giản hơn, hòa đồng hơn, cởi mở với nhau nhiều hơn
nữa thì ngày mình gần nhau bên các con sẽ không còn xa.
Em sẽ cho em cơ hội tới gần anh thêm một lần, cũng như cho anh
thêm một lần đi vào cuộc đời em.
Mình đừng giận nhau nữa nha ông xã yêu!.. |