Hạnh Các Thánh


Ngày 25 tháng 6

THÁNH GULIELMÔ VIỆN PHỤ

(+1142)

Thời trung cổ, du khách rất ưa thích tới vãng cảnh thành phố Vercellê thơ mộng của xứ Lombađia. Vì nơi đây có nhiều lâu đài hùng vĩ và cổ kính vào bậc nhất Âu châu. Vercellê còn được cả Âu châu và thế giới công giáo ngưỡng mộ vì đã cống hiến cho Giáo hội một vị thánh lỗi lạc: thánh Gulielmô.

Thánh Gulielmô xuất thân từ một gia đình quí tộc. Cha mẹ Gulielmô là những giáo hữu đạo đức vào bậc nhất trong thành. Nhưng Gulielmô không được may mắn sống lâu bên cạnh cha mẹ đầy lòng mến Chúa yêu người. Hai ông bà lần lượt từ giã người con trai yêu quý để bước sang thế giới bên kia. Gulielmô âm thầm sống cuộc đời ấu thơ côi cút dưới mái nhà người bác họ. Cũng may là Gulielmô có được người bác tử tế rất thương yêu Gulielmô, và coi cậu như con ruột. Ông cũng lo cho Gulielmô được ăn học đến nơi đến chốn.

Vốn được thừa hưởng nơi cha mẹ một di sản đạo đức hiếm có nên Gulielmô cũng sớm bộc lộ những tư cách của một người khôn ngoan, đạo đức. Năm lên 15 tuổi, Gulielmô nhất quyết dấn thân vào con đường trọn lành, nên quyết định từ khước cuộc sống dễ dãi thường nhật để chọn con đường hy sinh, đau khổ hầu đền tội. Để đánh dấu cuộc chuyển hướng này, Gulielmô quyết định thực hiện một cuộc hành hương tới Saint Jacques. Trong cuộc hành hương này, Gulielmô đi chân không và chỉ mặc một chiếc áo mỏng, mặc dầu lúc đó nhằm giữa mùa đông tuyết phủ đầy đường.

Sau cuộc hành hương đền tội đầy gian khổ, Gulielmô dự định thực hiện một cuộc hành hương viếng mộ thánh tại Giêrusalem. Nhưng ý Chúa lại muốn cho Gulielmô sống cuộc đời ẩn tu, để rồi từ đó Người sẽ trao cho Gulielmô những sứ mệnh trọng đại khác. Được ơn Chúa soi sáng, Gulielmô một mình trốn lên núi sống cuộc đời khổ tu, ăn chay đánh tội rất nhiệm nhặt. Một hôm, có một người mù lần lên núi xin tu sĩ Gulielmô cầu nguyện cho anh qua cơn buồn bực đang vò xé tâm can. Động lòng trắc ẩn, vị khổ tu cầu nguyện cho anh, sau lời cầu nguyện của Gulielmô, người mù cảm thấy thanh thoát và đồng thời lại được sáng mắt. Tiếng đồn thổi về tu sĩ Gulielmô làm phép lạ càng ngày càng lan rộng trong quần chúng, người người đổ xô lên núi để được nhìn tận mắt vị thánh sống của thời đại. Chốn rừng xanh núi đỏ bỗng biến thành một trung tâm hành hương náo nhiệt. Thấy thế, tu sĩ Gulielmô định bỏ trốn sang nước khác để được yên thân tu trì. Nhưng ý Chúa nhiệm mầu muốn dùng tu sĩ Gulielmô để thiết lập tại xứ này một dòng mới chuyên lo việc phụng thờ Chúa. Vâng lệnh Chúa, Gulielmô ở lại quê hương và đến cư ngụ tại núi Monte Vrirgiliô. Sở dĩ núi này được gọi thế, là vì trước đây thi sĩ Vrirgiliô đã lưu trú tại đây. Nhưng từ ngày ngọn núi đầy thơ mộng này hân hạnh được tu sĩ Gulielmô chọn làm nơi cư ngụ cho đoàn người thoát tục muốn tận hiến cho Chúa và xây cất tại đây một thánh đường nguy nga dâng kính Đức Trinh Nữ Maria, thì nó lại được vinh dự mang một tên mới: núi Monte Vrirgiliô, nghĩa là núi Đức Trinh Nữ. Thế rồi chỉ một thời gian ngắn, ngọn núi cô tịch này biến thành một trung tâm hành hương náo nhiệt vào bậc nhất Châu Âu. Từng đoàn người kéo nhau lên núi xin vị tu sĩ đáng kính cầu nguyện cho, nhất là được hân hạnh nghe tu sĩ giảng dạy.

Cảm mến nhân đức của tu sĩ Gulielmô, nhiều linh mục đến xin làm đồ đệ để được chính tay ngài dẫn dắt trên đường trọn lành. Thế là dòng Monte Virgine bắt đầu thành hình để rồi công khai hoạt động vào năm 1119 dưới triều Giáo Hoàng Calixtô II. Luật dòng đề cao việc nguyện gẫm như phương tiện duy nhất để kết hợp với Chúa. Đồng thời để giúp tâm hồn dễ kết hợp với Chúa, luật dòng buộc tu sĩ phải hãm mình phạt xác rất nhiệm nhặt. Ngoài giờ đọc kinh nguyện gẫm, các tu sĩ còn tham gia canh tác để sinh sống. Toàn thể tu viện sung sướng thi nhau tiến nhanh trên đường trọn lành. Ai cũng tưởng không khí bình an thiên đường này sẽ tồn tại mãi, nào ngờ quỉ chia rẽ đã âm thầm lọt vào tu viện quấy phá bầu khí bình an thường nhật. Chúng gây chia rẽ xích mích giữa các anh em trong tu viện, và ngay cả với bề trên Gulielmô nữa. Các tu sĩ bắt đầu nghi kỵ thiện chí của cha Gulielmô. Họ trách móc cha bề trên đã ban hành luật lệ quá khắt khe. Họ căm tức cha bề trên vì ngài lấy hết của cải nhà dòng đem phân phát cho người nghèo khó...

Nhận thấy sự có mặt của mình ở tu viện có hại hơn có lợi, cha Gulielmô quyết định ra đi. Nhưng không ngờ ý Chúa Quan phòng lại muốn ngài ra đi để lập thêm nhiều tu viện mới. Ngài đi khắp nước thiết lập nhiều tu viện nam nữ mà tinh thần chính của dòng là thống hối đền tội. Thế nên ngài ra lệnh cho các tu sĩ không được uống rượu, ăn thịt, uống sữa và ba ngày trong tuần chỉ được ăn bánh với rau cỏ.

Tiếng nhân đức của ngài lại một lần nữa đồn thổi khắp đó đây. Cảm mến tài đức của Viện phụ Gulielmô, vua Rôger I cho mời ngài tới triều đình để được cùng ngài đàm đạo. Nhà vua cũng truyền xây cất gần cung điện một tu viện để sớm tối được ở gần vị thánh. Trong lúc đàm đạo với nhà vua, Viện phụ Gulielmô thường khuyến cáo nhà vua ngày đêm lo lắng chu toàn sứ mệnh của mình, nhưng đừng quên rằng vinh quang trần thế một ngày kia sẽ qua đi như mây khói. Nhận thấy nhà vua quá quí mến ngài, các quan trong triều sinh lòng ghen ghét. Họ dèm pha nói xấu ngài trước mặt nhà vua. Họ cho ngài chỉ là phường đạo đức giả, là kẻ giả hình mà một ngày kia sẽ bị lột mặt nạ. Vốn tính đa nghi, vua Roger I đồng ý cho bọn quan lại thử thách thánh nhân. Họ cho một thiếu nữ ăn mặc hở hang đến dở trò lả lơi dụ dỗ ngài. Nhưng thoạt vừa trông thấy nàng mon men lần vào phòng, ngài liền lăn mình trên đống than đỏ hồng tỏ dấu cự tuyệt. Ngài nằm như vậy mà thân thể không bị phỏng chút nào. Thấy sự lạ cả thể như thế, nàng cảm động chảy nước mắt, và như cái máy, nàng quỳ xuống xin thánh nhân tha lỗi. Thế là từ nay nàng trở thành một Mađalêna thống hối. Nàng đi khắp nơi tuyên dương phép lạ nàng đã được chứng kiến. Nàng bán hết gia tài, lấy tiền giúp đỡ thánh nhân thiết lập một nữ tu viện ở Venosa mà chính nàng được cử làm bề trên. Nàng đây không phải là ai xa lạ mà chính là chân phúc Annê Venosa vậy.

Nếu suốt đời Viện phụ Gulielmô đã luôn luôn tuân theo ý Chúa, thì đối lại Chúa cũng đã cho ngài biết giờ ngài sẽ được về chầu Chúa trên thiên quốc. Ngài đến cáo biệt nhà vua lần cuối cùng, rồi về tu viện Guglietô gần thành Nusco để dọn mình chết. Ngày hạnh phúc nhất đời đã đến, thánh nhân xin đưa ngài lên nhà nguyện. Tại đây, ngài xin đặt mình nằm dưới đất mà không lót gì ở dưới cả. Ngài ân cần khuyên bảo các thầy luôn sống trung thành với luật dòng. Trước khi nhắm mắt, ngài xin các thầy hãy chôn cất ngài với bộ áo cũ kỹ ngài đang mặc, đừng mặc thêm hoặc thay áo khác. Sau khi đưa mắt âu yếm từ giã con cái đang vây quanh ngài, cha Gulielmô êm ái trút hơi thở cuối cùng ngày 25-6-1142.

Lạy Chúa, để nâng đỡ sức yếu hèn của chúng con và để giúp chúng con dễ tiến bước trên đường giải thoát, Chúa đã cho chúng con gương mẫu và sự hộ vực của các thánh, xin vì lời cầu khẩn của thánh Gulielmô viện phụ và sự kính nhớ công nghiệp của ngài, ban ơn hộ vực cho chúng con và giúp chúng con mạnh tiến theo đường lối của ngài.