Hạnh Các Thánh


Ngày 2 tháng 9

THÁNH CATARINA GIÊNÔVA

(1447-1510)

Thánh Catarina sinh tại thành Giênôva năm 1447. Ông thân sinh tên là Giacôbê Fieschi làm phó vương thành Naples. Gia tộc hạnh phúc này cũng đã dâng hiến cho Giáo hội hai vị Giáo Hoàng là Đức Innôcentê và Đức Adrianô V.

Càng lớn lên, Catarina càng tỏ ra khôn ngoan và nhân đức. Từ lúc 12 tuổi, cô đã say mê suy ngắm sự thương khó Chúa Giêsu, và hoàn toàn tin tưởng vào sự quan phòng của Thiên Chúa. Tuy sống trong cung điện của một phó vương, Catarina vẫn tìm thấy nhiều dịp hãm mình phạt xác. Phòng ngủ của cô rất đơn sơ, trên tường chỉ treo một tượng thánh giá, đệm giường toàn bằng rơm, gối đầu là một miếng gỗ trần trụi. Theo Catarina, muốn hiến thân cho Chúa, không gì quý hơn là vào sống trong một tu viện. Vì thế, sau khi tìm hiểu và so sánh nhiều dòng; thánh nữ quyết định xin vào tịnh tu trong dòng Đức Mẹ Ban Ơn. Nhưng luật dòng không cho phép nhận thiếu nữ mới 14 tuổi. Tuy rất buồn phiền vì không được nhận vào dòng, nhưng Catarina vẫn vui vẻ trở về, và ghi vào tập nhật ký một câu như sau: “Chính Thiên Chúa đã thử thách tôi trong dịp này; tôi hoàn toàn để Người dẫn tôi theo đường Người muốn tôi đi”.

Năm 1460, ông thân sinh từ trần, Catarina sống dưới sự che chở của người anh cả tên là Giacôbê Monti. Nhưng rồi chiến tranh bùng nổ, quân thù tiến vào thành Giênôva, và nhiều sĩ quan ngỏ ý muốn trao duyên cùng Catarina. Vì biết không từ chối được, đồng thời để thắt chặt mối tình giao hảo với quân thù và nhờ đó sẽ đem hòa bình lại cho tất cả dân chúng trong thành, nên người anh cả quyết định gả em cho tướng Ađônô. Trước ý định quả quyết của anh, Catarina phải vâng lời, nhưng cô thành khẩn trông cậy vào Chúa. Về nhà chồng sống trong cảnh giầu sang, nhưng sức khỏe của Catarina ngày một suy giảm, thân hình tiều tụy, duyên sắc phai nhạt. Vốn thói trọng nhan sắc hơn tính tình, kính trọng cái mẽ bề ngoài hơn đức tính bên trong, Ađônô đổi yêu thành ghét, ngày ngày hành hạ Catarina. Thấy đời sống giữa vợ chồng Ađônô mỗi ngày một khó khăn, gia đình nhà chồng quyết định cho Catarina bỏ chồng về sống tự do. Catarina cho đó là ý của Chúa Quan phòng, cô sung sướng trở về nhà anh tiếp tục đời cầu nguyện như thuở xưa.

Lần kia, trong lúc Catarina đang sốt sắng cầu nguyện, Chúa Giêsu vai vác thánh giá, mình đầy máu hiện ra yên ủi ngài: “ Đây, con xem, máu đã chảy ra vì yêu con và để đền tội con”. Thánh nữ kêu lên: “Ôi, lạy Đấng tình yêu, chính máu Chúa đã đổ ra vì tội con, từ nay con quyết không phạm tội nữa, và nguyện suốt đời yêu mến Chúa”. Ba ngày sau, thánh nữ xưng tội chung và chịu lễ hằng ngày. Nhưng để kỷ niệm ngày Chúa hiện ra và để nhắc mình nhớ phải tham gia vào sự thương khó của Chúa, thánh nữ quyết định mỗi ngày uống một tí dấm pha nước và muối. Ngài cũng gia tăng nhiều lối hy sinh khác, như mang dây sắt, mặc áo nhặm và ngủ trên ván gỗ gồ ghề…

Đời sống đạo đức của thánh nữ không chỉ hạn hẹp trong giờ kinh nguyện, hay việc hy sinh thầm kín, nhưng còn được biểu lộ ra trong những công tác xã hội. Để xoa dịu nỗi đau thương của bao người xấu số mỗi ngày một nhiều trong xã hội, thánh nữ đã gia nhập một tổ chức bác ái. Tổ chức này có mục đích giúp những người nghèo khổ bằng cách giúp họ có công ăn việc làm, và được nâng đỡ thuốc men khi đau yếu. Từ khi nhập hội, thánh Catarina tích cực tham gia bằng hết mọi phương tiện, không quản của cải công lao. Sau đây là một trong trăm ngàn trường hợp người đau khổ được thánh nữ ân cần giúp đỡ: Lần kia, trong khi đi về một làng quê hẻo lánh để thăm mấy gia đình đau yếu, thánh nữ gặp một người đàn ông toàn thân bất toại và đầy ung nhọt. Không e ngại, thánh nữ thuê người cáng ông ta về nhà, cho nằm trên giường cao chiếu sạch. Rồi hằng ngày chăm sóc, cung cấp thuốc men, cho đến khi người ấy bình phục hẳn mới thôi. Có bà giầu sang trong thành đến chê trách ngài là khờ dại, chỉ rước họa về nhà và tự làm khổ mình. Thánh nữ vui cười và trả lời khiêm tốn: “Thưa bà, sở dĩ tôi làm việc này, là vì lời Chúa phán đã nhắn nhủ tôi: Khi nào các con làm phúc cho một người rốt hèn nhất, thì Cha kể như làm cho chính Cha”.

Nhưng con người tội lỗi mà thánh Catarina hằng để tâm cầu nguyện cho hơn cả chính là ông Ađônô. Hằng ngày thánh nữ xin cho ông mau biết hối cải, bỏ đường trụy lạc mà trở về với Chúa. Sau hơn hai mươi năm, lời cầu nguyện của thánh nữ đã được chấp nhận. Một hôm, chính ông Ađônô thân hành đến xin thánh nữ giúp xét mình lĩnh nhận phép cáo giải, và xin được trở về chung sống với ngài. Để kỷ niệm ngày được ơn hoán cải và để dễ bề sống đạo đức, ông Ađônô xin nhập dòng ba thánh Phanxicô. Hai năm sau, ông ngã bệnh và chết lành trong tay thánh nữ. Xúc động vì cái chết êm ái của người bạn, thánh Catarina cầu nguyện với Chúa: “Lạy Chúa, Đấng cứu chuộc chúng con, xin nhận lòng chúng con cảm tạ Chúa. Chúa đã dựng nên chúng con, Chúa đã gây dựng cho chúng con nên vợ chồng, và Chúa ban cho chúng con được về an hưởng phần phúc trên trời. Bạn con đã được Chúa cất về, còn con, con cũng mong ngày được chiêm ngưỡng nhan Chúa, Đấng lòng con say mến muôn đời…”

Không đầy ba tháng sau, thánh Catarina cũng lâm bệnh. Và ngày 15 tháng 9 năm 1510, khi rước Mình Thánh Chúa, mặt thánh nữ trở nên tươi sáng lạ lùng, và sau khi đọc câu: “Lạy Chúa, con xin trao phó linh hồn con trong tay Chúa”, thánh nữ êm ái từ giã trần gian, về thiên đàng chung hưởng phần phúc vĩnh cửu.

Vì những phép lạ Chúa làm trên mồ thánh nữ, nhất là vì những gương sáng thánh nữ để lại cho hậu thế, sáu tháng sau khi ngài qua đời, Đức Thánh Cha Giuliô II đã phong ngài lên bậc chân phúc; và ngày 16 tháng 6 năm 1737, Đức Giáo Hoàng Clêmentê XII chính thức ghi tên thánh nữ vào sổ các bậc hiển thánh của Giáo hội. Hiện nay xác thánh nữ còn được giữ tại nhà thờ chính toà thành Giênôva, với hàng chữ đề trên săng “Chúa đã yêu thương thánh Catarina như gà mẹ ấp ủ con”.