Trang Độc Giả


THẬT & GIẢ
(Chúa nhật 22 - Thường niên 02. 09. 2012)

JB. Nguyễn Thịnh

Chưa khi nào mà thế giới có nhiều sự giả mạo như ngày nay, đọc báo ta thấy đủ loại giả mạo, nào là thiết bị rẻ tiền giả nhãn hiệu nổi tiếng, nào là thực phẩm giả như gạo làm bằng nhựa tổng hợp, nào là bằng cấp giả… hình như cái gì cũng có thể giả được. Sự giả mạo đang đẩy con người đến sự lo lắng mình có thể trở thành nạn nhân bất kỳ lúc nào, mà nếu như không có sự giả mạo ấy, chắc con người đã sống bình an hơn, cuộc sống này có lẽ sẽ tốt đẹp hơn nhiều. Ngay từ thời Đức Giêsu đang sống ở trần gian, Ngài đã lên án sự giả dối, không phải vì hàng hóa giả, không phải vì thực phẩm giả, mà sâu xa hơn đó là những người đạo đức giả. Tin mừng Chúa nhật 22 Thường niên này, Lời Chúa nhắc nhở chúng ta về vấn đề đó: “Dân này tôn kính Ta bằng môi bằng miệng, còn lòng chúng thì lại xa Ta” (Mc 7, 7). Vâng, nếu chỉ tôn kính Thiên Chúa qua các lời kinh nguyện, qua các buổi tham dự Thánh Lễ, mà lòng không một chút đổi thay theo chiều hướng thiện, thì có khác chi lòng ta đang xa dời Thiên Chúa, hay gọi theo cách mà người đời vẫn gọi là đạo đức giả.

Vậy thì thế nào là đạo đức giả? Trước tiên phải nói đến hiện tượng quá chú trọng bên ngoài mà không có nội tâm bên trong. Đó là hằng ngày vẫn đi Nhà Thờ đọc kinh cầu nguyện, nhưng trong lòng còn mang hận thù ganh ghét, bên ngoài như một người tốt nhưng trong lòng chứa đầy toan tính mưu mô. Người ta có thể sẵn sàng mến Chúa nhưng không thích yêu người, trong khi Đức Giêsu đã quả quyết mến Chúa và yêu người là một, Ngài phán: Người phải yêu mến Đức Chúa, Thiên Chúa của ngươi, hết lòng, hết linh hồn và hết trí khôn ngươi. Đó là điều răn lớn nhất và điều răn đứng đầu. Còn điều răn thứ hai, cũng giống điều răn ấy, là: ngươi phải yêu người thân cận như chính mình” (Mt 22, 37-39). Thánh Gioan cũng đã nói “Nếu ai yêu mến Thiên Chúa mà lại ghét anh em mình người ấy là kẻ nói dối, vì ai không yêu thương người anh em mà họ trông thấy, thì không thể yêu mến Thiên Chúa mà họ không trông thấy được”. (1Ga. 4-20). Nói dối hay đạo đức giả là thế đấy, người đời đua nhau làm việc này việc nọ để khoe khoang, đánh bóng tên tuổi bên ngoài, mà quên đi sự thấm nhuần Lời Chúa bên trong, câu nói “Cái nết đánh chết cái đẹp” mà ngàn đời trước ông bà ta đã dạy, có vẻ như không được xem trọng trong thế giới hiện đại, bởi người ta cho rằng, bằng con mắt xác thịt, liệu có ai nhìn thấy xuyên suốt tâm can của con người, liệu có ai nhìn thấy cái bên trong nội tâm của người khác. Lý lẽ đó hình như đang chiếm ưu thế, nên người đời vẫn làm điều giả dối, vẫn đối xử với nhau không thật lòng, làm cho cuộc sống vốn đã cơ cực lại càng cơ cực hơn. Ngày nay người ta quên đi sự hiện diện của Đấng Tạo Hóa, người ta có thể nói sai chuyện này chuyện nọ, có thể lừa dối người này người kia, nhưng không thể che mắt Thiên Chúa là Đấng ngự trên trời. Chẳng thế mà người đời vẫn có câu “ông Trời có mắt”. Vâng, đôi mắt ấy không phải là đôi mắt xác thịt, không phải đôi mắt người phàm nên chẳng có gì che được đôi mắt ấy. Đôi mắt ấy chính là Thiên Chúa, chỉ có điều người đời chưa nhận biết Ngài mà thôi.

Đạo đức giả còn là hiện tượng giả vờ hạ mình để được người khác nâng lên, coi mình là thánh thiện và cho người khác là tội lỗi. Ở Nhà Thờ vô cùng đạo đức, nhưng trong cuộc sống đời thường lại ưa chỉ trích, soi mói người khác, coi người khác không tốt đẹp bằng mình. Đó là cuộc đời kiêu ngạo, khinh chê anh em, giống như người Pharisieu lên Đền thờ cầu nguyện rằng “Lạy Thiên Chúa xin tạ ơn Chúa, vì con không như bao kẻ khác, tham lam bất chính ngoại tình, hoặc như tên thu thuế kia. Con ăn chay mỗi tuần hai lần, con dâng cho Chúa một phần mười thu nhập của con” (Lc 18, 11-12). Người Pharisieu này quả là có lòng rộng lượng? Vì người có một triệu đồng mà dám dâng vào Nhà Thờ một trăm ngàn thì thật là đáng quý. Thế nhưng người Pharisieu đó lại không được nên công chính vì dám cho mình hơn bao người khác, hơn người thu thuế tội lỗi đứng phía dưới Đền thờ. Thì ra Thiên Chúa ưa chuộng lòng kiêm nhượng mà chê ghét tính kiêu căng tự phụ. Dù ta có tốt đẹp thế nào cũng không được xét đoán người khác, người có quyền phán xét duy nhất là Thiên Chúa, vì nơi Ngài có tình yêu bao la nên sự phán xét của Ngài dựa trên tình thương cao cả của Người Cha Nhân Từ, và chỉ trong tình thương đó loài người mới trụ được trước mặt Thiên Chúa. Đức Giêsu đã phán “Không có ai nhân lành cả, trừ một mình Thiên Chúa” (Mc 10, 18). Như vậy, một khi ta không phải là người nhân lành sao dám chê bai anh em là người tội lỗi. Đó chẳng phải ta mạo nhận là người nhân lành sao, hay nói cách khác là đạo đức giả.

Đạo đức giả cũng là hiện tượng giữ luật Chúa một cách tục phàm trần gian, Chúa nhật nào cũng đi Nhà Thờ vì sợ phạm tội mà phải xuống hoả ngục. Thân xác ngồi trong Nhà Thờ nhưng lòng trí thì để đâu đó, tai vẫn nghe đọc Lời Chúa nhưng chẳng chút gì hoán đổi tâm hồn, cố gắng ngồi cho hết Thánh Lễ để giữ trọn lề luật, chứ đến Nhà Thờ không phải vì lòng yêu mến Thiên Chúa. Điều ngạc nhiên là người đời đi đâu cũng muốn ngồi trên, cũng muốn lên hàng đầu, nhưng khi đến Nhà Thờ lại thích ngồi dưới, thậm chí không chịu vào Nhà Thờ để tham dự Thánh Lễ cho trọn vẹn. Đó chẳng phải là giữ đạo một cách cầm chừng sao? Giữ đạo theo cách phàm tục của thế gian sao? Thiên Chúa đâu cần chi những lời ca ngợi của con người, Thánh Lễ là Tiệc Thánh mà Thiên Chúa mời gọi mọi người đến tham dự với Ngài, để được Ngài ban phúc hồng ân, lẽ nào ta đến dự tiệc lại đứng ngoài không vào? Lẽ nào ta đến dự tiệc lại không ăn Mình Thánh Chúa? Đôi mắt xác thịt của người phàm sẽ chẳng thấy Chúa đau lòng vì Ngài vẫn ở yên trong nhà tạm, sẽ chẳng thấy Chúa buồn phiền vì Ngài chẳng nói một lời nào. Thế nhưng, giật mình nghĩ lại khi nghe lời Chúa phán: “Không phải bất cứ ai thưa với Thầy lạy Chúa, lạy Chúa, là được vào nước Trời cả đâu, nhưng chỉ những ai thi hành ý muốn của Cha Thầy mới được vào mà thôi” (Mt 7, 21).

Con người ai cũng yêu sự thật, ai cũng muốn mình sống trong môi trường mà mọi người cư xử với nhau bằng tấm lòng chân thành không giả dối. Thế nhưng ước muốn chính đáng đó, hỏi có ai đã được hưởng trọn vẹn chưa? Đã có mấy ai suốt cuộc đời chưa gặp sự dối trá nào? Câu trả lời “Có” chắc là ít lắm. Tại sao vậy? Có lẽ vì vẫn còn những người yêu thích lời khen ngợi ngọt bùi giả dối, vẫn yêu thích vẻ hào nhoáng bên ngoài, chính vì vậy mà thế gian xuất hiện những cái giả dối để đáp ứng sự yêu thích đó. Ông bà ta đã dạy rằng “Tốt gỗ hơn tốt nước sơn”, phải chăng vì nước sơn sẽ chẳng còn theo thời gian mưa gió, khi đó sẽ phơi bày sự mục nát của thanh gỗ xấu mà thời gian qua được che phủ bởi lớp sơn mỹ miều. Ai trong chúng ta mong muốn điều đó xảy ra? Chắc chẳng ai hết, vì nếu điều đó xảy ra chúng ta sẽ vô cùng xấu hổ, và nếu không muốn xấu hổ thì chúng ta đừng sống giả dối. Hãy sống thật lòng với mọi người và trước mặt Thiên Chúa, dù sự thật đó đôi khi mang lại cho ta chút hiểu lầm, chút ưu phiền, nhưng trên hết là Thiên Chúa vẫn thấy mọi sự, vẫn yêu thương và ban cho ta đủ sức mạnh bước theo Ngài. Cuộc đời của Ngài ở trần gian là cuộc đời làm chứng cho sự thật. Ngài đã nói với Philato rằng: “Tôi đã sinh ra và đến thế gian nhằm mục đích làm chứng cho sự thật, Ai đứng về phía sự thật thì nghe tiếng tôi” (Ga 18,37). Song, chính vì sự thật đó mà Ngài đã chết trên thập tự giá, nhưng cũng chính thập tự giá mà Con Thiên Chúa bị treo lên từ đó đã trở thành Thánh giá để nên ơn cứu độ cho những ai tùng phục Ngài.

Lạy Chúa, cuộc đời này quả là ngắn ngủi, nhưng để sống trọn kiếp ngắn ngủi này chúng con gặp rất nhiều điều cám dỗ. Ma quỷ, thế gian và bản thân chúng con lúc nào cũng hướng chúng con đến danh vọng, đến giàu sang, đến vui thú thế trần. Dù biết rằng tất cả những thứ đó sẽ ở lại khi mai kia chúng con đến trình diện Chúa, nhưng chúng con vẫn cứ đam mê những điều ấy. Xin Chúa ban cho chúng con sức mạnh để từ chối những gì thuộc về gian dối, để bước đi trên đường sự thật mà Chúa hằng ước mong. Amen.