Hạnh Các Thánh


Ngày 6 tháng 6

THÁNH NÔBÊTÔ, TỔNG GIÁM MỤC THÀNH MAĐƠBUA
(1134)

Thánh Nôbêtô xuất thân tại một gia đình quí phái trong thị trấn Santen nước Đức, cách tỉnh Colonia hai dặm. Trong khi bà Hedevige còn cưu mang thánh nhân trong lòng, bà đã được diễm phúc nghe thấy tiếng từ trời cao phán: “Hãy can đảm lên, con trẻ mà bà đang cưu mang sau này sẽ làm Giám mục”.

Trong bầu không khí êm ấm của gia đình, Nôbêtô càng lớn càng thêm khôn ngoan nhân đức. Héribert thân phụ cậu vì thế đã đặt bao hy vọng vào Nôbêtô. Để nối nghiệp tông đường, ông đã cho cậu bước vào rừng nho biển thánh ngay từ nhỏ. Nhưng Nôbêtô người đã được Thiên Chúa linh báo ngay từ khi chưa lọt lòng mẹ có một tương lai, một nhịp đời khác hẳn dự định của ông thân sinh.

Được cha mẹ cho cắp sách tới trường, Nôbêtô đã không để phụ công cha mẹ. Cậu là một học sinh, một sinh viên gương mẫu cả về đức hạnh và học hành. Đêm ngày cậu mài kinh nấu sử, say mê đèn sách. Chính vì thế mà ngay từ khi tuổi hoa niên chớm nở, Nôbêtô đã được đắc tuyển làm đệ nhất triều thần Vua Henricô. Với tài ngoại giao, khả năng học thức, khiếu hoạt bát và chức cao quyền trọng, Nôbêtô có thể sống trong nhung lụa, làm thoả mãn mọi tâm hồn khát vọng của trái tim non trẻ. Nhưng không, Nôbêtô vẫn không thấy thoả mãn, hình như ngày ngày Chúa Giêsu vẫn tới gõ cửa lòng Nôbêtô, để giao cho ngài một nhiệm vụ mới. Mặc dầu sống trong triều đình, Nôbêtô vẫn thấy cõi lòng mình xao xuyến, muốn tìm một phương hướng mới cho cuộc đời.

Hình như được ơn linh hướng, Nôbêtô chân nhận rằng mình chỉ có thể tìm thấy tình yêu trong Thiên Chúa. Còn Chúa Giêsu, Người đã có ý gieo mầm linh mục trong cõi lòng hăng hái của Nôbêtô từ lâu. Hôm nay, mầm ấy đã bắt đầu mọc. Trong ánh sáng chập chờn của chiều tàn, Nôbêtô như ôm ấp một quyết định gì cao đẹp. Rồi ngày hôm sau trong ánh nắng sớm mai, ngài lên đường đến dâng mình trong một tu viện để chuẩn bị làm linh mục theo tiếng gọi của Chúa.

Sau một thời gian học tập, Nôbêtô được đắc tuyển làm linh mục. Từ khi được hồng ân khoác áo chùng thâm, linh mục Nôbetô nhất quyết tuân theo lệnh Chúa, sống hãm mình, ăn chay, cầu nguyện. Như nai khát nước gặp suối trong, vị tân linh mục say sưa với nhiệm vụ mới, mặc dầu phải đương đầu với nhiều khó khăn và thử thách của thời đại. Sau bốn mươi ngày tĩnh tu trong một nơi hẻo lánh, linh mục Nôbêtô được Đức Giám mục uỷ cho một nhiệm vụ mới, nhiệm vụ rao giảng Phúc âm cho mọi người. Với chí nhiệt thành, tài hùng biện, nền tảng thần học chắc chắn và nếp sống gương mẫu, ngài đã đưa được nhiều linh hồn về cùng Chúa. Nhưng đường của ngài không phải là con đường hoa; nhiều người khi nghe thánh nhân thuyết giáo đã lên tiếng phản đối ngài. Họ cho ngài là không xứng đáng vì còn trẻ và ít kinh nghiệm.

Sau ba năm tận tụy rao giảng Lời Chúa, và chịu nhiều lời bình phẩm nghiêm khắc, linh mục Nôbêtô bán hết gia tài và mang tiền bạc phân phát cho người túng thiếu. Ngài không hề nhận một chút bổng lộc do toà Giám mục cung cấp. Giữa mùa đông rét thấu tận xương tủy, trong lúc tuyết phủ xương sa, Nôbêtô cùng hai người bạn đồng chí hướng tới bái kiến Đức Giáo Hoàng Giêlasiô, để tường trình với ngài về đời sống và những dự định của mình. Sau khi biết rõ đời sống của thánh nhân, Đức Giáo Hoàng ngỏ ý mời thánh nhân ở lại điện Vaticanô. Nhưng Nôbêtô tự nhận thấy mình bất xứng vì đã sống một quãng đời xa hoa trong hoàng triều. Biết không thể giữ thánh nhân lại trong kinh thành ánh sáng, Đức Giáo Hoàng ban cho ngài đặc quyền rao giảng Phúc âm khắp thế giới.

Trong mùa đông lạnh giá, thánh Nôbêtô cùng hai người đồng hành đi chân không, xông pha trên băng tuyết ra khỏi kinh thành Rôma. Đi đến đâu các ngài cũng mang Lời Chúa rao giảng cho mọi người. Sau khi vượt qua Orléans và Valenciennes, thánh nhân được thêm hai cộng sự viên nữa. Thế rồi, khắp mọi nơi từ thành thị tới thôn quê đâu đâu người ta cũng ao ước được nghe những lời chỉ bảo vàng ngọc của ngài. Trung thành với nhiệm vụ, không quản chông gai hiểm trở, thánh nhân ngày đêm đi rất nhiều nơi để tuyên giảng Lời Chúa. Nhờ lòng hy sinh và nhiệt thành ấy, ngài đã đáng được Chúa ban cho đặc ân cải hóa được nhiều tâm hồn tội lỗi. Nhiều người ra đi với tấm lòng nặng trĩu những tội lỗi, nhưng khi đã được lời khuyên bảo của thánh nhân, họ trở về với tâm hồn thanh thoát và bình yên lạ thường. Một ngày kia, thánh nhân đến toà giải một cuộc tranh luận giữa hai người. Sau khi nghe lời chỉ bảo khôn ngoan và sự giàn xếp hữu lý của ngài, chỉ có một người phục lý còn người kia tỏ ý bất mãn, căm thù thánh nhân. Thánh Nôbêtô quay lại người cộng sự và nói: “Người này điên, họ không tin chúng ta. Rồi đây hắn sẽ bị quân thù trừng phạt”. Quả như lời thánh nhân tiên báo, mấy hôm sau người này bị quân thù bắt và hành hạ khổ sở.

Lần kia, một kỵ binh không muốn nghe lời thánh nhân khuyên bảo giữa đám quần chúng. Hơn nữa, hắn còn hung hăng nhảy lên ngựa định tẩu thoát. Nhưng lạ thay, hắn giục ngựa mà ngựa nhất định không cất bước. Tự giác ngộ, hắn vội chạy tới sấp mình xuống chân thánh nhân thú tội và xin lỗi trước mặt mọi người, chàng lại nhảy lên ngựa, bấy giờ con ngựa mới chịu đi.

Hội giảng đạo của ngài rất thịnh đạt và thu lượm được nhiều kết quả mỹ mãn. Nhưng thánh nhân thấy cần phải ấn định một tôn chỉ cho hội và nếu có thể phải tổ chức theo hình thức một dòng tu. Được ơn Chúa soi sáng, thánh nhân chọn Prémontré làm tu viện và áp dụng luật thánh Âutinh. Các tu sĩ mặc áo trắng, đọc kinh, cầu nguyện, hãm mình, ăn chay rất khắc khổ. Đời sống của tu viện rất đẹp lòng Chúa, nhưng trước mặt một số người tội lỗi thì tu viện đối với họ là một chướng ngại vật phải phá đổ. Họ luôn luôn tìm cách chỉ trích và ngược đãi thánh nhân. Nhưng với ơn Chúa giúp đỡ, tu viện đã vượt hết mọi khó khăn và chinh phục được nhiều linh hồn trở về làm tôi Chúa.

Thiên Chúa còn ban cho ngài đặc quyền làm nhiều phép lạ và khử trừ ma quỉ. Một lần, người ta dẫn đến ngài một thiếu nữ bị quỉ ám đã một năm. Khi trông thấy thánh nhân, quỉ liền hát bài ca vịnh Salômôn bằng tiếng Latinh, rồi bằng tiếng Đức, để làm cho ngài không nghi ngờ mình là quỉ ẩn hình trong thiếu nữ. Nhưng ơn Chúa soi sáng, thánh nhân biết ngay đó là dấu của ma quỉ, ngài đọc kinh cầu nguyện lâu giờ để trừ tà cho thiếu nữ, nhưng cũng không đuổi được quỉ dữ ấy ra. Sau cùng thánh nhân làm lễ cầu nguyện quỉ mới chịu bỏ người thiếu nữ ấy. Một ngày kia, thánh nhân trừ một quỉ hung dữ trước mặt một đám đông, đây là trường hợp mà thánh nhân gặp phải nhiều khó khăn nhất mới trừ được quỉ hung ác này. Trước mặt đám đông, tên quỉ lần lượt tố cáo các tội của những người đứng xung quanh. Phần thì hổ thẹn, phần thì sợ quỉ sẽ tố cáo tội của mình, nên đám đông lần lượt bỏ trốn hết. Chỉ còn lại thánh nhân và người bị quỉ ám. Ngài quỳ gối đọc kinh cầu nguyện hồi lâu, rồi mới nhân Danh Chúa truyền cho tên quỉ dữ phải thoát khỏi người bị quỉ ám.

Khi tu viện thịnh đạt, thánh Nôbêtô đến bái kiến Đức Giáo Hoàng và xin phê chuẩn luật dòng. Đức Giáo Hoàng đã châu phê, khen ngợi công việc tông đồ của ngài và ban cho nhiều đặc ân. Khi thánh nhân sửa soạn hành lý về tu viện thì mọi người trong kinh thành Rôma nghe thấy tiếng từ trời cao phán: “Nôbêtô sẽ làm Giám mục thành Madbourg”. Quả thực như lời tiên báo, sau đó ít lâu thánh Nôbêtô được cử là Giám mục quản nhiệm địa phận Madbourg.

Với bầu nhiệt huyết và chí nhiệt thành truyền giáo sẵn có, Đức Giám mục Nôbêtô ngày đêm tận tụy với nghĩa vụ rao giảng chân lý để dẫn đưa muôn dân về cùng Chúa. Ngài là một người cha hiền, một vì sao sáng dẫn dắt muôn người. Ngoài công việc truyền giáo khó nhọc, thánh nhân còn mang tài ba đức độ và sức nóng của con tim trong sạch ra chấn hưng những phong tục đang bị suy đồi. Nhiều nhân vật quyền thế đã lợi dụng địa vị để chiếm hữu tài sản của địa phận. Trước tình cảnh bi đát này, Đức Giám mục cương quyết giành lại tài sản đó cho địa phận, mặc dầu phải đương đầu với nhiều khó khăn. Chính vì thế có những quỉ Satan muốn triết hạ ngài. Nhưng Chúa Quan phòng đã giữ gìn ngài luôn. Thứ năm tuần thánh năm 1133, đang khi ngài giải tội, có một thanh niên có vẻ đạo đức đến gặp người giữ cửa xin phép cho gặp Đức Giám mục để xưng tội. Đức Giám mục ra lệnh cho hắn cứ đợi ở ngoài cổng cho tới khi nào được lệnh. Sau khi giải tội cho mọi người rồi, Đức Giám mục Nôbêtô mới cho hắn vào và bắt hắn đứng yên một chỗ. Ngài ra lệnh cởi chiếc áo khoác của hắn ra. Sau khi cởi chiếc áo khoác ra, người ta trông thấy một con dao găm hắn mang theo trong mình để ám sát Đức Giám mục. Sau đó, hắn thú nhận tội và kể tên những người đã chủ mưu giết thánh nhân. Rồi lần khác trong một đêm thanh vắng, Đức Giám mục Nôbêtô ra nhà thờ đọc kinh, ngài lại gặp một người chận đường toan giết mình. Nhưng Chúa Quan phòng gìn giữ khiến cho tên hung thủ không thể làm hại được ngài.

Khi Đức Giáo Hoàng Hônôriô II băng hà, thì Đức Innôcentê II được bầu lên kế vị. Nhưng Phêrô Lêông, một tên phản giáo tham quyền cố vị, muốn chiếm ngôi Giáo Hoàng. Hắn dùng võ lực và chính trị xảo quyệt để đàn áp Giáo hội Chúa. Trong dịp này chính thánh Nôbêtô phải thân hành sang Ý lãnh đạo phong trào phản đối tên giáo gian kia, và củng cố ngôi vị của Đức Giáo Hoàng Innôcentê II.

Sau cùng vì làm việc quá nhiều, thánh nhân ngã bệnh nằm liệt giường bốn tháng liền và qua đời ngày 06-6-1134. Xác ngài được mai táng trọng thể trong thánh đường Đức Mẹ thuộc tu viện ngài đã sáng lập. Sau khi qua đời, thánh nhân đã hiện hình trong hào quang sáng láng với nhiều tu sĩ trong dòng. Công việc ngài làm và những lần ngài xuất hiện trong hào quang sáng láng chính là những bằng chứng hùng hồn khiến Giáo hội truy tặng ngài lên bậc hiển thánh.