Hạnh Các Thánh


Ngày 10 tháng 9

THÁNH NICÔLA TÔLENTINÔ ẨN TU

(1245-1306)

Thiên Chúa tạo dựng nên các bậc thánh là để làm vinh danh Chúa. Chúa thánh hóa các ngài trong mọi tuổi, già cả, trưởng thành, thanh thiếu niên và ngay cả khi mới lọt lòng mẹ.

Chính thánh Nicôla mà chúng ta mừng lễ hôm nay đã được Chúa ban phúc ngay từ khi còn trong lòng mẹ: Thiên Chúa sai sứ thần đến báo tin ngày chào đời của thánh nhân. Cha mẹ ngài son sẻ và có lòng sùng kính thánh Nicôla cách riêng. Ngày đêm ông bà khấn hứa sẽ hành hương tôn kính thánh Nicôla ở Bari. Rồi một hôm, trong lúc hai ông bà ngủ say, thiên sứ hiện đến phán bảo: “Lời cầu xin của ông bà đã được chấp nhận. Ông bà hãy đi viếng mộ thánh Nicôla, và ngài sẽ cho ông bà biết người con ngài sẽ cho ông bà sinh ra là người thế nào”.

Tỉnh dậy, lòng tràn đầy vui sướng, hai ông bà đồng thanh cảm tạ Thiên Chúa. Hôm sau, hai ông bà hân hoan lên đường hành hương. Đến Bari, hai ông bà tới đền thờ thánh Nicôla cầu nguyện. Nhưng quá mỏi mệt vì cuộc hành trình vất vả, hai ông bà ngủ thiếp đi. Trong lúc ngủ say, hai ông bà lại được diễm phúc nhìn thấy thánh Nicôla hiện ra và nhắn nhủ: “Tôi đến đây để minh xác lời thiên sứ đã tiên báo cho ông bà, ông bà sẽ sinh hạ một con trai và sẽ đặt tên là Nicôla. Đời sống cầu nguyện và thống hối của trẻ Nicôla sẽ làm hài lòng Thiên Chúa, cậu sẽ làm linh mục và nhờ phép lạ Chúa ban, cậu sẽ được vang danh khắp nơi. Ông bà cứ an tâm về đời sống kitô hữu gương mẫu”.

Hai ông bà trở về với lòng đầy phấn khởi và biết ơn. Thế rồi vào khoảng trung tuần tháng 9 năm 1245, đứa con “cầu tự” chào đời. Em bé chịu phép rửa tội và mang tên là Nicôla.

Nicôla có nhiều điểm đặc biệt, chứng tỏ cậu là con riêng của Thiên Chúa. Nicôla rất chăm chỉ học hành, lấy đời sống cảm hóa các bạn bè xấu, thực thi trọn vẹn đức bác ái đối với người nghèo khó đến xin tá túc tại nhà cha mẹ. Cậu rất hâm mộ việc tham dự các giờ phụng vụ, nhất là thánh lễ. Với đời sống đầy đức tin, cậu đã trở thành chứng nhân của Chúa Kitô giữa mọi người đồng hương.

Mấy năm sau, nhân dịp cha tu viện trưởng dòng thánh Âutinh đến Angêlô, sinh quán của Nicôla, giảng tuần đại phúc. Nicôla đã theo ơn Chúa soi sáng xin nhập dòng. Vào sống trong tu viện, Nicôla lòng đầy an bình và quyết chí tiến nhanh trên đường trọn lành. Sau thời gian tập sinh, Nicôla được mặc áo và nhận ba lời khấn dòng. Thầy ý thức sâu xa rằng: Thiên Chúa đòi buộc phải luôn luôn trung thành với những điều đã cam kết. Thế nên thầy nguyện sống một đời sống khắt khe, khổ hạnh hơn các anh em trong dòng. Thầy chú ý luyện tập cách riêng hai nhân đức vâng lời và trinh khiết.

Có người tò mò muốn biết tại sao thầy Nicôla có thể bảo toàn đức trinh khiết một cách anh hùng đáng khen như thế. Thầy không chịu tiết lộ những phương thế thầy đã dùng để chiến thắng thần dâm ô, thầy chỉ khiêm tốn trả lời: “Chính quỷ satan đã đặt câu hỏi đó, hầu làm cho tôi ngã vào vòng tội lỗi. Satan muốn xô tôi vào dò lưới kiêu căng và phô trương”.

Chúa muốn nhắc Nicôla lên chức linh mục hầu giúp ích cho nhiều người. Thầy Nicôla được bề trên cho theo học thần học tại San Giuêsiô. Sau bốn năm, Nicôla chịu chức linh mục và được cử làm việc tại tu viện Valmanentê. Cha Nicôla làm lễ rất nghiêm trang sốt sắng. Mỗi khi bước lên bàn thánh, đôi mắt cha sáng ngời, đầm đìa những giọt lệ tình thương, giáo hữu thi nhau đến tham dự lễ cha cử hành, để cùng tham dự những lời cầu nguyện sốt sắng của cha.

Cha Nicôla có lòng yêu mến các linh hồn luyện tội cách riêng. Có lần nhiều linh hồn được Chúa cho về xin với thánh nhân: “Xin cha hãy thương đoàn người khốn nạn đang cần đến sự giúp đỡ của cha. Nếu ngày mai cha làm lễ cầu cho chúng tôi, thì một số đông anh em chúng tôi sẽ được giải phóng khỏi cực hình ghê sợ này”. Đem sự thể trình bày với cha bề trên, cha Nicôla được phép làm lễ suốt tuần cầu cho các linh hồn. Mấy ngày sau, linh hồn thầy Pellôganô hiện về cảm ơn cha Nicôla và báo tin cho cha hay một số đông các linh hồn luyện tội đã được về trời nhờ lời cầu nguyện của cha.

Đèn sáng phải đặt lên nơi cao để nhiều người được hưởng nhờ ánh sáng. Bề trên cắt đặt cha làm giám đốc tập viện. Ngài thi hành chức vụ hết sức chu đáo đến nỗi không ai chê trách được điều chi. Tiếp đó, cha lại được cử đi giảng Phúc âm tại nhiều xóm đạo, thành thị cũng như thôn quê. Lúc đến Fermô, cha gặp người anh họ, hiện là tu sĩ dòng thánh Biển đức. Người anh khuyên cha xin vào dòng thánh Biển đức để đời sống được dễ dãi hơn. Cha Nicôla yên lặng làm thinh trước lời khuyên ấy và quỳ gối cầu xin: “Lạy Chúa, xin cho con biết đi đúng con đường của Chúa đã chỉ định”. Lập tức ngài nghe có tiếng phán “Hỡi Nicôla, ngươi sẽ chết ở Tôlentinô, ngươi hãy bền vững trong sứ mệnh Chúa đã định cho, chắc chắn ngươi sẽ được cứu rỗi”. Cũng ngày hôm ấy, cha Nicôla được lệnh trở về Tolentinô.

Sau cuộc thị kiến này, cha Nicôla chăm chú dọn mình chết. Cách thức dọn mình chết thật nhiệm nhặt và khắc khổ. Ngài tự khép mình vào kỷ luật chính ngài đặt ra. Ngài không ăn sữa, trứng, hoa quả và thịt cá. Của ăn duy nhất là rau luộc. Vì ăn uống quá khem khổ và thiếu thốn nên ngài ngã bệnh. Y sĩ điều trị bắt ngài phải ăn thịt. Đầu tiên ngài từ chối, nhưng vì bề trên truyền nên ngài buộc lòng phải vâng lời. Bệnh tình ngài mỗi ngày một trầm trọng. Thêm vào đó một mối sợ hãi về cuộc thẩm phán dày vò tâm trí ngài, làm cho bệnh tình càng trầm trọng hơn. Cũng may chính lúc đó Đức Mẹ, thánh Âutinh và bà thánh Monica đích thân hiện đến an ủi ngài: “Con đừng sợ. Chúa Giêsu hằng thương mến con và Mẹ sẽ cầu bầu cho con trước mặt Người. Con chưa chết đâu. Con hãy sai người đến một trại gần đây xin một mẩu bánh nướng, đem về nhúng vào nước mà ăn, con sẽ khỏi bệnh”. Cha Nicôla làm theo lời dặn và ngài được bình phục hoàn toàn.

Để ghi nhớ phép lạ này, các tu sĩ dòng thánh Âutinh có thói quen làm phép bánh trong ngày lễ thánh Nicôla. Có lần bệnh nhân ăn bánh làm phép này, kêu tên Đức Mẹ và thánh Nicôla liền được khỏi bệnh. Người ta cũng cho loài vật ăn bánh làm phép mỗi khi có dịch tả hoặc tai nạn.

Cha Nicôla lợi dụng triệt để thời gian bình phục để tiến tới đỉnh trọn lành thánh thiện. Ngài tiếp tục đánh tội, có khi còn dữ dằn hơn trước. Ngài lo mở rộng lòng bác ái bằng việc đi thăm viếng các bệnh nhân, giúp đỡ họ phần hồn phần xác. Lời ngài nói có sức mạnh như những tên lửa đốt cháy lòng người, và làm sống lại trong tâm hồn người đối thoại tình yêu mến Thiên Chúa. Ngài khiêm tốn đi gõ cửa từng nhà để xin bố thí cho nhà dòng.

Những năm cuối đời, thánh Nicôla được Chúa đề cao công đức bằng nhiều phép lạ phi thường. Một thiếu phụ trẻ tuổi ở Tôlentinô nhiều lần sinh nở nhưng đều hữu sinh vô dưỡng. Thiếu phụ buồn quá hóa bệnh. Trong lúc quá đau khổ, thiếu phụ đến quỳ dưới chân thánh Nicôla, thánh nhân chúc lành cho thiếu phụ và từ đó, thiếu phụ trở thành bà mẹ của gia đình đông con. Tuy nhiên, ơn đặc biệt hơn cả Chúa dành cho Nicôla vẫn là ơn được Chúa hiện đến nói chuyện thân mật với ngài, và ban cho ngài tràn đầy ơn yên ủi thiêng liêng.

Một đêm kia, thánh Nicôla nghe văng vẳng bên tai điệu nhạc du dương từ trời vọng xuống: “Tôi muốn chết để được sống với Chúa”.

Hiểu rằng lời hát kia là dấu báo ngày Chúa gọi mình về trời, nên ngay khi thụ bệnh, thánh Nicôla đã xin bề trên cho gặp đông đủ anh em trong cộng đồng tu viện, để thú tội và từ giã mọi người. Ngài nói: “Anh em thân mến, lương tâm tôi không chê trách tôi điều gì, nhưng không phải vì thế mà tôi được coi là người vô tội. Nếu tôi vô tình hoặc hữu ý làm mất lòng ai, xin anh em tha thứ hết cho tôi. Xin cha bề trên giải tội cho con và cho con được lĩnh nhận các bí tích sau hết của Giáo hội. Xin Cha cho con chịu Mình Thánh Chúa vì được Chúa nâng đỡ, con dám chắc con sẽ được về thiên đàng”.

Sau đó ngài ngất trí, rồi mặt ngài sáng lên một tia sáng thần linh và một niềm vui siêu nhiên trong khi miệng phều phào nói: “Kìa Chúa Giêsu đang đứng cạnh Mẹ Ngài, thánh Monica và thánh Âutinh cũng có mặt. Chúa bảo tôi: “Hỡi đầy tớ tốt lành và trung tín, hãy vui lên, hãy bước vào niềm hoan lạc của Cha”. Dứt lời, thánh Nicôla êm ái trút hơi thở cuối cùng. Hôm ấy là ngày thứ bảy mồng 10 tháng 9 năm 1306.

Lạy thánh Nicôla đang hưởng phần phúc trên trời, xin dạy chúng con biết thánh hóa đời sống thường ngày trong đức tin và bác ái vì Chúa Giêsu và Giáo hội, để mai ngày chúng con đáng cùng ngài hưởng mặt Chúa trên cõi trường sinh. Amen.