|
Hạnh Các Thánh Ngày 29 tháng 5 THÁNH SANTÊ UBINÔ, TRỢ SĨ DÒNG THÁNH PHANXICÔ |
Một buổi sớm, trong một căn phòng rộng rãi tại thị trấn Monte Fabbi, người ta thấy một chàng thanh niên tuấn tú, dáng điệu hào hiệp đang đứng sững trước một viên sĩ quan quắc thước. Bỗng viên sĩ quan rút kiếm toan lao vào mặt chàng thanh niên. Nhưng nhanh như cắt, chàng đã kịp rút gươm ra hất tung lưỡi kiếm của viên sĩ quan. Cuộc huyết chiến kinh hoàng bắt đầu. Nhưng chỉ vài phút sau viên sĩ quan đã bị một vết thương nặng trên đùi. Máu chảy quá nhiều, sức kiệt, vài hôm sau ông tắt thở.Nhưng cũng từ buổi đó, chàng thanh niên âu sầu: niềm lo âu hối hận hiện rõ lên nét mặt. Chàng suy nghĩ nhiều. Vài ngày sau, người ta thấy chàng đến gõ cửa tu viện dòng thánh Phanxicô xin làm trợ sĩ. Vị tu viện trưởng ân cần tiếp đón và niềm nở hỏi:- Bạn vui lòng cho biết quý danh?- Tên con là Santê.Tu viện trưởng hết sức bỡ ngỡ khi biết chàng thanh niên nọ là chính Santê, một trang thanh niên hào hoa phong nhã thuộc dòng quý tộc mà hầu như khắp cả thị trấn Monte Fabbi đều biết tiếng.Năm ấy Santê vừa chẵn 20 tuổi. Cửa ngõ cuộc đời đang mở ra để đưa cậu lên đài danh vọng đã dành sẵn cho con cháu những vị võ quan. Nhưng một biến cố bất ngờ xẩy ra làm xáo trộn và biến đổi cuộc đời của Santê. Chỉ vì muốn tự vệ mà cậu đã lỡ tay gây ra án mạng. Viên sĩ quan bị tử thương không là ai xa lạ mà là chính người đỡ đầu cho cậu. Suốt từ ngày ấy, cậu buồn rầu và hối hận, giữa lúc đau khổ đến cùng cực, tâm trí cậu bỗng sáng lên và cảm thấy cuộc đời thật quý báu, nhưng cũng thật mong manh và quá ngắn ngủi. Thế rồi với ơn Chúa thúc đẩy, cậu quyết định hiến thân cho Chúa, dâng mình vào tu viện. Cậu muốn đem tất cả quãng đời còn lại để ăn năn thống hối những lỗi lầm đã qua. Được mai danh ẩn tích, được chuyên tâm cầu nguyện và được sống thanh bần, đó là những nguyện vọng cậu hằng tha thiết mong ước. Vì vậy không kể gì đến những phú quý vinh hoa, cậu can đảm xin vào dòng thánh Phanxicô và chỉ xin ở bậc trợ sĩ.Ngay từ những phút giây được nhận vào tu viện, thầy Santê đã tỏ ra nhiệt tâm lạ thường. Cảnh sống nghèo khổ, cách ăn uống đạm bạc của nhà dòng cũng chưa làm thoả mãn khát vọng khó khăn của thầy. Bánh khô nước lã thầy còn cho là quá nhiều. Vì thế suốt mấy năm thầy chỉ dùng mỗi bữa năm ba lá rau tươi với một vài trái cây. Không những ăn uống đạm bạc, thầy còn mong được chia sẻ nỗi đau đớn của Chúa Giêsu trên thánh giá. Với lòng rộng rãi, thầy xin Chúa cho mình được chịu đau đớn thay cho viên sĩ quan đỡ đầu của thầy. Lời cầu xin tốt đẹp đó đã được Chúa chấp nhận. Thầy bị một ung nhọt ở đùi khiến thầy phải đau đớn nhức nhối khôn tả. Các vị bề trên đều tìm hết cách chạy chữa mong làm dịu bớt nỗi đau đớn cho thầy, nhưng đều vô hiệu. Còn thầy không tỏ dấu buồn rầu đau khổ, trái lại đã chịu bệnh một cách rất vui tươi. Nhân đức sáng ngời của thầy đã làm các bề trên bỏ cả thói quen của nhà dòng. Các ngài trao cho thầy việc điều khiển các tập sinh, chức vụ thường chỉ dành cho các linh mục thông minh và thánh thiện của dòng. Các bề trên quả không lầm. Thầy dẫn dắt các tập sinh theo con đường đơn sơ khiêm tốn lạ thường. Lời nói thâm thúy của thánh Phanxicô Salê dưới đây đã được thể hiện một cách rõ ràng nơi thầy Santê: “Người đơn sơ thường khiêm tốn không nhận những trách vụ, nhưng người khiêm tốn lại thực hành những trách vụ theo một tinh thần rất đơn sơ”.Tuy vậy, sau vài năm vì lòng khiêm tốn, thầy đã nài xin các bề trên cho nghỉ để được hoàn toàn sống trong lặng lẽ cầu nguyện như lòng thầy hằng mong ước khi bước chân vào viện tu. Thầy được chuyển sang giữ việc bếp nước. Tuy vất vả và bận rộn với công việc nhưng lòng thầy luôn hướng về Chúa, và tinh thần siêu nhiên hằng thấm nhiễm mọi công việc thầy làm. Vì vậy Chúa Toàn Năng hình như đã ban cho người tu sĩ khiêm cung ấy được quyền tác động trên mọi sự vật một cách lạ lùng.Thực vậy, một ngày kia, đã tới giờ nấu ăn mà trong nhà trống trơn không còn sự gì. Thầy Santê chắp hai tay hướng mắt lên trời; vài phút sau thầy ra vẻ cương quyết nhờ thầy giúp việc ra vườn hái củ cải. Thầy giúp việc vâng lời ra đi, nhưng trong bụng cười thầm vì chính tay thầy mới gieo hạt giống chiều hôm trước thì làm sao cây cải đã có củ sớm như thế được. Nhưng thầy phải bỡ ngỡ hết sức khi thấy vườn rau cây nào cũng xanh tươi mơn mởn, củ nào cũng mập mạp. Bữa cơm hôm ấy lại có vẻ thịnh soạn khác thường.Lần khác nấu xong nồi cháo rồi, thầy Santê dập nhỏ lửa lẻn ra góc vườn cầu nguyện. Gần tới giờ thầy trở về lòng khấp khởi vui mừng vì tưởng rằng anh em sẽ được một bữa cháo ngon lành. Nhưng kìa, nồi cháo đã vỡ tan tành, mảnh vung khắp bếp. Chuông báo hiệu giờ ăn đã reo. Thật là khó giải quyết. Nhưng sẵn lòng tin tưởng ở Chúa, thầy Santê quỳ thụp xuống nguyêïn xin Chúa đến giúp. Chúa Giêsu, Đấng đã nuôi năm ngàn dân với năm cái bánh và hai con cá, nay lại đến giúp nuôi 18 thầy dòng và nhiều khách trọ bằng vài thìa nước còn đọng lại trong một mảnh nồi vỡ.Càng được nhờ ơn Chúa nhiều, thầy Santê càng hết lòng mến yêu Chúa; Chúa Giêsu Thánh Thể là lẽ sống duy nhất của thầy. Nhưng nhiều lần vì phận sự, thầy không thể kéo dài cuộc chiêm ngắm Chúa Giêsu Thánh Thể. Tuy phải cách mặt nhưng lòng thầy vẫn hướng về bàn thờ. Vì thế Chúa đã thưởng công đặc biệt cho thầy. Vào một ngày đại lễ kia, khi mọi người đang dâng lễ trong nhà nguyện, thầy Santê phải xuống bếp để nấu ăn. Đang ân hận vì không được hợp với mọi người mà cung kính thờ lạy Chúa Giêsu sắp ngự xuống trên bàn thờ, bỗng thầy nghe chuông rung báo hiệu sắp dâng Mình Thánh, lập tức thầy cung kính quỳ xuống, mắt chăm chú hướng về bàn thờ. Và kỳ lạ thay! tường tách ra và thầy thấy rõ ràng Của Lễ Toàn Thiêu đang dâng lên trong tay linh mục. Thị kiến ấy khiến thầy được tràn đầy hoan lạc và an ủi, thầy lại hăng hái tiếp tục phận sự của người đầu bếp.Ngày tháng trôi qua, thấm thoát thầy Santê đã 40 tuổi. Mặc dù ung nhọt vẫn làm thầy nhức nhối đau đớn, thầy vẫn cần mẫn chu toàn phận sự, đôi khi còn thêm việc hãm mình đền tọâi. Nhưng sức đã yếu dần, thầy bị bệnh và phải nằm liệt. Cả nhà dòng tìm cách chạy chữa cho thầy; những ống thuốc xức, những bình dầu quý báu được đem đến để thoa bóp, nhưng tất cả đều vô ích. Thầy đã bỏ ăn nhiều ngày, thân thể chỉ còn da bọc xương. Một hôm quá khát, thầy thấy thèm một trái đào. Bấy giờ là giữa mùa đông, trái cây còn xanh lè. Để đẹp lòng bệnh nhân, thầy y tá cũng cứ ra thăm vườn. Lạ lùng thay những trái đào chín mọng từ bao giờ đang đu đưa trước gió. Thiên Chúa đã thực hiện một phép lạ để làm nhẹ bớt những đau đớn của đầy tớ Người.Nhưng cũng như trái đào đã chín, hương hoa nhân đức và quả công phúc của thầy Santê cũng đã nặng chĩu. Vì vậy vào trung tuần tháng 8-1390 Chúa hái quả thơm tho ấy về trời.Mặc dầu xác thầy được an táng nơi nghĩa trang chung như mọi người, nhưng Chúa muốn đặc biệt thưởng công đầy tớ Người. Một bông huệ cực kỳ xinh đẹp nở trên mộ tu sĩ đã dâng trót tuổi xuân xanh và cuộc đời tươi đẹp cho Chúa. Vì thế các giáo hữu càng đua nhau đến kính viếng và cầu khẩn nơi mộ ấy. Chúa đã đổ xuống nhiều ơn đặc biệt nhờ lời cầu bầu của người tu sĩ khiêm nhường và thánh thiện. Ít lâu sau, xác thầy được đưa về táng tại thánh đường của nhà dòng bên cạnh bàn thờ kính Đức Mẹ. Khi mở quan tài ra, người ta thấy xác ngài còn nguyên vẹn hoàn toàn. Từ đó dân chúng càng thêm lòng sùng kính ngài hơn. Và Chúa cũng không phụ lòng tôn kính ấy, Người đã ban xuống nhiều phép lạ đặc biệt.Trải qua gần năm trăm năm, bây giờ xác ngài vẫn nguyên vẹn. Những khách hành hương đến nhà nguyện dòng Santa Maria Scôtanêtô vẫn được chứng kiến sự lạ lùng ấy và đôi khi còn được thấy người ta lấy xác của ngài ra ngoài để thay trang phục mới.Đức Clêmentê XIV đã truyền xét những phép lạ Chúa đã làm vì đầy tớ Người. Khi đã có chứng cớ đầy đủ, ngày 18-8-1770, Đức Thánh Cha đã tôn phong ngài lên bậc chân phước để giáo hữu toàn thế giới Công giáo tôn kính và cầu khẩn. |