|
Bài giảng thứ hai trong tuần mừng lễ thánh Giêrađô tại Đền Đức Mẹ Hằng
Cứu Giúp Sài Gòn 11.10.2005
Thánh Giêrađô Majella (1726-1755), tu sĩ Dòng Chúa Cứu Thế, ngày càng
được biết đến nhiều không chỉ vì Ngài hay làm phép lạ giúp người, mà còn
vì Ngài luôn được khẩn cầu như Vị Thánh bảo vệ sự sống.
Nhân dịp mừng 100 năm ngày Ngài được tôn phong hiển thánh (1904-2004) và
250 năm ngày Ngài qua đời (1755-2005), nhiều nơi trên thế giới người ta
không chỉ cử hành “Năm Thánh Giêrađô”, hay tổ chức những cuộc hành hương
rầm rộ để mừng kính Ngài, mà nhiều cá nhân và hội đoàn quốc tế còn nỗ
lực vận động để Ngài được Hội Thánh công nhận chính thức là Vị Thánh Bảo
Trợ các bà mẹ mang thai và trẻ sơ sinh.
Mặc dù vẫn chưa có câu trả lời chính thức từ phía Toà Thánh, nhưng trong
thư mừng lễ đề ngày 6/8/2004, ĐTC Gioan Phaolô II đã viết cho Cha Joseph
Tobin, Bề Trên Tổng Quyền DCCT, những lời sau: “Nếu Thánh Giêrađô đã
nhiệt thành lo cho các tội nhân phục hồi đời sống tâm linh qua việc sám
hối và lãnh nhận bí tích Hoà Giải, thì Ngài cũng đã dành một sự quan tâm
đặc biệt cho các trẻ sơ sinh và các bà mẹ mang thai, nhất là những người
đang gặp khó khăn về vật chất cũng như tinh thần. Điều này giải thích
tại sao ngày nay Ngài vẫn luôn được khẩn cầu như Đấng Bảo Trợ đặc biệt
của các thai phụ. Sự quan tâm yêu mến như thế, vốn là nét rất đặc trưng
của Thánh Giêrađô, phải tạo nên nơi anh em DCCT và nơi tất cả các tín
hữu trung thành cộng tác với anh em một động cơ để luôn yêu mến, bảo vệ
và phục vụ sự sống con người”. (1)
Chắc chắn Giêrađô đã là Thánh trước khi được tôn phong, và được khẩn cầu
như Vị Thánh bảo vệ sự sống trước khi được chuẩn nhận. Điều này cũng
chẳng có gì lạ, vì cảm thức đức tin của Dân Chúa về các thánh vốn vẫn
luôn đi trước những xác nhận của Giáo quyền. Nhưng điều khiến chúng ta
có thể thắc mắc đó là: Tại sao ngày nay nhiều Kitô hữu lại muốn tôn nhận
Thánh Giêrađô là Đấng Bảo Trợ các bà mẹ có mang và trẻ sơ sinh? Và tại
sao lại là Giêrađô mà không phải vị thánh nào khác?
1. Chứng từ của lịch sử và đức tin
Như chúng ta đã biết, Giêrađô Majella xuất thân từ một gia đình nghèo ở
phố núi Muro Lucano, miền Nam nước Ý. Khi mới sinh ra Ngài đã là một đứa
trẻ èo uột yếu đuối, và đó là lý do tại sao Ngài được rửa tội ngay sau
khi sinh, ngày 06/04/1726. Năm lên 12 tuổi Cha Ngài qua đời và Giêrađô
đã phải bỏ học để đi phụ việc cho một thợ may. Khi bước vào tuổi 23,
Giêrađô quyết tâm vào DCCT “để làm thánh”, dù bị gia đình cản trở và bị
chính Nhà Dòng từ chối. Cuối cùng, Cha Cafaro cũng đã miễn cưỡng chấp
nhận chàng thanh niên yếu đuối nhưng giàu nghị lực này vào Dòng với lời
phê: “một ông thầy vô dụng”! Thế nhưng, Thiên Chúa lại thích dùng những
điều nhỏ bé tưởng chừng như “vô dụng” ấy để làm nên những kỳ công của
Người. Giêrađô được Chúa Cất về ngày 16/10/1755, với vỏn vẹn 29 năm tuổi
đời và 6 năm tuổi Dòng, nhưng để nói về Ngài thì hơn 2 thế kỷ đã qua vẫn
chưa đủ.
Ngay lúc sinh thời, Giêrađô đã được biết đến như một Thầy Dòng thương
người và hay làm phép lạ. Dường như Ngài là một trong số các vị thánh
đụng tới đâu là phép lạ xảy ra tới đó. Nhưng Giêrađô không làm phép lạ
để chuyển núi dời sông, mà làm phép lạ để cứu giúp con người, nhất là
những ai đang gặp khó khăn và bị bỏ rơi hơn cả. Nơi Giêrađô người ta có
cảm giác như sờ đụng được quyền năng và lòng thương xót vô bờ của Thiên
Chúa.
Kể về các phép lạ của Giêrađô thì cần có nhiều giờ, nhưng điều làm cho
nhiều Kitô hữu ngày nay muốn chọn Ngài làm Đấng Bảo Trợ các bà mẹ và trẻ
sơ sinh, trước tiên, có lẽ bắt nguồn từ câu chuyện sau: Chuyện về chiếc
khăn tay của Thầy Giêrađô.
Một lần kia, Giêrađô đến thăm nhà của một người bạn, gia đình Pirofalo,
đến khi Ngài ra về thì một trong những cô con gái của gia đình này chạy
theo để đưa chiếc khăn tay Ngài bỏ quên. Trong một thoáng suy nghĩ,
Giêrađô nói với cô bé: “Hãy giữ lấy. Ngày nào đó nó sẽ có ích cho con”.
Chiếc khăn được gia đình Pirofalo cất giữ như một kỷ vật quý giá của
Giêrađô. Nhiều năm sau, cô bé năm xưa nhận chiếc khăn của Giêrađô gặp
phải nguy hiểm chết người trong lúc sinh con. Trong lúc nguy ngập, cô
chợt nhớ lại lời của Thầy Giêrađô và xin người nhà đi lấy chiếc khăn.
Khi cô đặt chiếc khăn lên người, hầu như ngay tức thì cơn nguy hiểm qua
đi và cô đã sinh con an toàn, khoẻ mạnh.
Câu chuyện trên được truyền tụng khắp nơi, từ bà mẹ này sang bà mẹ khác,
và nhiều người đã nhận được ơn từ chiếc khăn bỏ quên của Giêrađô. Từ đó,
các gia đình ở Olive và Citra cố xin cho được một mẩu nhỏ của chiếc khăn
trên để phòng khi hữu sự, kết quả là chỉ có một mẩu nhỏ của chiếc khăn
kỳ diệu trên còn lại khi Giêrađô được phong hiển thánh vào ngày
11/12/1904.
Và câu chuyện về chiếc khăn tay của Thánh Giêrađô đã không dừng lại ở đó.
Chắc chắn chiếc khăn năm xưa không còn để chia cho mỗi người một mẩu nữa,
nhưng lòng tin vào lời chuyển cầu của Thánh Giêrađô cho các bà mẹ trong
lúc khó khăn ngày càng tăng và lan tràn trên khắp thế giới.
Ngày nay không chỉ có các bà mẹ ở Ý là biết đến khăn Thánh Giêrađô và
xem Ngài như Vị Thánh Bảo trợ các bà mẹ và trẻ sơ sinh, mà mỗi năm có vô
số các bà mẹ từ khắp nơi hành hương đến đền thánh của Ngài ở Materdomini
(Ý), ở Newark (Mỹ) và nhiều nơi trên thế giới, để xin Ngài bảo trợ cho
mình và đứa con bé bỏng của mình lúc vượt cạn, và rất nhiều người trong
họ đã phải trở lại những nơi đó một lần nữa để tạ ơn. Cách riêng, tại
đền thánh ở Materdomini, nơi an nghỉ của Ngài, các Cha DCCT đã phải xây
dựng cả một viện bảo tàng để lưu giữ các chứng tích và lời tạ ơn bằng
rất nhiều thứ tiếng.
Mà cũng chẳng cần phải đi đâu xa, ngay tại đây chúng ta cũng không thiếu
những chứng từ sống động về Thánh Giêrađô, chứng từ của những người đã
khẩn xin và được Ngài cứu giúp, cách riêng các trường hợp liên quan đến
các thai phụ và trẻ sơ sinh.
Trước tiên, tôi xin mời anh Chương, chị Thư và bé Hồng Ân…
…
Tiếp theo, xin mời chị Chi, Bà Ngoại và cháu Thiên Ân…
…
Như thế câu trả lời xem ra đã khá rõ ràng: lúc còn sống cũng như khi đã
qua đời, Giêrađô là Vị Thánh Bảo Trợ của các bà mẹ mang thai và trẻ sơ
sinh. Chiếc khăn tay mà Ngài bỏ quên ở gia đình Pirofalo năm nào đã trở
nên biểu tượng về sự quan phòng kỳ diệu của Thiên Chúa và là dấu chỉ về
lời chuyển cầu hữu hiệu của Ngài cho những ai kêu cầu. Nơi Thánh Giêrađô
người ta cảm thấy Thiên Chúa rất gần với con người.
Nếu hỏi tại sao tu sĩ trẻ Giêrađô lại quan tâm đặc biệt đến các bà mẹ và
trẻ sơ sinh, là đối tượng mà các nhà tu thường ngại tiếp xúc vì sợ hiểu
lầm, và trong thực tế, chính Ngài đã từng bị hiểu lầm qua bức thư cáo
gian của Neria Caggiano với Cha Thánh Anphong. Câu trả lời chỉ có thể là
thế này: Giêrađô yêu mến Chúa Giêsu và chỉ muốn làm theo ý Người;
Giêrađô không bận tâm người ta nghĩ gì, Ngài chỉ muốn nên giống Chúa
Giêsu chịu xỉ nhục, chịu đóng đinh, và nhất là muốn noi gương Chúa Giêsu
xả thân vì những con người cần đến Ngài hơn cả. Người ta có thể nói,
Thánh Giêrađô là hiện thân của lòng Chúa xót thương cho những người bé
mọn và ít được quan tâm hơn hết, mà trong bất kỳ xã hội nào, phụ nữ và
trẻ con chính là đối tượng thường ít được quan tâm và bảo vệ hơn cả!
Do đó, chẳng có gì là lạ khi Thánh Giêrađô dành một sự quan tâm đặc biệt
đến các bà mẹ và trẻ em. Chính ĐTC Gioan Phaolô đã xác nhận: “Sự quan
tâm yêu mến như thế, vốn là nét rất đặc trưng của Thánh Giêrađô”. Và
người ta có thể nói, Ngài yêu mến họ như đã yêu mến Đức Mẹ và Chúa Giêsu
Hài Đồng.(2)
Chính vì thế, xưa cũng như nay, Giêrađô được biết đến như Vị Thánh Bảo
Trợ đặc biệt của các thai phụ và trẻ sơ sinh.
Thế nhưng chúng ta vẫn có thể tự hỏi: vì lý do gì mà con người thời nay
lại muốn Hội Thánh chính thức công bố Ngài là Đấng Bảo trợ các bà mẹ
mang thai và các em nhỏ? Phải chăng xã hội loài người ngày nay cần sự
bảo trợ của Thánh Giêrađô hơn những con người ở thế kỷ XVIII?
2. Giêrađô, Vị Thánh bảo vệ sự sống
Thoáng nhìn, ước muốn tôn phong một ông Thánh ở thế kỷ XVIII làm Đấng
Bảo Trợ cho các thai phụ và trẻ sơ sinh thời nay xem ra có vẻ mê tín và
“hơi bị thừa”. Vì với điều kiện và các phương tiện hiện đại của thế kỷ
XXI, ngày nay người ta có thể tự giải quyết các khó khăn về sản khoa và
nhi khoa, mà xưa kia chỉ còn biết trông chờ vào phép lạ của Thánh
Giêrađô. Thế nhưng nếu nhìn cho kỹ, hơn bao giờ hết, con người hôm nay
cần một Vị Thánh như Giêrađô để xin Ngài phù giúp và dạy cho biết làm
thế nào để bảo vệ sự sống.
Chúng ta đang sống trong một thế giới đầy dẫy những nghịch lý, đặc biệt
những nghịch lý liên quan đến sự sống. Trước tiên, con người ngày nay có
nhiều quyền hơn nhưng lại ít được bảo vệ hơn. Nhân danh quyền lợi của
phụ nữ và trẻ em người ta hợp pháp hoá việc mẹ giết con. Ngay tại thành
phố này, các nhà thương phụ sản vừa là nơi cứu người vừa là lò sát sinh.
Tỷ số giữa số ca đỡ đẻ và phá thai là 50/50. Theo số liệu thống kê của
“Trung tâm Bảo vệ sức khoẻ bà mẹ và trẻ em TP.HCM”, thì mỗi năm tại
thành phố này có khoảng hơn 100.000 đứa trẻ ra đời, nhưng cũng có ngần
ấy đứa trẻ bị chính cha mẹ chúng loại bỏ không thương tiếc.
|
Số ca nạo phá thai toàn TPHCM, chưa kể số nạo phá thai tại các
bệnh viện tư
(nguồn: Trung tâm bảo vệ sức khoẻ bà mẹ & trẻ em TPHCM) |
|
Năm |
Tổng số NPT |
Tỷ lệ NPT/tổng số ca sinh |
Dưới 18t |
Phá thai Kovac |
|
2003
2004
6 tháng 2005 |
114.002 ca
108.193 ca
50.652 ca |
101,40%
100,82%
102,32% |
621 ca
1019 ca
380 ca |
910 ca
986 ca
554 ca |
Cách riêng, bệnh viện phụ sản Từ Dũ đạt “danh hiệu tiên tiến” với khoảng
30.000 ca phá thai mỗi năm.
|
Số ca nạo phá thai ở bệnh viện Từ Dũ |
|
Năm |
Tổng số NPT |
Gắp thai to |
Đẻ non |
Dưới 18t |
|
2003
2004
6 tháng 2005
|
30.105 ca
28.889 ca
13.733 ca
|
471 ca (số liệu 9 tháng)
1274 ca
821 ca
|
962 ca
1084 ca
843 ca
|
256 ca
237 ca
99 ca
(chưa kể ca ngoài giờ) |
Và nếu so sánh với toàn thế giới, hãy tự hào, hãy hãnh diện vì nước ta
sắp đạt được kỷ lục Guinness về thành tích phá thai, với hơn 2 triệu ca
mỗi năm! (3)
Sau bao nhiêu năm người ta vẫn cảm thấy xót xa phẩn uất vì quân Nhật đã
gây nên cái chết cho hàng triệu dân Việt trong nạn đói năm 1945, nhưng
hàng triệu sinh linh vô tội bị giết mỗi năm lại là chuyện bình thường,
chuyện “biết rồi khổ lắm nói mãi”! Chúng ta lên án Phát-xít Đức huỷ diệt
dân tộc Do Thái và Khờ-me Đỏ về tội diệt chủng, ai sẽ lên án chúng ta về
cái chết của hàng triệu bào thai mỗi năm trên đất nước này? Lương tri tự
nhiên của con người bảo rằng: “giết người là có tội”, nhưng khi người ta,
trực tiếp hay gián tiếp, giết chính con cháu mình mà không cảm thấy áy
náy gì thì còn có lương tri nữa không?
Hoá ra con người thời nay ngày càng hiện đại hơn, nhưng cũng man rợ hơn!
Về điều này, một bạn đọc của báo Ephata đã bức xúc chia sẻ:
Sau khi đọc loạt bài tệ nạn “nạo phá thai” được đăng trên báo Tuổi Trẻ,
lòng tôi luôn nhói đau mỗi khi nghĩ về con người và cuộc đời. Tôi không
biết có nên tin hay không những lời ngây thơ của những “sản phụ vô tư”;
có nên tin rằng xã hội chúng ta ngày nay vẫn còn pháp luật bảo vệ mạng
sống của con người, đặc biệt là bảo vệ phụ nữ và trẻ em; có nên tin
không chúng ta đang sống trong xã hội loài người có nhân tính.
…Nói như thế xã hội này không còn tính người nữa chăng? Đừng ai hiểu như
thế ! Tôi chỉ cảm thấy không biết, không hiểu được quan niệm của con
người ngày hôm nay thôi. Tôi tự hỏi, không biết luật Bảo Vệ Sự Sống, bảo
vệ con người mà đặc biệt là phụ nữ và trẻ em của xã hội ngày nay ở đâu,
khi những ống hút cứ từng ngày từng giờ một cách hợp pháp vẫn hút những
tay, chân, đầu, mình vẫn còn đỏ hồng của con người vào trong cái bụng
độc ác của nó rồi lại thải vào thùng rác.
Phải chăng luật pháp chỉ bảo vệ những điều người ta muốn bảo vệ? Phải
chăng luật pháp chỉ bảo vệ những người có thể nói năng biện bạch, còn
những hài nhi chưa thể tự mình nói được lại không được hưởng quyền ấy?
Phải chăng pháp luật chỉ bảo vệ mạng sống của con người khi cha mẹ của
nó yêu mến nó? Phải chăng cha mẹ có quyền đòi pháp luật bảo vệ con mình
hoặc không? Phải chăng vì lý do tuổi tác, công ăn việc làm, danh giá,
nhân phẩm và cả sự “vô tư” của một người mà pháp luật cho người ta cái
quyền loại đi mạng sống của người khác, thậm chí đó là mạng sống của
chính con họ?
Một bạn trẻ khác ghi lại cảm xúc của mình bằng một bài thơ, hoá thân
trong vai hài nhi bị chính mẹ mình ruồng bỏ. Bài thơ có tựa đề “Mẹ ơi!
Xin mẹ đừng giết con!”
Con là hòn máu đỏ lòm của Mẹ:
Một thai nhi tuy chưa cử động nói năng,
nhưng có đủ cơ phận con người...
Con vốn kết tinh bởi khí huyết mẹ cha
Trong một phút ân ái đậm đà:
Trong vòng lễ giáo hay vụng trộm,
Nhưng kết quả đâu có khác...
Con là mầm sống còn trong trứng nước.
Khi trọn tháng ngày sinh nở,
Con sẽ là một em bé mũm mĩm thiên thần !
Mẹ ơi ! Mẹ nỡ lòng nào lại muốn giết con !
Con chưa cất tiếng khóc chào đời,
Chưa được thấy ánh mặt trời chói lọi,
Chưa nhìn ngắm mưa rơi tí tách trên hè phố.
Con chưa được uống đôi dòng sữa mẹ,
Chưa được bàn tay Mẹ âu yếm vỗ về,
Chưa một lần được nghe tiếng Mẹ ru hò à ơi !
Con hoàn toàn là hòn máu vô tội,
Con chưa thốt một lời khiến đau lòng mẹ.
Con chưa xúc phạm đến Mẹ một lần!
Sao Mẹ nhẫn tâm muốn giết hại con !
Những oan trái cuộc đời của mẹ
Trút xuống thân phận mỏng dòn
Và vô phương tự vệ của con.
Mẹ muốn bảo tồn hư danh của mẹ
Bằng cách cất lấy mạng sống con đi !
Một phút lỡ lầm của Mẹ
đánh đổi bằng chính sinh mạng của con ?
Những khó khăn trong cuộc sống thường nhật của mẹ
được khỏa lấp bằng cái chết oan nghiệt của con ?
Mẹ ơi ! Con đâu có tội tình gì
Mà phài phanh thây nát đầu,
Tay chân tả tơi... như bị xâu xé bởi mãnh thú ?
Mẹ đang ngồi chờ ở phòng nạo phá thai
để đưa con vào chỗ sát sinh,
với đôi mắt đỏ hoe nhỏ lệ,
sao Mẹ đành lòng để bác sĩ xé xác con!
Mãnh thú còn biết bảo vệ con thú nhỏ,
Mẹ làm người có lương tâm đạo lý,
Sao mẹ nhẫn tâm đến độ ghê tởm:
Mặc lòng để bác sĩ xé xác con!
… …
Mẹ ơi ! Con van lạy mẹ !
Con van lạy mẹ ngàn vạn lần,
Khi mẹ đang đọc những lời con gào thét đây !
Xin mẹ đừng bịt tai
Khi lương tâm mẹ đang kêu gào:
Hãy dừng tay lại! Hãy dừng tay lại ! Mẹ ơi,
Kẻo rồi đây, mọi sự đều quá trễ.
Khi mẹ ăn năn thì sự đã rồi !
Mẹ có ân hận suốt đời,
Tiếng nói lương tâm của mẹ
Cũng sẽ không bao giờ im bặt !
Còn con đã đi vào cõi vĩnh viễn hư không
của những cô hồn vất vưởng,
để làm chứng tá.
Ký tên: Bé Con Yêu Dấu Và Bất Hạnh Của Mẹ
(Độc giả Hương Vĩnh, Canada)
Ngày nay, nhiều người ta tự hào mình là người sống có văn hoá, nhưng ĐTC
Gioan Phaolô II bảo rằng đó là thứ “văn hoá của sự chết”. Cũng trong bức
thư mừng lễ Thánh Giêrađô, Ngài viết:
Những mối đe dọa chống lại sự sống thì không còn xa lạ đối với chúng ta,
đặc biệt những nguy cơ đe doạ sự sống ngay chính lúc khởi đầu. Hơn bao
giờ hết, chúng ta phải suy tư về sự bành trướng đáng lo ngại của “văn
hóa sự chết”, là thứ văn hoá đang thúc đẩy một bộ phận không nhỏ dư luận
quần chúng tới chỗ biện minh cho những tội ác chống lại sự sống nhân
danh quyền tự do cá nhân và, do đó, đòi nhà nước phải hợp thức hóa nó
(x. Thông điệp Tin Mừng Sự Sống, số 4).
Trong bối cảnh bi thảm này chúng ta tự hỏi: Nếu Thánh Giêrađô sống trong
thời đại chúng ta Ngài sẽ làm gì? Và liệu Ngài có thể giúp được gì cho
chúng ta không? Về điều này, tác giả Peter T. Farelly viết: “Trong một
thời đại mà chính sự hiện hữu của gia đình và giá trị thiêng thánh của
sự sống đang bị đe doạ bởi việc phá thai, ngừa thai, và các kỹ thuật y
sinh học khác nhau cũng như sự bành trướng của nền ‘văn hoá sự chết’,
thì Vị Thánh trẻ với chiếc khăn tay hoàn toàn có thể đáp ứng được mọi
nhu cầu của các bà mẹ mang thai, của các gia đình và của toàn thế giới”.(4)
Chính do xác tín này mà những người theo Phong Trào Phò Sự Sống
(Pro-life movement) và nhiều Kitô hữu trên toàn thế giới đã nỗ lực vận
động để xin Hội Thánh chính thức tuyên bố Giêrađô với danh hiệu là Đấng
Thánh Bảo Trợ của các bà mẹ mang thai và trẻ sơ sinh. Một nỗ lực thật ý
nghĩa! Và chính ĐTC Gioan Phaolô II cũng đánh giá cao nỗ lực này, khi
Ngài viết: “Ước gì Năm Thánh Giêrađô có thể góp phần làm cho nỗ lực của
các Kitô hữu chống lại thứ văn hóa chết chóc này thêm sức thuyết phục,
và dẫn đến những hành động cụ thể và có sức thuyết phục hơn để phục vụ
nền văn hóa của sự sống”.(5)
Chính vì thế, chúng tôi mời gọi tất cả anh chị em hãy đáp lại lời mời
gọi của ĐCT, hãy cộng tác với tất cả những người yêu mến Thánh Giêrađô,
để làm một điều gì đó góp phần vào việc “loan báo Tin Mừng sự sống” và
bảo vệ sự sống, nhất là ở những “nơi mà sự sống ít được che chở và bảo
vệ hơn cả”.
Về điều này, con xin mời Cha Vinh Sơn Phạm Trung Thành và Cha Giuse Lê
Quang Uy lên chia sẻ một vài nỗ lực cụ thể, như là những gợi ý cho cộng
đoàn …
Thay lời kết
Anh chị em thân mến, Giêrađô quả là Vị Thánh bảo vệ sự sống, và điều
quan trọng nhất mà Ngài có thể giúp chúng ta trong nỗ lực bảo vệ sự
sống, không chỉ là những phép lạ chữa lành thể xác, mà chính là khả năng
hoán cải tâm hồn. Thánh Giêrađô có biệt tài nhìn thấu tâm hồn con người,
Ngài có khả năng đánh thức lương tâm con người, và chỉ cho người ta biết
phải làm gì để được sống, và được sống dồi dào.
Chúng ta chỉ có thể ngăn chặn được nạn phá thai và sự bành trướng của
nền “văn hoá sự chết”, nếu chúng ta có khả năng đánh thức lương tâm của
mỗi con người, của xã hội này, và của thế giới hôm nay. Để làm được điều
này, chúng ta cần phải có ơn Chúa và phải cầu nguyện nhiều với Thánh
Giêrađô. Chắc chắn, Ngài sẽ giúp chúng ta. |