|
Thầy kính mến,
Con vẫn nghĩ rằng Phaolô là nhà truyền giáo vĩ đại nhất của Giáo hội.
Lòng nhiệt thành truyền giáo thì quá cao. Sự nghiệp truyền giáo thì quá
dày. Nhưng từ hơn mười năm nay con lại nghĩ khác. Gioan Tẩy giả mới là
nhà truyền giáo vĩ đại nhất. Thành tích truyền giáo của ông thì không
đáng kể, nhưng phẩm chất thừa sai của ông thì tuyệt vời.
1. Con thấy Thầy là bản gốc, còn Gioan Tẩy giả là bản photocopy. Thầy
rất nghiêm khắc đối với lãnh đạo Do Thái giáo và rất bao dung đối với
người tội lỗi. Gioan Tẩy giả cũng y như vậy. Bọn thu thuế và gái giang
hồ ùn ùn đến với Gioan Tẩy giả để xin sám hối trong dòng nước sống
Giođan. Sau này, đám người này cũng tuôn đến với Thầy như nước triều
dâng.
2. Uy tín của Gioan đang lên như diều, bỗng dưng ông tự cắt dây cho diều
rơi xuống. Ông tự xóa bản thân để nhường chỗ cho Thầy.
- Người ta bảo ông là Đấng Cứu Thế. Ông chối phắt, chối mãi (Ga
1,19-34). Ong chỉ nhìn nhận mình là người đến trước dọn đường cho Đấng
Cứu Thế mà thôi.
- Người ta than phiền với ông là quần chúng bỏ ông mà theo Thầy hết rồi.
Gioan không buồn mà còn sung sướng trả lời: “Bây giờ niềm vui của tôi
mới được trọn vẹn. Ay là Người thì phải lớn lên, còn tôi phải nhỏ đi” (Ga
3,29-30)
Ông đã tự nguyện chui vào bóng tối. Ong chỉ mong muốn đệ tử của ông quên
ông mà theo Thầy.
Ông âm thầm ngồi trong nhà tù, sung sướng nghe tin Thầy nổi lên như cồn.
Qua Gioan, con nghiệm ra rằng trong suốt dòng lịch sử 20 thế kỷ: khi
Giáo hội nhỏ đi thì Thầy lớn lên; khi Giáo hội lớn lên thì Thầy nhỏ đi.
Có những lúc người ta chỉ rao giảng Giáo hội, lấy Giáo hội làm trung tâm
của công tác loan báo (Eclésio – Centrique). Giật mình đánh thót một cái,
người ta mới thấy rằng Thầy mới là trung tâm của việc rao giảng (Christocentrique).
Trễ mất mấy trăm năm rồi!
- Gioan dâng hiến hết uy tín, danh dự và sự nghiệp cho Thầy. Thậm chí
đến lúc chết cũng không được chết công khai trên pháp trường, trước hàng
ngàn người ái mộ, như Phaolô, như Inhaxiô Giám mục Antiôkhia … Lính vào
ngục chặt đầu ông như thằng đánh lén. Đầu của ông không được người ái mộ
đem về chôn, mà được trao cho con đàn bà ác đức vày vò. Đau quá! Nhục
quá! Nhưng phải như thế Gioan mới được mãn nguyện: “Bây giờ, niềm vui
của tôi mới được trọn vẹn. Ay là Người thì phải lớn lên, còn tôi phải
nhỏ đi”.
3. “Đứng giữa các ông đã có một người mà các ông không biết. Người ấy
đến sau tôi, nhưng tôi không đáng xách dép cho Người” (Ga 1,26-27)
Thưa Thầy, câu nói trên đây của Gioan làm con suy nghĩ mông lung mãi.
Suy nghĩ về nhiều vấn đề.
- Gioan Tẩy Giả là Sứ ngôn cao trọng nhất của Cựu ước. Mà tự nhận mình
là không đáng xách dép cho Thầy. Thế thì Môsê và các Sứ ngôn khác sẽ
xách cái gì cho Thầy? Con hình dung một đoàn người rất đông. Gioan Tẩy
giả dẫn đầu, sau lưng ông là Môsê, Elia, Isaia, các Sứ ngôn lớn nhỏ, các
tác giả Thánh vịnh, các tác giả của Sử thư và Thi ca. Tất cả đều phủ
phục trước mặt Thầy và cùng thưa rằng: “Thầy đến sau chúng tôi, nhưng
cao trọng hơn chúng tôi. Tất cả chúng tôi đều không đáng xách dép cho
Thầy. Tất cả những bài giáo huấn chúng tôi viết để dạy dân được gọi là
Cựu ước cũng không đáng xách dép cho các bài giáo huấn của Thầy. Chỉ một
mình Thầy mới là Thầy, vì chỉ một mình Thầy mới là mạc khải trọn vẹn của
Chúa Cha. Chúng tôi phải nhỏ đi, còn Thầy thì phải lớn lên. Xin muôn thế
hệ hãy quên chúng tôi đi, để chỉ còn thấy Thầy mà thôi”.
- Một ni sư ở Bạc Liêu đã tâm sự với con thế này: “Tôi không thể đọc Cựu
ước. Mỗi lần đọc Cựu ước tôi lại thấy buồn nôn”. Ni sư là học trò của
Phật Thích Ca thì quả thật không tài nào chịu nổi trước cảnh Elia ra
lệnh giết hơn 400 sải thần Baal trên núi Carmel. Cũng không thể cầm lòng
được trước cảnh Gioxuê gieo thần tru trên Giêrikhô, tàn sát toàn bộ
người và vật, kể cả thằng cu tí chưa phân biệt tay phải với tay trái. Ni
sư rùng mình khi kể lại cho con nghe câu chuyện hai cô gái ông Lót thay
nhau phục rượu cho bố đến say mèm để thay nhau đến lấy giống …
Bởi vậy, trong cuộc đời truyền giáo của con, con thề sẽ không bao giờ
tặng Cựu ước cho lương dân, con chỉ kể cho họ nghe về Thầy mà thôi. Cựu
ước là con đường mòn dẫn đến Thầy. Gặp Thầy rồi thì nên quên con đường
ấy đi.
- Hồi con là “chú tiểu” ở trong nhà xứ, có lần con nghe hai cha già tâm
sự với nhau rằng: “Đọc Psalmo (Thánh vịnh) nhiều chỗ lấn cấn, khó chịu
quá: xẻo môi, cắt lưỡi, đánh bể mặt, đánh gãy răng, chó liếm thây thù …
khổ quá”.
Cầu nguyện mà “khổ quá” như thế ư? Tội nghiệp! Mà đúng thế thật! Con đến
một nhà dòng kia, khi đọc Thánh vịnh, thấy các thầy bỏ luôn những câu
“khổ quá” ấy đi. Bỏ như thế có đúng luật hay không con không biết. Nhưng
lương tâm thì không cho phép họ thả hồn với những tư tưởng phi Phúc Am
như vậy. Các giáo phụ thì khen Thánh vịnh quá đi thôi. Nhưng con thì
thấy đọc Thánh vịnh như nhai miếng cơm ngon, bỗng “cốp”: một hột sạn.
Hoặc tô canh đang thơm phưng phức, bỗng nhặt ra một con ruồi. “Khổ quá!”.
|