Hạnh Các Thánh


Ngày 08 tháng 5

THÁNH PHÊRÔ , GIÁM MỤC THÀNH TARENTÊ

(1102 – 1171)

Thánh Phêrô là ngôi sao sáng của dòng Xitô và là dũng tướng của Giáo hội vào thế kỷ thứ XII. Ngài sinh năm 1102 gần thành Viêna. Cha mẹ ngài tuy không sung túc về của cải nhưng rất giàu nhân đức. Chính hai ông bà là khuôn mẫu đời sống thánh thiện cho đoàn con bốn trai hai gái mà Phêrô là con thứ hai. Gia đình ông bà được coi như một nhà nguyện ngát hương kinh, và một trú quán tiếp đón mọi hạng người xa lạ, một nhà thương bình dân của đám bệnh nhân nghèo đói.

Lớn lên, Phêrô phải cặm cụi làm việc giúp đỡ cha mẹ. Ngày ngày cậu dẫn đàn chiên ra chăn ngoài đồng nội. Trong lúc đàn chiên gặm cỏ, cậu Phêrô một mình hoặc quì gối cầu nguyện, hoặc đọc đi đọc lại những bài ca vịnh. Cậu có trí thông minh lạ lùng, không những cậu đã thuộc làu nhiều ca vịnh, mà còn tự tay chép lại cả những bài chú giải của thánh Âutinh về những bài ca vịnh ấy. Thấy con có trí thông minh lại chăm chỉ học hỏi, cha mẹ Phêrô bèn tìm cách gửi con đi học. Vui sướng vì được cắp sách đến trường, cậu Phêrô không dám phản bội ơn Chúa.  Cậu học cần mẫn, có phương pháp và thu được nhiều kết quả đến nỗi ai cũng phải khen. Cậu là “bông hoa thắm sắc đậm hương” trong giới học sinh.

Năm 20 tuổi, Phêrô được đến nhập dòng khổ tu tại Bonavallê, và sống theo qui luật nghiêm nhặt của thánh Bênađô. Suốt mười năm sống trung thành với kỷ luật, thánh Phêrô đã trở nên ngôi sao sáng trong tu viện về nhiều phương diện. Lịch sử nhà dòng còn chép lại: Thầy Phêrô tuyệt đối vâng lời, chu toàn mọi bổn phận cách hoàn hảo và thực tình bác ái với anh em. Vì thế thầy được bề trên ủy thác việc thiết lập một nhà mới tại miền Tamiê trong địa phận Tarentê một miền nằm giữa hai quả núi Ginova và Savoa và là một sa mạc cằn cỗi. Chúa muốn thế để thánh Phêrô có thừa dịp làm lại việc mà cha mẹ ngài đã làm là tiếp đón và giúp đỡ những khách qua đường! Gương sáng của thánh nhân đã lôi kéo được nhiều thanh niên đến vui sống đời tận hiến. Được sự chỉ dẫn của thánh Phêrô, họ thi nhau thực hiện đức bác ái. Ngày này qua ngày khác, họ chỉ ăn bánh khô uống nước lã. Đồ ăn của họ là cỏ non muối mặn! Cũng như bề trên, việc làm của họ là phụng dưỡng dân nghèo và khách đi đường. Riêng thánh Phêrô, ngài huấn luyện nhân đức và giáo dục các thầy bằng những gương sáng và lời cầu nguyện. Vì thế chả mấy năm tiếng nhân đức của ngài đã đồn vang khắp nơi. Bá tước miền Savoa tên là Amêđê thường lui tới để hội kiến và xin thánh nhân chỉ dẫn về mọi công việc. Càng ngày người ta càng biết đến tên ngài và dân chúng càng đến với thánh nhân nhiều hơn khi nghe biết Chúa ban cho ngài ơn làm phép lạ. Thực vậy, nhờ lời ngài cầu nguyện mà Chúa mà hằng ban đủ bánh cho tất cả cộng đồng Tamiê.

Đầu năm 1138, Đức Tổng Giám mục thành Tarentê tạ thế, hàng giáo sĩ và toàn thể giáo dân đệ đơn xin cha Phêrô làm Giám mục. Với đức khiêm nhường cố hữu, cha hết sức từ chối danh dự cao cả ấy! Nhưng cha bề trên cả dòng Xitô và nhất là thánh Bênađô bề trên tu viện Claravallê làm hết cách yêu cầu ngài phải tuân nhận ý Chúa. Với sứ mệnh mới, Đức Giám mục Phêrô càng tỏ ra nhiệt thành với phần rỗi các linh hồn. Ngài chú tâm riêng đến việc đào tạo các linh mục và tu sĩ thánh thiện. Ngài kêu gọi các linh mục sống khó nghèo, để dành các của dư thiết lập nhiều nhà thương, nhiều viện tế bần và cô nhi viện. Đức Giám mục còn thiết lập hai trú quán rộng rãi và đủ tiện nghi hầu giúp đỡ những người nghèo khó và khách thập phương.

Càng yêu đời bác ái, Đức Giám mục càng thích sống khó nghèo. Nhà ngài ở là một túp lều thô sơ. Nhà khách của ngài đẹp và lịch sự hơn, nhưng lại là chỗ để tiếp đón những người nghèo, kẻ bệnh tật và khách xa lạ tới đỗ nhờ. Trong các cuộc đi kinh lược các xứ, Đức Giám mục chỉ mang những thức ăn rẻ tiền. Hằng ngày ngài không mặc áo Giám mục, một vận y phục thầy dòng khổ tu và sống đời nhiệm nhặt. Ngài ngủ ít, chỉ ăn rau cỏ và bánh mì đen. Đêm đến ngài lại quì cầu nguyện và đánh tội hầu như suốt đêm.

Hằng năm, cứ đến ngày 03 tháng 8, Đức Giám mục lại tổ chức những tuần lạc quyên, những ngày phát chẩn và những bữa cơm thân thiện cho những dân nghèo trong địa phận. Tổ chức từ thiện này trở thành một thông lệ trong địa phận Tarentê. Nó cũng là một kỷ niệm “bác ái” sống động mãi trong tâm hồn những người bản xứ! Người ta còn kể, lần kia có dịp đi qua miền núi Alpê Đức Giám mục gặp hai người già không quần áo, Đức Giám mục liền cởi áo ra mặc cho họ rồi đưa về bệnh viện thánh Bênađô gần đấy. Thấy Đức Giám mục giữa mùa đông rét mướt, mà chỉ vận một áo lót mỏng, nhiều người giầu có gần bệnh viện đã đem dâng cho ngài quần áo vải lụa quí, ngài vui vẻ nhận hết và sau đó lại đem phân phát cho người nghèo không một manh áo che thân. Chúa đã thưởng công cho ngài bằng nhiều phép lạ chữa nhiều bệnh tật và giúp ngài vận động cho nhiều người nô lệ được tự do. Nhưng rồi vì thấy dân chúng quá trìu mến, coi mình như một vị thánh nhân, vì lòng khiêm nhượng Đức Giám mục đã trốn đi sang Đức! Thực ra cũng là Chúa Quan phòng đã xếp trước! Ngài sang Đức vừa lúc Hoàng đế Frêđêricô Râu đỏ khởi xướng một tà thuyết chống đối Đức Thánh Cha. Nhiều tu sĩ và cả chi dòng Xitô hoang mang và lo sợ sự việc xẩy ra, thì may thay, Đức Giám mục Phêrô đã tìm mọi biện pháp thích ứng để ngăn cản bè rối, dàn xếp mọi sự việc và làm êm dịu mọi tâm hồn thác loạn! Ngài đã bênh vực Đức Thánh Cha Alexanđrô III và báo cho Hoàng đế và toàn thể dân Đức biết rằng việc Đức Giáo Hoàng lên ngôi đại diện Thiên Chúa là rất hợp pháp và vừa ý Chúa!

Muốn gặp mặt người đã bênh vực mình, Đức Giáo Hoàng Alexanđrô III biên thư mời Đức Giám mục Phêrô sang Rôma. Trên đường du lịch, Đức Giám mục đã làm nhiều phép lạ và rao giảng Phúc Âm. Ngài rao giảng Tin Mừng tại Tuscia, giàn hòa phe đảng tại Vécxây và chữa bệnh sốt kinh niên cho Đức Giám mục thành Bôlônia... Vì thế hai tháng sau Đức Giám mục Phêrô mới tới Rôma, Đức Giáo Hoàng, hàng giáo phẩm và đoàn thể giáo dân đón rước ngài cách trọng thể! Tín nhiệm vào tài ba đức độ của Đức Giám mục, năm 1170 Đức Giáo Hoàng trao cho ngài một sứ mệnh giải hòa mối thù giữa Henricô II, Hoàng đế nước Anh và Lui VII Vua nước Pháp. Kỳ này Đức Giám mục được mời làm phép nhiều thánh đường. Nhưng đáng chú ý hơn cả là nhờ ơn Chúa ban ngài làm được nhiều phép lạ. Đáp lời xin Hoàng hậu nước Pháp, Đức Giám mục đến thăm tu viện Fôntevarô. Tại đây ngài làm phép bàn thờ và chữa sáng mắt cho một quả phụ. Tại tu viện Liêrê Đức Giám mục chữa khỏi hai người bị bệnh tê liệt. Và khi đến làm phép nhà nguyện tu viện Bussêra ngài đã chữa khỏi một người câm điếc và hai người mù lâu năm... Dù đi nhiều nơi và làm nhiều công việc ích lợi cho con chiên, Đức Giám mục Phêrô không quên nhiệm vụ là sứ giả “Hòa bình” mà Đức Giáo Hoàng đã trao phó cho. Với tài hùng biện, lời cầu nguyện, nhất là đời sống chay tịnh, Đức Giám mục đã trở nên “nhịp cầu thông cảm” giữa hai Hoàng đế Anh - Pháp. Tuy nhiên, Chúa Quan phòng đã sớm cất ngài về trước khi kết thúc công việc.

Ngài ngã bệnh và tạ thế tại một tu viện thuộc tỉnh Bellavallê ngày 08-5-1174. Giáo hữu kính viếng xác ngài suốt ba đêm ngày. Họ tổ chức một tang lễ rất trọng thể dưới quyền chủ sự của Đức Tổng Giám mục Vêsonxiô. Thi hài thánh Giám mục được đặt dưới một bàn thờ dâng kính Đức Nữ Maria. Tại đây Chúa còn làm nhiều phép lạ vì công nghiệp và lời bầu cử của Thánh Giám mục. Vì thế năm 1191 Đức Giáo Hoàng Cêlestinô III đã phong ngài lên bậc hiển thánh để giáo hữu khắp năm châu cùng ngắm chung một tấm gương “BÁC ÁI VÀ TẬN HIẾN” sáng rực trong vườn nho của Thiên Chúa.