Hạnh Các Thánh


Ngày 16 tháng 5

THÁNH UBALĐÔ GIÁM MỤC

Thánh Ubalđô sinh trưởng tại Gubbio. Vừa đến tuổi khôn, Ubalđô đã được cha mẹ dẫn đến nhà thờ hai thánh Mariênô và Giacôbê để cho con ghi tên theo học với các linh mục ở đó. Lớn lên, vì thấy các linh mục ở đấy thiếu lòng nhiệt thành và làm nhiều gương xấu, Ubalđô bèn trốn đến nhà thờ thánh Sêcunđô. Sau mấy năm, thân phụ Ubalđô đến thăm con và ngỏ ý muốn con về lập gia đình để kế nghiệp nhà. Ubalđô phân vân không biết quyết định theo ngả nào! Một đàng muốn tận hiến theo tiếng gọi của Chúa, một đàng không muốn làm cực lòng cha mẹ già. Thêm vào đó, những cơn cám dỗ, những tiếng gọi của thế gian dồn dập dằn vật tâm hồn người thanh niên có thiện chí ấy. Tình trạng đó kéo dài tới ba tháng tròn; Ubalđô im lặng chịu đựng, không mở miệng than van hay tỏ dấu buồn phiền. Ngài chỉ cầu nguyện với Chúa và bàn hỏi với cha linh giám. Sau ba tháng “đêm tối” của linh hồn, bỗng một hôm trong giờ chịu lễ, Ubalđô như được Chúa thúc bảo trong tâm hồn: “Hãy can đảm bước theo Cha”. Lập tức ngài về phòng biên thư xin cha mẹ đừng bận tâm về việc xây dựng gia đình cho mình. Ngài khôn khéo yên ủi cha mẹ và xin phép dâng mình cho Chúa.

Thời gian êm đềm trôi qua trong việc tu đức. Quãng năm 1118, Ubalđô được chịu chức linh mục và được cử làm cha chính nhà thờ hai thánh Mariênô và Giacôbê, nơi ngài đã sống thời niên thiếu. Các linh mục ở đây mất tinh thần, không còn ý thức về nhiệm vụ tông đồ. Suốt ngày chiû bận tâm đến công việc thế tục, đến nỗi coi thường và chểnh mảng việc phụng vụ. Trước thảm trạng đó, cha Ubalđô đến như một vị sứ giả của Thiên Chúa. Ngài nhiệt tâm lo cải thiện đời sống các linh mục, lôi kéo các ngài trở về với quy luật của Giáo hội và tinh thần của một người đã tận hiến... Nhưng rủi thay, công việc tiến hành chưa được mấy tháng thì thành phố bị hỏa hoạn, mọi cơ sở đều cháy tan hoang. Các linh mục thất vọng bỏ đi hết. Cha Ubalđô cũng chán nản bỏ thành vào một tu viện, biết hoàn cảnh bi đát của cha, tu viện trưởng trách cha mấy lời rồi khuyên cha can đảm trở lại với nhiệm vụ. Vâng lời vị tu viện trưởng, cha Ubalđô hăng hái trở về thành sau ba ngày tĩnh tâm sốt sắng... Công việc lần này được thành tựu. Năm 1126 hàng giáo sĩ địa phận Pêrusa chọn cha làm Giám mục. Biết tin, ngài trốn đi Gubbiô và theo hầu Đức Giáo Hoàng Hônôriô III với mục đích xin ngài tha chức Giám mục. Đức Giáo Hoàng để ngài tự do suy xét. Tưởng là đã xuôi, hai năm sau cha Ubalđô lại cầm đầu một đoàn linh mục sang yết kiến Đức Giáo Hoàng và xin Ngài ban cho địa phận một vị Giám mục. Không ngần ngừ, Đức Giáo Hoàng chỉ ngay cha Ubanđô và lần này cha phải khiêm tốn vâng lời vị đại diện Chúa Kitô.

Đức Giám mục Ubalđô tận lực làm việc đem lại cho toàn thể giáo hội và giáo dân Gubbiô một niềm hân hoan trìu mến. Từ thái độ, lời nói đến việc làm, Đức Giám mục tỏ ra rất đơn sơ và dịu hiền. Người ta kể lại một chuyện: Ông thầu khoán kia đã dung túng cho mấy thợ hồ phá hoại vườn nho của một goá phụ. Việc đến tai Đức Giám mục, ngài gọi ông thầu khoán đến khuyên răn, nhưng ông này tỏ ra thiếu tinh thần phục thiện. Một lần kia vịn cớ uống rượu say, ông dám đến chửi mắng Đức Giám mục và sai thủ hạ lấy gạch, vữa ném vào nhà ngài. Đức Giám mục làm thinh không nói gì, nhưng nhiều người dân thành hay biết. Câu truyện đổ vỡ, ông thầu khoán phải ra toà. Quan toà mời Đức Giám mục ra mục đích hỏi xem ngài có khiếu nại thêm điều gì về tội nhân không. Nhưng khi vừa nghe quan toà tuyên án phạt tù ông thầu khoán, Đức Giám mục lên tiếng xin toà giảm án cho ông. Nhưng Quan toà đã y án! Ngài chỉ còn biết an ủi tội nhân bằng những lời dịu dàng: “Thôi, ông vui lòng vậy, ước gì Thiên Chúa toàn năng tha tội ông”.

Vào năm 1147, quân phiến loạn nổi lên phá hoại thành trì và bách hại dân lành. Đức Giám mục buộc phải giả trang sống lẩn vào đám dân chúng hầu dễ làm việc tông đồ. Bấy giờ nhiều người nghĩ Đức Giám mục đã bị ám sát, hay mất tích! Nhưng nhờ lời cầu nguyện và lòng can đảm của Đức Giám mục, thành Gubbiô mau trở lại đời sống tự do...

Mấy năm cuối đời, Đức Giám mục Ubalđô phải chịu nhiều đau khổ. Ngài bị gẫy chân hai lần, gẫy tay một lần. Ngài có tâm hồn tế nhị dễ thông cảm với mọi người đau khổ và bệnh tật. Lời cầu nguyện của Đức Giám mục đã yên ủi nhiều người và chữa nhiều bêïnh nhân. Đó là những phép lạ Chúa đã làm để thưởng công Đức Giám mục ngay trên trần thế. Những kỷ niệm ấy sẽ còn sống động mãi trong lòng dân thành Gubbiô. Đức Giám mục qua đời chính nửa đêm sau ngày lễ Chúa Thánh Thần hiện xuống, ngày 16-5-1160. Ngài được Đức Giáo Hoàng Cêlestinô III tôn phong lên bậc hiển thánh năm 1192.