|
Hạnh Các Thánh Ngày 8 tháng 6
THÁNH MÊRAĐÔ GIÁM MỤC |
Trong các bà mẹ được diễm phúc có những người con thánh thiện, chúng ta phải kể tới bà Protagia, hiền mẫu của hai vị thánh thời danh ở thế kỷ VI: thánh Mêrađô và thánh Gilrađô. Thánh Mêrađô sinh tại Picarđia thuộc địa phận Noyon, cha thánh nhân là một lãnh chúa rất có quyền thế trong vùng.Là con nhà giầu có lại sớm đến tuổi khôn, Mêrađô đã được cha mẹ cho đi học rất sớm. Ngay từ bé Mêrađô đã tỏ ra là một cậu bé có một trí khôn sắc sảo đặc biệt, học đâu nhớ đấy; học giỏi lại nhu mì đạo đức, nên Mêrađô đặc biệt chơi thân với cậu Eleuthêrô đến nỗi đi đâu cũng có nhau. Hai cậu thường viết thư an ủi khích lệ nhau trên đường nhân đức, và học vấn. Lần kia, hai cậu đang chơi vui vẻ với nhau, bỗng Mêđa ngừng chơi, hai mắt trừng trừng nhìn Eleuthêrô và nói:- Eleuthêrô thân mến, sau này chắc chắn bạn sẽ bỏ thế gian đi tu và bạn sẽ giữ một địa vị lớn trong Giáo hội.Điều tiên đoán đó không bao lâu đã được thực hiện: Êleuthêrô đã đi tu và sau được chọn là Giám mục thành Tournay.Mêrađô tập luyện được nhiều nhân đức, trổi vượt hơn cả là đức bác ái. Gặp bất cứ người nghèo khó nào Mêrađô không thể không giúp đỡ, an ủi vỗ về. Lần kia, gặp một người mù run lập cập vì rét mướt, Mêrađô liền cởi áo ngoài khoác cho người đó. Lần khác, thánh nhân bán ngựa của cha để lấy tiền cho kẻ nghèo khó. Về nhà, bị cha trách mắng, thánh nhân quì cầu nguyện, bỗng một con ngựa ở đâu lù lù tới đi thẳng vào chuồng ngựa của nhà cha.Sự lạ đó làm cho thánh nhân thêm vẻ vang. Mọi người đều ca ngợi Mêrađô và coi ngài như một vị thánh sống. Nhưng đối với ngài, vinh dự dó chỉ làm cho ngài thêm đau đớn. Thánh nhân muốn lánh xa thế gian để có thể phụng sự Chúa đắc lực hơn. Từ giã gia đình thân yêu, thánh nhân đến xin làm đồ đệ Đức Giám mục thành Vermand để tập đức vâng lời và để lo việc phụng thờ Chúa trong thánh đường.Nơi đây thánh nhân treo cao đời sống gương mẫu và nhiều nhân đức đáng cho mọi người bắt chước. Ngài vâng lời tuyệt đối, khiêm tốn đặc biệt và sống khắc khổ, chay tịnh liên miên. Làm việc gì cũng đúng giờ, nhất là việc thờ phượng. Ngày nào cũng như ngày nào, thánh nhân là người đến nhà thờ sớm nhất và trở về muộn nhất. Nhận thấy ngài có lòng đạo đức, Đức Giám mục liền gọi thánh nhân chịu phép cắt tóc để gia nhập hàng giáo sĩ và hứa sẽ truyền chức linh mục cho ngài. Trong khi đó, Thiên Chúa cũng làm nhiều phép lạ để chứng tỏ nhân đức của Mêrađô. Lần kia, đang đi ngoài đường, ngài gặp một trận mưa to; bỗng có một con chim lớn tới che mưa cho thánh nhân, cha mẹ ngài thấy sự lạ ấy rất đỗi kinh ngạc, hai người đồng thanh ca ngợi Thiên Chúa và từ đó càng thêm lòng kính trọng ngài. Đặc biệt ma quỉ rất sợ oai quyền thánh nhân. Ngài chỉ cần làm một dấu Thánh giá cũng đủ bắt chúng phải cao chạy xa bay.Sau khi cha mẹ tạ thế, thánh nhân được thừa hưởng một gia tài kếch sù. Ngài hoàn toàn sử dụng các của đó vào công việc bác ái như nuôi nấng những người nghèo khó, giúp đỡ bệnh nhân, chuộc các tù binh. Nếu có ai bị bắt quả tang vì trộm cắp của cải, thánh nhân đều rộng lượng tha thứ cho và không đòi lại của, hoặc giả nó có phải đưa ra toà thì ngài cũng can thiệp kịp thời để xin tha bổng cho chúng. Lần kia, có một bọn đạo tặc tới nhà ngài ăn trộm mật trong tổ ong. Cả bầy ong bay bao vây và châm đốt chúng bị thương rất nặng. Chúng chạy hết y sĩ này đến y sĩ khác, nhưng đều vô hiệu và chúng phải chịu đựng như thế cho tới khi được thánh nhân công khai tha lỗi chúng mới lành khỏi.Thời đó, vua Clôtariô đem quân tới đánh phá, cướp bóc thành Vermand, vua cũng cho quân lính lấy của cải trong các nhà thờ. Nhưng lạ thay khi nhà vua và đoàn tùy tùng lên đường trở về kinh đô, các xe chở những đồ vật đã cướp được trở nên nặng nề khác thường, ngựa dù khoẻ mấy cũng không kéo nổi. Nhà vua đành phải tìm tới nhà thánh Mêrađô để thú tội. Ngài liền quở trách nhà vua nặng lời, đồng thời yêu cầu nhà vua trả lại tất cả những gì nhà vua đã cướp bóc của dân chúng và nhất là của đã lấy trong các thánh đường. Sau khi đã trả hết rồi nhà vua và đoàn tùy tùng mới có thể lên đường trở về kinh đô được.Thêm vào những phép lạ trên, thánh nhân còn làm nhiều phép lạ trừ ma quỉ, chữa tật bệnh. Dân chúng nơi nơi đều biết tiếng và cảm mộ nhân đức của ngài. Thế nên, khi Đức Giám mục thành Vermand mới tạ thế, toàn dân đều hướng mắt trông chờ ngài làm Giám mục. Họ kéo nhau tới nhà yêu cầu thánh nhân lên kế vị Đức Giám mục mới qua đời. Ngài viện mọi lẽ để từ chối. Nhưng mọi lý do đưa ra đều không sao lay chuyển được lòng dân. Cuối cùng buộc lòng ngài phải nhận chức Giám mục.Theo gương Chúa Giêsu và các tông đồ, thánh nhân đã đi khắp các nơi từ thành thị tới thôn quê rao giảng Tin lành Phúc âm, đồng thời cũng để tẩy trừ các tập tục xấu. Nhờ tài lợi khẩu hợp với những lời nguyện cầu trong chay tịnh, không bao lâu những cuộc chơi bời, đàng điếm, những cuộc khiêu vũ vô luân, và nhiều tập tục xấu xa khác đều được tẩy trừ hết.Ngài truyền giáo không những bằng lời giảng giáo, nhưng còn bằng những gương lành bác ái và cuộc thánh hoá bản thân. Vì thế người ta thấy ngài có lòng yêu người đặc biệt, nhất là đối với những người nghèo khó. Ngài sống rất khiêm tốn, bình dân, hăng hái chống trả các tật xấu của mọi người tín hữu, nhất là của riêng mình. Trong khi giao tiếp với mọi người, ngài rất hoà nhã vui vẻ, nhưng cũng rất mực khôn ngoan và công bằng trong khi xử kiện.Thành phố Vermand bị giặc giã liên miên, chính quyền bất lực trong việc bảo đảm an ninh cho dân chúng, thành thử thánh nhân phải di chuyển địa phận tới Lyông.Cùng lúc đó, Đức Giám mục Eleuthênô, Giám mục thành Tournay tạ thế, toàn thể giáo sĩ và giáo dân địa phận Tournay hướng về Đức Giám mục Mêrađô, họ đồng thanh yêu cầu ngài kiêm nhận thêm việc cai quản địa phận Tournay thay Đức Giám mục mới tạ thế. Thánh nhân một mực từ chối. Mãi sau Đức tổng Giám mục thành Reim phải lên tiếng yêu cầu thánh nhân mới chịu nhận.Địa phận Tournay của ngài lúc ấy vẫn còn nhiều người chưa nhận biết Chúa; họ tôn thờ ngẫu tượng, và mắc đủ mọi tật xấu. Thánh nhân phải đi khắp địa phận để rao giảng cho dân chúng biết tôn thờ một Thiên Chúa chân thật. Để thay thế các đền thờ ngoại giáo đã bị phá hủy, Đức Giám mục Mêrađô xây cất nhiều thánh đường nguy nga. Ngài lo dạy dỗ dân chúng để họ bỏ những tập tục xấu xa, biết sống theo đúng tôn chỉ Phúc âm. Để thực hiện những công cuộc vĩ đại và khó khăn đó, thánh nhân phải vượt qua bao trở ngại nguy hiểm, bao hằn thù ghen ghét. Nhiều lần dân chúng lấy đá ném ngài, đưa ngài ra toà án... Nhưng Thiên Chúa Quan phòng đã khôn khéo cứu thoát thánh nhân khỏi mọi mưu sâu, chước độc.Sau hơn mười năm vất vả với công cuộc truyền giáo, thánh nhân đã đưa về cho Chúa một số khá đông chiên lạc. Đồng thời, thánh nhân đã có công reo rắc hạt giống Phúc âm trên khắp cánh đồng truyền giáo Tournay. Công cuộc khẩn hoang vườn Giáo hội Tournay đã có phần khả quan, thánh nhân trở về địa phận Noyon. Vì quá lao lực, thánh nhân ngã bệnh nặng. Kỳ đó, vua Clôtariô thân hành tới tận Noyon để xin thánh nhân, nhân danh Thiên Chúa tha thứ tội sát nhân tầy đình của nhà vua. Thánh nhân đã chỉ cho nhà vua việc đền tội khá nặng để chuộc lại tội tầy đình chính nhà vua đã gây ra.Trong lúc nhà vua đang lưu trú tại Noyon, bệnh tình của Giám mục Mêrađô mỗi lúc một thêm trầm trọng. Mọi người đều đoán chắc ngài không thể qua khỏi được. Các giáo sĩ cùng với nhà vua bàn tính việc chôn cất xác thánh nhân. Số đông muốn đặt xác thánh nhân tại Noyon, một số khác muốn mai táng ngài tại Tournay, nhưng nhà vua lại muốn đưa xác thánh về an táng ở Soissons.Tuổi đã cao, công phúc đã nhiều, ngày 08-6-556, trước khi ngày bắt đầu tàn, thánh nhân êm ái trút linh hồn trong cánh tay Đấng đã tác thành nên ngài và đã tô điểm ngài với muôn vàn kim cương nhân đức. Chính hôm đó em thánh nhân là thánh Gilrađô cũng được Thiên Chúa cho phép theo anh về chầu Chúa.Giáo dân Noyon muốn dành lại hân hạnh được sống gần phần mộ người cha khả kính, nhưng vì nể nhà vua, họ đành ôm mối thất vọng. Cuộc rước thi hài thánh nhân về Soissons rất linh đình trọng thể, nhưng không kém vẻ trang nghiêm buồn thảm. Dọc đường dân chúng lũ lượt kéo ra hôn kính thi hài thánh nhân. Trong lũ đông có một người mù và một người điếc chạy bổ vào đoàn người đang khiêng quan tài. Lạ lùng thay, cả hai đều khỏi bệnh tức thì. Thấy thế vua quan cũng như dân chúng, không ai bảo ai đồng hô lớn chúc tụng Thiên Chúa và tung hô thánh nhân.Tương truyền sau khi chôn xác thánh nhân xong, có hai hình cầu sáng chói từ trời cao bay xuống hợp với hình cầu sáng thứ ba từ mộ thánh nhân bay lên. Và người ta cắt nghĩa rằng đó là linh hồn thánh nhân đã được bay về trời cùng với các thánh hưởng hạnh phúc vĩnh cửu.Được chứng kiến nhiều phép lạ đặc biệt do thánh nhân làm, Đức Giáo Hoàng Grêgôriô Cả đã công khai tuyên bố tôn tu viện thánh nhân ở ngoại ô thành Soissons lên hàng “Tu viện” Mẹ “các tu viện ở nước Pháp”.Giáo hội mừng lễ thánh Giám mục Mêrađô vào ngày 08 tháng 6 hằng năm. |