Hạnh Các Thánh


Ngày 20 tháng 02
  THÁNH ÊUKÊRIÔ GIÁM MỤC HIỂN TU

“Thế gian qua đi như chiếc bóng” (1 Cor. 7,31). “Trước mặt Chúa, sự khôn ngoan của thế gian chỉ là sự điên rồ không hơn không kém” (1 Cor. 3,9). Đó là những lời thơ thánh Phaolô đã làm say mê tâm hồn chàng thanh niên tuấn tú Êukêriô. Chàng hâm mộ suy ngắm và tìm đọc Sách Thánh, không những trong chuỗi ngày học tập, mà ngay hồi còn bé ở nhà với mẹ. Và chàng chuyên chú hơn, khi đã thành nhân, cho đến lúc bỏ xác về trời hưởng chiều suy ngắm vĩnh viễn.

Thánh Êukêriô ra đời vào hậu bán thế kỷ VII, trong một gia đình sung túc. Mẹ ngài là một hiền mẫu, nêu cao nhiều nhân đức, nhất là cách giáo dục con cái. Bà đã được diễm phúc lãnh nhận lời sứ thần tiên báo về con trẻ trong thai. Vui mừng nhưng kín đáo, bà nghĩ sẽ gi dấu niềm vui ấy, cho tới ngày nghe Đức Giám mục Aubertô thành Antunê nhắc lại lời tiên báo ấy khi ban phép xức trán cho con trẻ, bà mới chịu thốt ra theo hai dòng lệ. Bà khóc vì “hạnh phúc và triều thiên Chúa dành cho con bà sau này”. Vì thế bà tận tình giáo dục con, và sẵn sàng ban phép khi thấy Êukêriô tỏ ý xin sống đời chiêm niệm trong cảnh tịch liêu.

Bỏ gia đình, chàng Êukêriô đến gõ cửa tu viện Giumiê (Jumiège) miền Nomangđia xin nhập dòng và thụ huấn đường trọn lành. Bảy năm sống trong dòng, thánh nhân nêu cao nhiều gương sáng về mọi nhân đức, nhất là lòng khiêm tốn và đức vâng lời.

Khi ấy cậu ngài là Giám mục Suavari, thành Ôlêmăng qua đời. Hàng giáo phẩm và toàn giáo dân đồng thanh chọn cha Êukêriô lên kế vị. Không trì hoãn, họ đến vận động với ông đô trưởng Sác Mácten (Charles Martel) nhờ ông chuyển đạt nguyện vọng của họ lên Hoàng đế. Đồng thời họ đến Nomăng xin cha bề trên truyền lệnh, để họ được đón cha Êukêriô về Ôlêmăng.

Vâng lời là khiêm tốn, sau những giờ cầu nguyện, cha Êukêriô biết chắc không thể từ chối lời dậy của Chúa qua bề trên và tín hữu, liền xin được gặp anh em trong dòng. Với hai khóe mắt đầy lệ ngài nói với anh em: “Các bạn thân ái, các bạn đành tâm để con chiên nhỏ trong đoàn các bạn phải sa lưới thế gian đang bủa ra kia hay sao? Có phải vì yêu thế gian và mồi bả của nó mà tôi gieo mình vào nanh vuốt của thế gian để mất triều thiên tôi hằng mong muốn không? Xin các bạn hãy cầu nguyện cho tôi nhiều, tôi trông vào lời cầu nguyện của các bạn!” Cảm động, buồn vui lẫn lộn hiện lên nét mặt mọi người! Họ buồn vì phải vắng xa một người bạn gương mẫu. Họ vui vì hãnh diện có người bạn được Chúa gọi lên chức Giám mục. Nhưng cũng như thánh nhân, họ vâng theo ý Chúa, và âu yếm tiễn chân người bạn bằng những lời chúc chân thực tự con tim phát ra qua lời ca réo rắt…

Được toại nguyện, dân thành Ôlêmăng nô nức đi đón vị chúa chiên. Ôlêmăng lại một phen phô mình trong bầu khí tưng bừng của ngày hội. Trên đường phố lũ lượt các đoàn thể với những bộ đồng phục đủ mầu. Các nẻo đường la liệt những cổng chào tráng lệ. Những cơn gió lành của ngày đẹp từ đâu thổi lại làm tung bay những giây cờ mầu trông rất vui mắt. Chỉ nhìn qua du khách cũng nhận được niềm vui đang ào ạt dâng lên trong lòng người tín hữu Ôlêmăng. Nhưng hỏi còn ai thông cảm tế nhị hơn vị chúa chiên của họ? Trước cảnh vô cùng náo nhiệt ấy, thánh Êukêriô phải khóc lên vì sung sướng, nhất là vì đức khiêm nhường cố hữu…

Nhận chức Giám mục, thánh nhân đem toàn lực phục vụ con chiên và mở màn là những cuộc kinh lược các xứ, các họ. Nhân dịp này, ngài rao giảng Phúc âm, giảng bằng lời Chúa, nhưng hơn cả là bằng đời sống thánh thiện. Ai nấy đều có thể lại gần vì ngài sống đơn sơ thân mật, và thông cảm với mọi người không phân biệt giai cấp và thứ tuổi. Dù bận nhiều công việc hoạt động bên ngoài, Đức Giám mục không quên lãng đời sống nội tâm, việc xem sách thiêng liêng và suy ngẫm Thánh kinh… Vì thế chỉ mấy năm làm Giám mục, tiếng nhân đức của ngài đã vang lan khắp miền kể cả những giáo phận xa xôi…

Nhưng đường của người công chính không phải là đường rắc hoa và trải nhung lụa. Đường của họ là đường gồ gề khúc khuỷu, đường đất đỏ nhiều chông gai, đường thánh giá của Thầy chí thánh. Những người công chính, sẵn sàng đem mạng sống bảo vệ sự công chính bằng cách bài trừ mọi tà thuyết, mọi tham ô… Đức tính căn bản ấy nổi bật trong đời sống thánh Êukêriô. Có nhiều người phen bì những hoạt động và thành công của thánh nhân. Họ muốn bôi nhọ đức tính nhiệt thành việc truyền giáo của ngài bằng cách nịnh hót với ông đô trưởng rằng: Đức giám mục hết sức hoạt động chống lại những ai đã lạm quyền, cướp bóc tài sản Giáo hội cách trái phép… “Có tật giật mình”, ông đô trưởng vì vừa lấy một số tài sản của Giáo đoàn thưởng công những người đã giúp ông thắng quân Hồi giáo, liền cho rằng Đức Giám mục nhằm triệt hạ mình. Sẵn tính ghen lại kiêu ngạo, ông đô trưởng Carôlô Mácten đồng tâm với quân thù phao vu cho Đức Giám mục là kẻ thù của quốc gia. Chúng lập tức đón bắt Đức Giám mục cùng với cả hai vị thân sinh ngài đưa lên Paris, rồi xin vua đầy các ngài sang Côlônia 735.

Nhờ sự thu xếp của Chúa Quan phòng, thánh Giám mục vừa đặt chân tới Côlônia, đã được hàng giáo phẩm và các tín hữu đón tiếp nồng hậu. Ngài sống và làm việc ở đây không khác gì như ở giáo phận nhà. Thấy thế, Mácten bực mình, ông xin lãnh chúa Rôbêtô đầy ngài đi chỗ khác cực khổ hơn cốt ý ngăn cản mọi hoạt động của ngài. Nhưng ông Rôbêtô, vì biết câu truyện và từng nghe tiếng nhân đức của thánh Giám mục, nhất định không nghe theo lời yêu cầu của Mácten. Hơn thế, ông kính trọng và cung phụng ngài mọi cách để ngài tự do vào tu trong dòng thánh Trôngđa. Nhờ thế, đối với Đức Giám mục sáu năm đi đầy là chuỗi ngày kết hợp chặt chẽ hơn với tình yêu Thiên Chúa, là giai đoạn sống chiêm niệm thần bí nhất xứng, đáng được Chúa gọi về thiên quốc nhận phần thưởng vĩnh cửu.

Xác ngài được mai táng trong nhà thờ thánh Trôngđa, nơi đây Chúa làm nhiều phép lạ để chữa người mù què, bất toại và quỷ ám, những con người đau khổ đã thành tâm đến cầu nguyện nơi mộ ngài. Năm 880, gặp thời Giáo hội Nômangđi bị bách hại, người ta lấy xác thánh nhân đem đi giấu và quãng năm 1200 người ta mới cải táng về nhà thờ thành Ôlêmăng.

Tuy không phải ngã gục dưới lưỡi kiếm của lý hình, nhưng thánh Êukêriô được Giáo hội tôn kính như vị thánh tử đạo và mừng lễ vào ngày 20-02 hằng năm.