Hạnh Các Thánh


Ngày 10 tháng 03

 BỐN MƯƠI THÁNH TỬ ĐẠO
THÀNH SÊBASTA

(+ 316)

Trong các Hoàng đế nổi tiếng cấm đạo dữ dội nhất, chúng ta phải kể Hoàng đế Liciniô. Hoàng đế là địch thủ số một của Hoàng đế Contantinô Cả, Hoàng đế Liciniô cưới em Hoàng đế Contantinô, quý danh là Contantinô. Để lấy lòng anh rể là người công giáo, Hoàng đế Liciniô làm bộ quý mến người công giáo. Nhưng từ ngày ly dị hoàng hậu Contantinô, Hoàng đế Lixiniô bắt đầu công khai bách hại đạo công giáo.

Thời đó, Hoàng đế đóng đô ở Capađôcia với một binh lực rất hùng hậu. Hoàng đế ban sắc chỉ bách hại đạo công giáo.

Sắc lệnh ban ra, mọi Kitô hữu đều bối rối, lo sợ. Họ sợ Hoàng đế là người độc ác sẽ dùng đủ mọi thủ đoạn dã man để tiêu diệt đạo Chúa Kitô. Một số người vội trốn chạy vì hoảng sợ, số khác quá yếu đuối đã nghe theo lệnh của Hoàng đế, bỏ đạo. Tuy nhiên Thiên Chúa vẫn không thiếu những người con trung tín sẵn sàng chịu mọi khổ hình vì mến Chúa Kitô.

Trong đạo quân hoàng gia có một trung đội toàn người công giáo. Quý danh các vị anh hùng tử đạo được ghi chép đầy đủ dưới đây để mọi người trong mọi thế hệ ca tụng chí khí anh hùng của các ngài, các thánh: Clôđiô, Athana, Valiên, Eliên, Mêlitông, Euđicô, Đôminitinh, Eunôica, Xixinô, Hêrakiô, Alêxanđria, Gioan, Acatô, Vivianô, Henviô, Têôđulê, Cyrilô, Flaviô, Sêvêsianô, Ciriônô, Valêsanô, Cliđiônô, Cacêđônô, Pycô, Euricê, Marađê, Philôtimênê, Akê, Micalê, Lycimaquê, Đômnô, Têôphilê, Eutilê, Sátceô, Anđiô, Lêônixê, Isucô, Calô, Dôđônô, và Cangđiđê.

Trung úy Agricola triệu tập bốn mươi vị anh hùng Chúa Kitô lại, trung úy hết lời khen ngợi tinh thần chiến đấu, cũng như những chiến công oanh liệt của các ngài. Trung úy cũng cho các ngài biết ý định của Hoàng đế muốn tặng thưởng các ngài vì những chiến công các ngài đã thực hiện, nhưng với điều kiện các ngài phải hoàn toàn tuân theo sắc chỉ cấm đạo của Hoàng đế mới ban hành.

Bốn mươi vị đồng thanh đáp lời trung úy: “Thưa trung úy, nếu chúng tôi đã can đảm chiến đấu, vì Hoàng đế trần gian, như lời trung úy vừa nói, thì giờ đây đối với Hoàng đế Thiên Quốc chúng tôi phải làm gì?”

Viên trung úy khiển trách nặng lời, đe dọa sẽ sa thải. Để có thời giờ cho các vị suy nghĩ, trung úy truyền giam tất cả trong ngục thất. Trong ngục, các vị tử đạo tương lai quây quần bên nhau khẩn khoản xin Chúa Kitô ban ơn chiến đấu vì chân lý cho danh Chúa được vinh sáng. Suốt đêm các ngài ca hát Thánh vịnh chúc tụng Chúa Kitô. Để đáp lại mối tình nồng nhiệt của những người con trung hiếu, Chúa Giêsu đã thân hiện đến với các ngài và ban lời khích lệ: “Các con thân mến, Cha khen ngợi lòng can trường của các con. Các con hãy chiến đấu tới giọt máu cuối cùng. Cha chỉ ban triều thiên tử đạo cho những ai kiên nhẫn chiến đấu”.

Sáng hôm sau, viên trung đội trưởng triệu tập tất cả anh em binh sĩ trong một gian phòng ấm cúng. Ông cũng không quên mời các vị tử đạo tới tham dự. Trước mặt đông đủ anh em đồng đội, trung úy trung đội trưởng công khai tuyên dương công trạng các ngài, hứa sẽ ban cho các ngài nhiều huân chương nếu các ngài nghe lời ông bỏ đạo.

Hết dụ dỗ này tới dọa nạt khác, tất cả đều không làm rung chuyển nổi ý chí sắt đá của các vị tử đạo, trung úy trung đội trưởng giận truyền tống ngục các ngài.

Sáu ngày sau, đại úy đại đội trưởng truyền điệu các ngài tới văn phòng để tra vấn. Trên đường tới văn phòng đại đội trưởng, trung sĩ Cyrilô đem hết lời lẽ khích lệ các bạn: “Các bạn thân mến, Thiên Chúa nhân từ đã khôn khéo sắp đặt để chúng ta sống với nhau trong cùng một trung đội. Các bạn hãy cùng tôi thề quyết sẽ không lìa nhau dù bị kìm cặp, tra tấn. Chúng ta hiện nay có ba địch thủ phải đối phó, đó là quỉ Satan, ông trung đội trưởng và đại đội trưởng. Chúng ta hãy can đảm chiến đấu, chiến đấu tới giọt máu cuối cùng”.

Sau bao lời la lối, dọa nạt, những người con yêu của Chúa vẫn một lòng kiên quyết. Đại úy đại đội trưởng truyền lấy đá đập gãy răng các vị tử đạo. Nhưng lạ thay, mồm miệng bọn lý hình đỏ lòm những máu và bao nhiêu răng rụng hết, còn các vị tử đạo Chúa Kitô vẫn được bình an vô sự. Tức giận, viên đại úy lượm hòn đá ném vào các vị tử đạo. Lạ thay viên đá không trúng vị nào hết, nhưng bật trở lại miệng viên đại úy làm ông bị thương khá nặng.

Người ta lại tống giam các ngài trong ngục tối để có thời giờ nghĩ ra những khổ hình dã man hơn. Suốt đêm các ngài cầu nguyện và ca hát Thánh vịnh. Để khích lệ những người con yêu, Chúa Giêsu lại đích thân hiện đến với các ngài với những lời đầy tình thương: “Các con thân mến, các con nên biết, hết những ai tin tưởng ở Cha, dù đã chết, họ sẽ được sống lại. Các con hãy can đảm lên, các con đừng sợ khổ hình chóng qua của loài người, các con hãy chiến đấu, chiến đấu hăng hái để lĩnh triều thiên vĩnh cửu”.

Hôm sau, bốn mươi vị chiến sĩ Chúa Kitô hùng dũng tiến tới toà án để nghe ông chánh án tuyên án tử hình. Cứ theo bản án đó, thì các ngài phải ném vào hồ nước băng giá gần thành Sêbasta. Bên hồ nước lạnh, đại úy đại đội trưởng truyền đặt sẵn một bể nước ấm để có ai chịu không nổi khổ hình sẽ được cứu sống ngay, với điều kiện phải chối Chúa Kitô. Chiều tới, lý hình dẫn các ngài tới pháp trường. Tới nơi, các ngài tự tay cởi lấy quần áo, hớn hở bảo nhau: “Ngày xưa quân lính đã lột áo Chúa Giêsu, Người vui vẻ chịu khổ hình vì tội chúng ta. Giờ đây, tự tay chúng ta cởi lấy quần áo để được chết vì tình yêu Người, ngõ hầu đền tội chúng ta. Chịu lạnh dữ dội như thế này, chắc khó chịu lắm, nhưng đây là con đường duy nhất đưa chúng ta tới thiên quốc. Khổ hình sẽ qua trong nháy mắt, nhưng vinh quang sẽ tồn tại mãi mãi. Chúng ta đổi một đêm lấy một ngày vĩnh cửu. Bao chiến sĩ đã vui lòng gửi xác trên chiến trường chỉ vì muốn trung thành với Hoàng đế trần gian. Bao tội nhân đã phải chịu những khổ hình dữ dằn gấp trăm cực hình chúng ta đây. Giờ đây, chúng ta hãy cảm tạ Thiên Chúa đã cho chúng ta được vinh dự chết vì chân lý, vì đức tin”.

Ngửa mặt lên trời, các ngài nguyện dâng mình làm của lễ toàn thiêu. Của lễ đây không được thiêu bằng lửa nhưng bằng nước lạnh, tâm trí các ngài vẫn hướng về Chúa, khẩn khoản xin Chúa đừng để một ai bỏ phí mất triều thiên tử đạo. Nước lạnh thấu xương, chịu không nổi, một người hèn nhát chịu thua trước sức mạnh ghê gớm của nước hồ mùa đông. Anh kêu lý hình tới cứu anh ra khỏi hồ nước lạnh để được tắm trong bể nước nóng. Vừa mới dìm mình trong bể nước nóng, anh liền chết tươi. Còn lại ba mươi chín vị vẫn vui vẻ ca hát trong hồ nước lạnh. Các ngài than tiếc số phận người bạn đáng thương kia. Mắt các ngài luôn ngước lên trời khẩn khoản xin Chúa ban sức mạnh cho các ngài can đảm chiến đấu đến phút cuối cùng.

Tới nửa đêm, mọi người có mặt đều nhìn thấy một tia sáng phủ các vị tử đạo làm cho nước hồ lạnh trở nên ấm áp. Đồng thời, các thiên sứ bay lượn trên không trung tay cầm ba mươi chín triều thiên đặt trên đầu 39 chiến sĩ Chúa Kitô đang ca hát trong hồ nước lạnh. Đầy xúc động trước sự lạ vừa xẩy ra, một binh sĩ thức đêm canh gác vội chạy tới chỗ các đồng bạn đang ngủ, đánh thức dậy, vui vẻ cởi quần áo lội xuống hồ nước lạnh, miệng hô lớn: “Tôi là Kitô hữu”.

Hôm sau lý hình thấy các vị tử đạo đã lả đi vì rét. Họ kinh ngạc thấy một người đồng bạn đang vẫy vùng trong hồ lạnh. Họ đổ xô tới vớt bạn lên.

Nhưng người đó một mình hô lớn: “Tôi là Kitô hữu”. Căm giận tới thâm tím ruột gan, đại úy đội đại trưởng truyền vớt bốn mươi vị tử đạo ra khỏi nước, đánh giập ống chân cho chết. Bọn lý hình chất xác các vị tử đạo thành đống để thiêu hủy. Tới gần thánh Mêlitông, họ thấy thánh nhân còn thoi thóp thở. Bọn lý hình khiêng thánh nhân vào trong nhà với hy vọng thánh nhân sẽ chối đạo.

Mẹ thánh nhân biết việc đó, bà liền vội chạy tới vác thánh nhân lên vai đi thẳng tới chỗ hoả táng 39 vị thánh. Hai tay ôm ghì lấy con, miệng lắp bắp khuyên con: “Con yêu quí, mẹ rất sung sướng thấy con kiên nhẫn chiến đấu vì Chúa Kitô. Mẹ đã chín tháng cưu mang ba năm bú mớm, vất vả nhiều vì con. Con hãy can đảm lên. Thiên thần đem triều thiên thiên quốc cho con, đang chờ con trên trời, con chỉ còn bước một bước nữa là tới. Con hãy vui lòng chịu chết vì Chúa Kitô để mẹ được vui lòng. Thiên Chúa đã ban con cho mẹ nhưng không, giờ đây mẹ sung sướng được trao con lại cho Người. Con xin Chúa cho mẹ được chóng về trời với con.”

Vừa nghe mẹ nói dứt lời, thánh Mêlitông êm ái thở hơi cuối cùng trong cánh tay mẹ hiền. Bà mẹ thánh thiện âu yếm hôn con lần cuối cùng. Rồi bà vất xác con vào đống xác các vị tử đạo đang ngùn ngụt bốc cháy. Bà đứng lại nhìn xác con cháy ra tro, mới chịu quay gót trở về.

Đốt xác các thánhh rồi, đại úy đại đội trưởng vẫn chưa hả giận, ông truyền lượm tro và xương vứt hết xuống sông. Để làm vinh danh những người con yêu dấu, Thiên Chúa đã giữ nguyên vẹn tro và xương các vị tử đạo trong nước, không để tiêu tan một mảy may, trái lại còn làm sáng cả một vùng nước lóng lánh như tinh tú trên trời. Các vị tử đạo đã hiện về báo cho Đức Giám mục Phêrô biết chỗ vứt di hài các ngài. Đức Giám mục cùng với các giáo sĩ vội vã tìm đến vớt di hài các thánh đưa về an táng tại nhà thờ dâng kính thánh Cyrce tử đạo.

Các ngài được phúc tử đạo nhằm ngày 10-03 năm 316, Giáo hội mừng lễ các ngài vào chính ngày các ngài được phúc tử đạo.