Hạnh Các Thánh


Ngày 10 tháng 6

THÁNH PHÊRÔ TỬ ĐẠO
(+ 1252)

Thánh Phêrô sinh tại Vêrôna năm 1206 trong một gia đình quý tộc nhưng ngoại giáo. Thân phụ Phêrô vì không tìm được một giáo sư nào như ý thuộc dòng họ, nên đành giao việc giáo dục con cho một giáo sư công giáo. Nhờ đó tuy chỉ mới lên bảy tuổi. Phêrô đã biết nhận được giá trị các tôn giáo và cậu bắt đầu đi sâu vào nền giáo lý công giáo. Mãn trường trung học, Phêrô nhập học tại đại học đường Bôlônia. Nơi đây cậu phải đương đầu với những biết bao cám dỗ thôi thúc phạm tội. Để đương đầu với những dò lưới nguy hiểm, Phêrô dùng tới thứ khí giới lợi hại nhất, đó là lời cầu nguyện, chay tịnh và chăm chú làm việc. Nhờ đó Phêrô đã có thể hãnh diện vì qua giông tố, tâm hồn cậu vẫn giữ được vẻ trong trắng.

Tài giảng thuyết của thánh Đaminh và đời sống thông thái thánh thiện của các môn đệ ngài thời đó đã chiếm được cảm tình của Phêrô. Năm 16 tuổi, Phêrô đến gặp cha Đaminh để xin ngài cho nhập dòng. Sau một thời gian ngắn thử thách, thánh Đaminh đã trao áo dòng cho Phêrô. Từ đó thầy Phêrô càng hăng hái hơn trong việc tu thân luyện đức. Thầy ăn chay và hãm mình nhiệm nhặt quá đến nỗi phải lâm bệnh rất nặng. Nhưng rồi Thiên Chúa lại cho thầy được bình phục. Dầu vậy thầy vẫn không chịu bớt đà hăng hái. Và để có một căn bản tu đức sâu sắc, đời sống nội tâm phải bắt nguồn từ những chân lý mặc khải. Vì thế thầy đem hết tâm lực nghiên cứu và suy niệm Kinh thánh, đồng thời cũng không quên trau dồi thêm những kiến thức về văn chương và khoa học.

Sau mấy năm sống trong tu viện, thầy Phêrô được thụ phong linh mục. Từ nay cha Phêrô nguyện sẽ làm một chiến sĩ Phúc âm đắc lực. Cha được uỷ nhiệm sứ mệnh làm nhà giảng giáo lưu động, để phản kháng các lạc giáo và bênh vực Giáo hội. Đầu tiên cha Phêrô đi giảng tại những miền lân cận Bôlô, Tuscia, Milanô... Cha khuyên được rất nhiều gia đình trở về với Chúa trong đó có cả gia đình của ngài. Cha Phêrô phản đối mãnh liệt bọn thù địch Giáo hội mà không sợ họ thù oán. Cha bắt chước gương các vị tông đồ luôn luôn sẵn sàng chịu mọi đau khổ vì danh Chúa Kitô. Đã đến lúc thuận tiện để Thiên Chúa thử thách nhân đức đầy tớ trung thành của Người. Muốn bôi nhọ danh thơm tiếng tốt của ngài, người ta bịa đặt nhiều truyện quái dị. Chẳng hạn: người ta vu cáo cho ngài đã chỉ việc đền tội cho một hối nhân phải cưa chân đi vì đã dám cả gan đá mẹ anh ta. Ngoài ra người ta còn dựng đứng câu truyện sau đây: Trong thời kỳ cha Phêrô sống ở tu viện, đêm đêm đã có những phụ nữ lẻn vào buồng giao du trò chuyện với ngài. Lời vu cáo đó tới tai cha bề trên tu viện. Nhưng cha Phêrô hoàn toàn yên lặng không nói một lời để biện minh cho mình. Cha bề trên nhà dòng coi sự yên lặng như một lời thú tội, ngài đã tuyên bố không cho cha quyền giảng thuyết và còn đổi cha đến một nơi hẻo lánh. Cha Phêrô vâng lời tuyệt đối, không than vãn một lời. Ngài hoàn toàn phó thác nơi Thiên Chúa và hy vọng một ngày kia Chúa sẽ minh oan cho ngài. Để dập tắt những lời than trách vô ý thức của bản tính loài người, ngài thường nhớ lại những nỗi cực nhục Chúa Kitô đã chịu vì nhân loại xưa.

Cuối cùng chân lý đã thắng gian tà. Ít lâu sau, linh mục Phêrô được minh oan. Ngài lại được triệu hồi và phục chức. Đức Thánh Cha Grêgôriô XI nghe biết tài ba và lòng đạo đức của ngài, đã đặt ngài vào ban “bảo vệ tín lý” năm 1232. Cha Phêrô đem hết tài lực ra tẩy trừ những sai lầm đang lan tràn khắp Giáo hội. Ngài đã làm cho nhiều người ở tất cả những nơi ngài có dịp qua thăm quay trở về cùng Chúa, nhất là ở Rôma, Florencia, Milanô và Bolônia. Đi tới đâu ngài cũng tổ chức những buổi nói chuyện với các tín hữu để giải quyết các thắc mắc nghi ngờ về vấn đề giáo lý công giáo. Ngoài ra ngài còn tổ chức những buổi tranh luận với tín đồ lạc giáo để xoá bỏ tất cả những lầm lẫn của họ. Thánh nhân niềm nở đón tiếp mọi người với cả tấm lòng của vị cha hiền. Những phép lạ ngài làm đã khiến các lời giảng thuyết của ngài thêm giá trị đặc biệt. Lần kia, một tín đồ lạc giáo muốn tìm cách phản đối thánh Phêrô và thử tài làm phép lạ của ngài. Ông ta đem một người giả tảng ốm đến xin thánh nhân chữa bệnh. Hiểu rõ ác ý của ông, thánh Phêrô nói: “Tôi nguyện cầu Đấng Sáng tạo vũ trụ, thấu suốt mọi sự chữa đã bệnh nhân này, nếu như ông mắc bệnh thực sự”.

Thánh nhân vừa nói dứt lời, người bêïnh giả vờ đó cảm thấy trong mình tự nhiên đau đớn khác thường và như bị bêïnh thực sự. Các người đồng hành vội mang người đó vào trong nhà. Nhận thấy cơn bệnh mỗi ngày một tăng, cả bọn liền tìm thánh Phêrô khiêm tốn thú mọi tội lỗi và cam đoan xin từ bỏ lạc giáo. Nhân thấy lòng thành thực và đức tin mạnh mẽ của họ, thánh nhân giơ tay làm dấu Thánh giá trên bệnh nhân và người đó được bình phục cả xác lẫn hồn.

Cũng trong thành phố Milanô, ngày kia thánh nhân đã làm một phép lạ không kém phần vẻ vang. Một vị Giám mục thuộc lạc giáo tới xin tranh luận với thánh nhân. Thánh Phêrô muốn ngỏ ý mở cuộc tranh luận công khai với vị giám mục lạc giáo đó ở ngay giữa công trường thành phố, trước mặt đông đủ hàng giáo phẩm, các quý chức đạo đời, và một số đông dân chúng. Cuộc tranh luận kéo dài quá lâu mãi tới trưa cũng chưa xong. Hơn nữa hôm đó lại gặp phải ngày quá nóng nực; mọi người khó chịu hầu như muốn giải tán. Muốn làm mất mặt thánh nhân trước quần chúng, giám mục lạc giáo thách thức cha Phêrô:

- Thưa cha, nếu là người thánh thiện như dân chúng vẫn tưởng, sao cha để cho dân chúng chết ngột dưới ánh mặt trời gay gắt này mà không cầu xin Chúa cho đám mây che cho chúng ta khỏi nóng.

Thánh Phêrô đáp lại không chút do dự:

- Tôi sẽ vui lòng làm theo ý ngài, nếu như ngài hứa với tôi là sẽ bỏ lạc giáo khi ngài thấy lời cầu xin của tôi được Thiên Chúa chấp nhận.

Ngay sau đó một cuộc tranh luận gay go xảy ra giữa bọn lạc giáo: một số nhận đề nghị đó, một số khác nhất quyết kéo dài cuộc tranh luận đến phút chót. Cuối cùng thánh Phêrô khiêm tốn đề nghị:

- Thưa quý vị, để quý vị tôn thờ và đồng thanh ca tụng Chúa chúng tôi, Đấng toàn năng độc nhất, sáng tạo mọi vật, tôi nhân danh Chúa Giêsu Kitô, Con Một Thiên Chúa, sai một đám mây tới che cho chúng ta khỏi nóng nực.

Dứt lời thánh nhân làm dấu Thánh giá. Ngay lúc đó bỗng nhiên một đám mây tới che mặt trời khiến cho mọi người được mát mẻ cho mãi tới khi tan cuộc tranh luận.

Thánh Phêrô không những dùng những phép lạ mà cả lời cầu nguyện, đời sống chay tịnh và gương bác ái để bênh vực đạo Chúa và để phản kháng lạc giáo. Đi đến đâu thánh nhân lập tu viện mới ở đó. Năm 1243, Đức Giáo Hoàng Innôxentê IV đã ủy nhiệm thánh nhân tới Florencia điều tra về nguồn gốc hiến pháp Dòng Tôi Tớ. Ngoài ra Đức Thánh Cha còn giao phó cho thánh nhân nhiều sứ mêïnh mới. Nhờ đức khôn ngoan sáng suốt của ngài, nhiều dòng mới được chuẩn y. Qua năm 1251, Đức Thánh Cha lại uỷ nhiệm thánh nhân triệu tập một công đồng địa phận Crêmonê với chủ đích chuyên lo việc đối phó với các lạc giáo. Nhờ tài giảng thuyết của cha, nhiều người lạc giáo đã trở lại với đức tin công giáo. Nhận thấy ảnh hưởng của thánh nhân mỗi ngày một lớn, các lãnh tụ lạc giáo bối rối không biết phải đối phó thế nào; họ đã chỉ tìm được một giải pháp duy nhất là ngăn cấm các tín đồ của họ không được nghe thánh nhân giảng thuyết.

Nhưng vẫn vô hiệu quả. Cuối cùng họ phải dùng tới một giải pháp dã man và bỉ ổi nhất: các lãnh tụ lạc giáo quyết định tìm cách ám sát thánh nhân vì họ nhận thấy ngài là một địch thủ lợi hại nhất của họ. Họ treo một món tiền là 40 quan tiền Anh làm giải thưởng cho bất kỳ ai giết được thánh nhân. Thánh Phêrô biết rõ ý định thâm độc của bọn họ. Nhưng ngài hoàn toàn phó thác cho sự Quan Phòng của Chúa. Ngài vẫn tiếp tục đi khắp nơi rao giảng Phúc âm. Ngài thâm cảm rằng cách dọn mình tốt nhất là chu toàn nhiệm vụ cho tới hơi thở cuối cùng để làm vinh danh Thiên Chúa, hầu bênh vực đức tin và cứu rỗi các linh hồn. Trước đó mấy tháng, cha còn tới Cêsêna để giảng thuyết và làm nhiều phép lạ. Nhờ đó cha đã lôi kéo được rất nhiều người trở về cùng Chúa. Cũng vào thời này, cha đã báo tin cho dân chúng ở vùng đó hay: họ sẽ không còn được gặp cha lần thứ hai nữa vì sau ngày lễ Phục sinh ngài sẽ bị bọn lạc giáo ám sát. Bỏ Cêsêna, ngài tiến thẳng về Milanô. Trong bài giảng thuyết chủ nhật Lễ Lá, 24-3-1252, thánh nhân đã lớn tiếng tuyên bố trước mặt 10 ngàn người: “Tôi biết rõ các lãnh tụ lạc giáo Manès đã lập mưu ám sát tôi, và hiện giờ họ đã treo giải thưởng cho những ai giết được tôi. Cứ để cho họ thực hiện điều họ muốn, tôi sẽ không làm gì để ngăn cản hành động của họ, vì nếu tôi chết tôi sẽ được triều thiên tử đạo”.

Từ Milanô, thánh Phêrô trở về tu viện Cômê. Bọn ám sát định tâm qua lễ Phục sinh sẽ thi hành thủ đoạn. Thứ bảy trong tuần thánh, tức ngày 06-4, tên đầu sỏ ban ám sát là Carin biết trước thánh nhân thế nào cũng sẽ trở về Milanô. Hắn chạy theo chặn bắt ngài tại một khu rừng thanh vắng. Carin lấy búa bổ vào đầu thánh nhân bể sọ. Thánh nhân ngã lăn trên vũng máu, miệng còn thều thào đọc kinh Tin kính. Sau đó tên sát nhân khát máu còn đuổi theo bắt thầy Đaminh cùng đi với ngài và đánh cho một trận chí tử. Trở lại, nhận thấy cha Phêrô còn cố dùng chút tàn lực lấy máu viết thành những tiếng đầu tiên trong kinh Tin kính mà ngài không thể đọc nên lời, hung thủ liền đâm thêm cho ngài một nhát dao găm thấu tim. Cha trút hơi thở cuối cùng!...

Thánh Phêrô đã can đảm chịu chết để xưng tụng đức tin nêu gương cho chúng ta. Ngài hưởng dương được 46 tuổi. Xác thánh ngài được an táng tại một tu viện ở Milanô.

Ngày 25-3-1253, tức một năm sau ngày ngài tử đạo, Đức Giáo Hoàng Innôxentê IV đã tấn phong ngài lên bậc hiển thánh.