Ngày đầu tiên Chúa gọi Phê-rô hãy theo Ta Tung chài gom đàn cá Dâng lên dựng Nước Cha Được chọn làm môn đệ Phê-rô quá trung thành Vung gươm chém quân dữ Tuyên xưng Thầy Sáng danh Là người đời yếu đuối Phê-rô chối ba lần Không nhìn nhận biết Chúa Gà gáy, hối lỗi lầm Khóc lóc trong bóng tối Dốc lòng chừa ăn năn Chúa thương tình tha thứ Giáo Hoàng khởi muôn năm Bởi người là đá tảng Giáo-hội Chúa xây trên Vững vàng liền nối kết Đời đời xứng danh rền … Phao-lô người ngoại đạo Tìm giết kẻ hiền lương Là dân Ki-tô Chúa Thiệt rùng rợn không lường Trên đường đi Damas Ông được Chúa gọi mời Phao-lô sao bắt bớ Giê-su Con Chúa Trời Mắt ông không nhìn thấy Nhưng tâm hồn đổi thay Nhận biết ơn cứu độ Chịu thanh tẩy liền ngay Bắt đầu từ hôm đó Rao giảng thật hăng say Cùng Phê-rô sánh bước Xây Giáo-Hội những ngày Hai Ngài đều tử đạo Cho Giáo-Hội vươn lên Ngày ngày bao lấp lánh Ánh hào quang rộng bền Phê-rô cầm chìa khoá Phao-lô chỉ thanh gươm Thanh gươm là trí tuệ Chìa khoá chỉ thiên đường Phao-lô đức tin sáng Phê-rô xưng đức tin Hai vị là gương mẫu Của Giáo-Hội đầu tiên Con hân hoan ca tụng Và bắt chước suốt đời Đường đi của các Thánh Mở rộng Nước Chúa trời |