Hạnh Các Thánh


Ngày 6 tháng 9

THÁNH VINCENTÊ AQUILA

TRỢ SỸ DÒNG ANH EM HÈN MỌN

Đời sống của thánh Vincentê Aquila quả là lý chứng xác thực về lời Chúa phán trong Phúc âm: “Kẻ rốt hết trong anh em sẽ nên cao trọng nhất” (Lc 9,48). Đó là tất cả khoa học nên trọn lành, nghĩa là lý tưởng đức khiêm hạ mà cha thánh Phanxicô để di chúc lại cho các con cái. Khoa học ấy, lý tưởng ấy, thánh Vincentê đã thực hiện đến triệt để hầu nên gương chung cho mọi người.

Thánh nhân chào đời năm 1430 tại Aquila, một thị trấn sầm uất gần Napôli. Trong những ngày sống ở Aquila, thánh Bênađinô thành Siêna, một tu sĩ Dòng thánh Phanxicô đã có dịp làm quen với gia đình Vincentê. Nhờ mối tương giao đó, Vincentê sớm có thiện cảm với các thầy dòng áo nâu. Thế nên vừa lên 14 tuổi, người thiếu niên đó đã xin cha mẹ cho phép vào sống trong tu viện thánh Julianô, thuộc tỉnh dòng Phanxicô nước Ý.

Được sống trong bầu khí thinh lặng của tu viện, Vincentê cảm thấy tâm hồn bình an thư thái. Để gần Chúa, thầy luôn miệng than thở với Chúa: “Lạy Chúa, con tạ ơn Chúa vì đã gọi con vào sống trong tu viện êm ấm và thánh thiện này”. Cảm nhận ơn Chúa cách chân thành như thế, nên thầy nhất quyết sống khiêm hạ. Vì thế, dù là con nhà giầu sang, học hành trổi vượt, thầy Vincentê nhất định chỉ xin sống ở bậc trợ sĩ. Thầy hãm mình rất nhiệm nhặt. Suốt đời thầy đi chân không, mặc áo cũ của anh em bỏ lại. Chiếc thắt lưng bằng da còn được thầy gài thêm vào mấy gai sắt. Nhưng việc hãm mình thầy Vincentê giữ chu tất hơn cả là đức vâng lời. Người ta kể: Thầy không bao giờ hỏi lại bề trên một lời nào khi người truyền lệnh cho thầy. Đối với thầy, bề trên là chính Thiên Chúa hiện thân để dạy dỗ thầy nên trọn lành. Đức vâng lời tuyệt đối của thầy đã khiến cha bề trên Gioan Stoncone viết vào nhật ký lời sau đây: “Tôi có Chúa Kitô là gương mẫu tuyệt hảo về đức vâng lời, và gương mẫu sáng ngời ấy phản chiếu lại cho tôi không những qua lời Phúc âm, mà cách cụ thể hơn, qua đời sống của thầy Vincentê đáng kính”. Thêm vào đó, chúng ta còn thấy nơi thánh nhân tinh thần bác ái bao la. Vì bác ái, thầy không từ chối ai một điều gì khi có thể. Thầy nhường tất cả những giầy dép, áo lành và nón tốt cho anh em. Mỗi khi phải làm những việc nặng nhọc như cày cuốc, bổ củi… thầy Vincentê thường tự nhận những phần việc vất vả hơn, và làm rất cần mẫn. Một công tác mà thường các thầy đều ngại ngùng nhưng thầy Vincentê lại ưa thích, đó là việc đi hành khất mỗi ngày. Người ta quả quyết rằng: hơn nửa đời tu trì của thầy Vincentê là đi hành khất lấy của về nuôi anh em dòng. Thầy thích đi “ăn xin” như thế không phải vì muốn có dịp giao tiếp với người đời, nhưng vì đức khiêm hạ thúc đẩy.

Đời sống nhân đức và thánh thiện của thầy Vincentê đã lôi kéo ơn Chúa xuống cho nhiều người. Nhờ lời cầu nguyện của thầy, dân chúng tỉnh Aquila thoát nhiều thiên tai và giặc giã vào quãng năm 1445 đến 1500. Chính thầy đã tuyên báo cho quận công miền Calabre là thái tử của tiểu vương xứ Napôli biết vua nước Pháp là Carôlô III sắp tấn công xứ Napôli. Nhờ đó nhà vua chuẩn bị kịp thời, và bảo vệ toàn vẹn lãnh thổ. Cũng thời ấy, thánh Vincentê được Chúa cho biết những âm mưu tác hại Giáo hội của Hoàng đế Ferdinanđô I và tiểu vương xứ Napôli. Thánh nhân đã ghi chép và bình luận bằng một bản văn rất giá trị mà ngày nay người ta còn lưu trữ như mọi tài liệu lịch sử rất quí giá.

Hơn thế, thầy Vincentê còn được ơn làm phép lạ. Tại Aquila, thầy đã chữa một ông lão bị câm điếc từ khi còn nhỏ, và tại Penna đã phục sinh cho một em bé, đồng thời chữa em khỏi tật dư ngón chân. Trong lúc lưu tại San d‘Angelo, thánh nhân cũng cứu ba người bệnh nặng thoát tử thần. Sau cùng, một phép lạ được nhiều người biết đến hơn cả là nhờ lời cầu nguyện của thầy Vincentê, mà đức giám mục thành Sulmona là Batôlômêô được Chúa cho sống lại để hoàn tất những công việc quan trọng của địa phận còn bỏ dở. Theo mấy sử gia người tỉnh Aquila sống đồng thời với đầy tớ Chúa, thì hôm ấy thánh nhân được mời đến phòng đặt xác đức giám mục; với lòng tin tưởng, ngài quì cầu nguyện bên thi hài người quá cố suốt ba tiếng đồng hồ. Sau đó ngài đứng dậy, rảy nước thánh và làm dấu thánh giá trên xác đức giám mục, rồi lớn tiếng: “Vì danh Chúa và phần rỗi các linh hồn, con xin Chúa cho đức giám mục chúng con hồi sinh”. Lập tức đức giám mục Batôlômêô sống lại mạnh khỏe như thường, trước mặt nhiều giáo sĩ và giáo dân vừa mừng vừa sợ. Hôm ấy là ngày 29 tháng 6 năm 1491, cũng là ngày lễ kính thánh Phêrô tông đồ.

Ngoài ra, người ta còn nhắc lại hai việc thánh Vincentê đã làm trong những ngày cuối đời: trước hết là việc thánh nhân dùng ảnh hưởng của mình biên thư đòi toà thượng phẩm can thiệp cho đức giám mục Galioffi đang phải lưu đầy cách oan uổng được trở về địa phận. Trong thư, ngài dùng lời lẽ khôn ngoan lý sự nhưng cũng không kém phần cương quyết khiến vị chánh án phải nghe lời. Thứ đến là việc ngài nói tiên tri về ơn kêu gọi và đời sống của cô bé Matthia Ciccarelli quê tỉnh Lucolli. Vâng lời thánh nhân, Matthia sống đạo đức, ngày ngày đọc kinh nhật khóa Đức Mẹ và các linh hồn. Lớn lên, Matthia xin vào tu viện thánh Luxia thuộc dòng nữ Âutinh và đổi tên là Christina. Sau cùng, Matthia đã nên thánh và được Giáo hội kính vào ngày 12 tháng 02 mỗi năm, đúng như lời tiên báo của thánh Vincentê.

Mối giây liên hệ thiêng liêng giữa thánh nhân và chị phước Christina rất chặt chẽ. Bề trên hai dòng vì hiểu rõ nhân đức của các ngài nên thường cho phép cả hai gặp nhau đàm đạo về đường trọn lành. Cho đến một ngày kia, thánh nữ Christina được Chúa cho thị kiến, thấy một luồng sáng từ trời chiếu toả xuống tu viện thánh Julianô, nơi ở của thầy Vincentê, thánh nữ hiểu ngay đó là dấu Chúa gọi thầy Vincentê về trời. Hôm ấy là ngày 07.8.1504. Quả thực, thánh nhân đã từ trần đúng ngày nói trên. Xác ngài trước hết được mai táng trong nghĩa địa riêng của tu viện. Nhưng 30 năm sau, khi tu viện khánh thành ngôi nhà nguyện mới, bỗng nhiên người ta thấy mộ thánh nhân rực sáng và toả ra mùi hương thơm nức. Biết đó là phép lạ Chúa làm để tưởng thưởng công đức đầy tớ Người, các tu sĩ bèn xin đức giám mục cho cải mộ và đặt di hài thánh nhân trong nhà thờ mới xây. Những người hiện diện trong buổi cải mộ ấy đều vô cùng sửng sốt, vì thấy xác thánh nhân sau 30 năm chôn vùi dưới đất, vẫn tuyền vẹn và tươi đẹp như khi ngài còn thanh xuân.

Từ đó phong trào tôn sùng thánh nhân mỗi ngày một phổ biến, nhất là tại những nơi chịu ảnh hưởng dòng thánh Phanxicô. Đầu tiên Giáo hội kính nhớ thánh Vincentê vào ngày 07 tháng 8, chính ngày ngài tạ thế, nhưng từ thế kỷ XIX Giáo hội lại định vào ngày 06 thánh 9 hằng năm.