Hạnh Các Thánh


Ngày 7 tháng 9

THÁNH NỮ RÊGINA

ĐỒNG TRINH TỬ ĐẠO

(236-251)

“Một lần nữa tôi xin tuyên bố, tôi cương quyết trung thành với Thiên Chúa, mặc dầu phải chịu hình phạt đau đớn hay phải chết”. Đó là lời tuyên bố đanh thép của thánh nữ Rêgina trước phiên toà và cũng là bài học muôn thủa cho mọi người chúng ta trước một thời đại đang đảo lộn về luân thường đạo lý và khủng hoảng về đức tin.

Thánh nữ Rêgina sinh trong một gia đình ngoại giáo vào năm 236 tại Alisa. Ông thân sinh thánh nữ là một lương dân sùng bái ngẫu tượng và rất ác cảm với đạo công giáo. Vì gia cảnh túng thiếu lại thêm bệnh tật trầm trọng, nên bà thân sinh thánh nữ phải gạt lệ giao con cho một thiếu phụ công giáo mang về nuôi nấng và giáo dục. Mang Rêgina về nhà, việc đầu tiên của thiếu phụ là lo rửa tội cho em. Như chúng ta đã biết, ông thân sinh của em là một lương dân rất mê tín và ác cảm với đạo công giáo, nên khi biết con mình đã chịu phép rửa tội, ông nổi khùng tuyên bố từ Rêgina và tuyệt đối cấm không cho ai đến thăm.

Từ đó, Rêgina nhận thiếu phụ công giáo kia như mẹ hiền, ngoan ngoãn thụ huấn về cả đức dục và trí dục. Theo thời gian, Rêgina lớn lên cùng với sự phát triển của nhân đức, đặc biệt là đức vâng lời và đức trinh khiết. Người lấy việc đọc truyện các thánh hằng ngày làm phương thế luyện tập nhân đức. Theo gương bà mẹ nuôi, Rêgina rất mộ mến Đức Trinh Nữ Maria, và thường gọi Người là “Bà Chúa bảo vệ đức đồng trinh”. Ngày kia, được ơn trên thôi thúc, Rêgina đã đến trước toà Đức Mẹ sấp mình cầu nguyện và khấn dâng đức trinh khiết. Bấy giờ Rêgina mới 13 tuổi rưỡi.

Thế rồi một hôm, đang lúc chăn cừu ngoài đồng, Rêgina bị ông Olibiô quận trưởng ngoại giáo, cùng với đoàn tùy tùng kéo đến, ý muốn cưỡng hiếp. Đoán biết ý định bỉ ổi của họ, Rêgina bình tĩnh ngửa mặt lên trời sốt sắng cầu nguyện: “Lạy Chúa Cứu Thế, Chúa là bạn trăm năm của những tâm hồn trong sạch và là Đấng bảo vệ các kẻ đồng trinh. Kìa Chúa thấy chăng, bọn người đang muốn tiêu diệt đức trong sạch của con. Họ muốn lợi dụng sự yếu đuối và thế cô của con mà phá hại tâm hồn trong trắng và thân xác trinh sạch con đã hiến dâng cho Chúa qua Mẹ Maria. Xin Chúa mau cứu giúp con, xin đừng để họ làm ô nhục thân con. Con trông cậy và phó thác nơi Chúa. Con thà chết còn hơn để mất đức đồng trinh. Nếu được chết vì đức trinh khiết, thì lạy Chúa, đó là cuộc kết duyên khăng khít nhất giữa Chúa và con, và con sẽ hạnh phúc chừng nào”.

Đoàn tùy tùng của Olibiô xông đến bắt thánh nữ đem tới trước mặt ông. Olibiô hỏi Rêgina: “Cô thuộc dòng họ nào?” - “Tôi thuộc dòng quý tộc” - “Tên cô là gì?” - “Tôi tên là Rêgina” - “Cô làm nghề gì?” - “Tôi thờ phượng Thiên Chúa Ba Ngôi” – “Vậy cô là người công giáo sao?” – “Phải, tôi là người công giáo, tôi tin và yêu mến Chúa Giêsu”.

Không hỏi thêm nữa, Olibiô ra lệnh cho bọn tùy tùng trói Rêgina đem về nhà, giam trong ngục, buộc phải bỏ đạo, và làm tì thiếp cho ông. Mấy hôm sau, Olibiô dẫn Rêgina đến trước bàn thờ tà thần và dụ dỗ: “Này cô Rêgina, cô hãy thờ thần minh đi. Tôi hứa sẽ tha cô, và nếu cô muốn, tôi sẽ suốt đời xe duyên với cô. Bằng không nghe tôi, cô sẽ phải chịu nhiều cực hình. Hãy xem những dụng cụ tra tấn tôi cầm trong tay đây”. Thánh nữ hiên ngang trả lời: “Tôi là người công giáo, tôi đã chịu phép rửa tội, tôi quý mến danh hiệu công giáo hơn hết mọi tạo vật và tài sản. Tôi rất hân hạnh được làm môn đệ Chúa Giêsu, làm Bạn trăm năm với Người, tôi đã tận hiến cho Người trong đức tin, và đã xe duyên với Người trong đức trinh khiết, tôi không biết một ai khác ngoài Chúa Giêsu. Tôi bằng lòng chịu cực hình và chịu chết để tuyên xưng đức tin công giáo, và bảo vệ đức khiết trinh của tôi”. Nổi giận, Olibiô truyền đánh đòn thánh nữ rồi lại tống vào ngục.

Nghe tin Rêgina bị bắt vì giữ đạo công giáo, ông Clêmen, thân sinh của thánh nữ tức giận và lấy làm xấu hổ với dân làng, liền lên quận xin đem Rêgina về trừng phạt và dụ dỗ theo ý ông Olibiô. Đem con về nhà, ông Clêmen giam Rêgina trong hầm kín, lấy xích sắt trói ghì thánh nữ vào sát tường, khiến ngài không thể nhúc nhích và nằm nghỉ được. Qua mấy ngày liền, ông không cho ai trong nhà tới thăm và cấm không cho thánh nữ ăn uống gì.

Những cực hình ấy không làm Rêgina nản lòng, thân xác yếu nhược, nhưng tinh thần vẫn minh mẫn và ý chí thêm can trường. Và đó là lý do khiến ông thân sinh tức giận hơn cả. Một hôm trong cơn nóng giận, ông đang ngồi suy nghĩ, tìm cách khuất phục đứa con gái gan dạ, thì Olibiô xông ngựa tới. Ông Clêmen kể lại sự việc cho ông quận trưởng nghe, và xin ông thử cho đánh đòn xem sao. Dưới làn mưa roi và trước hành động vũ phu của ông quận trưởng, Rêgina vẫn bình thản ngước mắt lên trời cầu nguyện: “Lạy Chúa, con hoàn toàn tín nhiệm vào Chúa, con sẽ không thất vọng và thảm bại như những người hành hạ con mong tưởng”. Thấy thánh nữ bị đòn bầm tím mà vẫn kiên gan chịu đựng, bọn lý hình xì xào với nhau: “Hẳn phải có sức thiêng nào nâng đỡ cô bé yếu đuối này. Không phải bỗng dưng mà cô ấy đành tâm từ khước mọi sự sang trọng để chịu tra tấn một cách khổ cực như vậy”. Tiếp lời của họ, Rêgina đứng dậy nói lớn tiếng: “Sức mạnh của tôi là Chúa Giêsu Kitô, tôi nhất định không tế thần hay làm tì thiếp của ai, tôi cũng không thèm tiền tài, của cải vật chất nào. Tôi chỉ thờ một Thiên Chúa, yêu một đức trinh khiết và bảo vệ một đức tin công giáo. Chính Chúa Giêsu ban cho tôi sức mạnh để đương đầu với mọi cuộc tra tấn dã man mà các ông có thể nghĩ ra. Xin đừng ai khuyên dỗ tôi vô ích”.

Những lời nói đanh thép của thánh nữ như thùng dầu đổ vào cơn giận đang bùng cháy của Olibiô; ông này truyền dẫn thánh nữ trở về ngục rồi sẽ đưa đi xử.

Sáng hôm sau, khi dân chúng đã tập trung đông đảo, Olibiô cho dẫn Rêgina tới. Truyền cho dân chúng yên lặng, ông cầm tượng thần nhỏ giơ lên cao và nói với Rêgina: “Tôi rất thương mến cô và gia đình cô, vậy, đây là lần cuối cùng, trước mặt những người đồng hương cũng rất quý mến cô, cô hãy bỏ ông Giêsu và thờ lạy thần minh của cha ông, tôi sẽ tha và ban cho cô nhiều ân huệ”. Lấy hết nghị lực, thánh nữ trả lời: “Tôi xin trả lại ông những lời ông vừa nói, và đây, trước mặt mọi người, tôi cũng xin tuyên bố lần chót hết, là tôi không biết thứ đạo nào ngoài đạo công giáo, không thờ một thần minh nào ngoài Chúa Giêsu Kitô, tôi không muốn một danh vọng nào ngoài đức trinh khiết, tôi không ước một ân huệ nào ngoài sự chết vì đức tin”.

Trước sự ồn ào của dân chúng mỗi lúc một hỗn loạn, ông quận trưởng Olibiô chỉ còn biết ra lệnh cho lý hình thiêu sinh thánh nữ rồi lên ngựa ra về. Thánh Rêgina được phúc tử đạo ngày 07 tháng 9 năm 251. Xác thánh nữ được các tín hữu mang về mai táng tại miền Alisa. Nơi đây, Chúa làm nhiều phép lạ ân thưởng công phúc thánh nữ, và cứu giúp những người đến kêu xin vì công nghiệp ngài.

Ước gì thiếu nữ Việt Nam biết noi gương thánh nữ Rêgina, khinh chê sự quyến rũ trần gian, sống đoan trang xứng danh người công giáo bảo vệ đức thanh tịnh của tuổi xuân, để đời này sống làm chứng nhân của Chúa Giêsu, và đời sau được chung hưởng gia tài Chúa dành để cho các linh hồn trinh khiết trên trời.