Hạnh Các Thánh


Ngày 04 tháng 01

CHÂN PHƯỚC ANGIÊLA PHÔLINHÔ

(1248-1309)

Một buổi chiều mùa hạ năm 1248, em bé Angiêla  khóc chào đời trong cảnh thơ mộng của thị trấn Phôlinhô nước Ý. Bầu trời xanh ngắt, tiếng gió vi vu chen lẫn tiếng chuông chiều ngân đưa như kết thúc một chiều hè tươi đẹp.

Sinh trưởng trong gia đình quý phái, sống giữa bầu không khí xa hoa của thị trấn và ảnh hưởng xấu xa nơi chúng bạn, Angiêla sớm trở nên một thiếu nữ trụy lạc. Vốn sẵn có một tâm hồn nhạy cảm, một tính tình ham khoái lạc nên sau khi đã kết bạn, Angiêla  vẫn thích sống cuộc đời giang hồ nay đây mai đó.

Năm 1285, một ngày kia trên con đường gió bụi, Angiêla gặp cơn giông tố. Trong lúc hoảng sợ, cô vôïi chạy tới nhà thờ gần đó kêu cầu Chúa Giêsu ngự trong phép Thánh Thể giúp đỡ. Angiêla xưng tôïi, nhưng không xưng hết tội nặng, hơn nữa chị còn liều mình chịu Mình Thánh Chúa.

Chính vì thế, tâm hồn xao xuyến; đêm ngày lương tâm bứt rứt. Nhưng không ngã lòng nản chí, những lúc chiều tà buông rơi trong hơi sương lam phủ, chị vẫn hăng hái cố nâng hồn cầu nguyện với Chúa. Angiêla tha thiết xin Chúa ban cho mình gặp được một cha giải tội thông minh, đạo đức để hoàn toàn tuân theo lời chỉ dẫn của ngài.

Mặc dầu tiếp theo những chuỗi ngày sống trong lo âu, băn khoăn xao xuyến, chị vẫn tin tưởng Chúa sẽ giúp chị vượt qua bước đường gian nan.

Rồi một đêm, trong lúc gió thổi vi vu, ánh trăng của đêm hạ tuần yếu ớt xuyên qua cành cây khe lá, Angiêla  nâng hồn lên cầu nguyện thánh Phanxicô thành Átxi giúp đỡ. Trong giây phút, thánh nhân hiện đến và nói: “Nếu con xin cha sớm, thì cha đã cứu con, nhưng rồi đây cha sẽ xin Chúa chấp nhận lời con”.

Sáng hôm sau Angiêla  thức dậy rất sớm. Trong lúc cảnh vật còn lạnh lùng chìm đắm trong im lặng, Angiêla  lần tiến trong bức màn sương mờ của sáng sớm mai. Chị tới nhà thờ thánh Phanxicô Nghèo dự lễ và cầu xin Chúa cho gặp được linh mục để xưng tội. Khi trở về, chị lại tạt vào viếng Mình Thánh Chúa trong nhà thờ thánh Fêlixianô. Ở đó, chị gặp một cha dòng họ Phan và xưng hết các tội phạm. Sau đó chị cảm thấy tâm hồn khoan khoái; cảnh vật dưới ánh nắng sớm như đổi hẳn, tiên báo một ngày mai tươi sáng.

 Sau khi xưng tội, rước lễ, Angiêla  quyết tâm xây dựng một cuộc đời mới, cuộc đời suy niệm sự đau khổ Chúa, đồng thời chị khấn giữ mình trong sạch, và sống đời khó nghèo.

Chị đem quần áo tốt đẹp phân phát cho kẻ nghèo. Và để được kết hợp mật thiết với Chúa hơn, chị còn muốn bán hết gia tài làm phúc cho kẻ nghèo rồi đi ăn xin. Nhưng vâng lời cha linh hướng, chị không bán nhà cửa, mà chỉ sống đời trầm mặc, chiêm niệm ảnh chuộc tội, giữ mình trong sạch và làm phúc bố thí cho kẻ nghèo.

 Từ đó Angiêla  càng say mê suy niệm hình khổ Chúa Giêsu đã chịu, chị thường nói: “Những ai chịu sỉ nhục, và bị hành quyết viø danh Chúa thì được ngồi ăn đồng bàn với Chúa”. Đối với chị, sự đau khổ của Chúa là một đề tài phong phú để nguyện ngắm, một cuộc đàm thoại vô cùng mật thiết với Chúa. Chính vì thế chị thường nói: “Mỗi khi suy niệm về sự đau khổ của Chúa, tôi cảm thấy trong tôi hình khổ Chúa đã chịu; tôi cảm thấy trong xương tuỷ một nỗi đau buốt lạ thường. Tâm hồn và thể xác như bị xé rách. Tôi thấy Chúa Cứu Thế bị đóng đanh. Dưới chân thánh giá, nơi có những hiền tử của Chúa, tôi thấy một ác quỷ cố gắng làm cho Chúa phải đau khổ hơn, và những tên lý hình độc dữ, từ chối không cho Chúa uống một giọt nước. Còn nhân loại ta đã làm gì để đáp lại tình yêu vô biên của Chúa Cứu Thế?”.

Năm 1291, Angiêla  vào dòng ba họ Phan. Chị sung sướng tuân giữ luật dòng và sốt sắng đi viếng mồ thánh Phanxicô.

Một buổi chiều, dưới bóng thánh đường tôn nghiêm, trong lúc trầm lặng cầu nguyện, chị cảm thấy khô khan, hình như không có Chúa bên cạnh, chị kêu lên: “Lạy Chúa, con làm mọi sự để tìm Chúa… Lạy Chúa, Chúa muốn gì? phần con, con không muốn vàng bạc, dù Chúa có cho con cả thế giới, con cũng không muốn, con chỉ khao khát mình Chúa thôi…”

Nhân ngày đẹp trời, gió hây hây thổi dưới bầu trời trong sáng của thị trấn Phôlinhô, Angiêla  cùng với chị bạn dòng là Maria lên đường đi Assisia. Hai chị em qua quãng đường gồ ghề Spellô tới nhà nguyện Ba Ngôi. Trong lúc cả hai tâm hồn cùng quyện theo lời nguyện, chị Angiêla  bỗng xuất thần và ghe tiếng nói: “Cha là Thánh Linh, con là Ái Nữ, là thánh Điện của Cha, con cầu xin thánh Phanxicô, ngài rất yêu mến Cha, nên Cha đã nghe lời ngài… vì ai đẹp lòng Cha, Cha sẽ nghe lời họ hơn”. Sau đó chị Angiêla  còn nghe: “Chính vì con mà Cha chiïu đóng đanh, đổ máu, đói khát. Hỡi Ái Nữ của Cha, con là chiếc nhẫn tình yêu, từ nay con là vị lương thê của cha. Hỡi Angiêla  và chị bạn của con, các con hãy nhận phép lành của Ba Ngôi Cực Thánh!” Từ bấy giờ chị luôn luôn thấy thị kiến, chị cảm thấy tâm hồn êm dịu nhẹ nhàng như tiếng sáo chiều lâng lâng theo gió. Nhưng sau buổi trưa, trong khi bước vào nhà thờ thánh Phanxicô, chị không còn được xuất thần như những lần trước. Chị bất tỉnh ngã lăn ra trên ngưỡng cửa!

Sau đó chị phải nằm liệt giường tám ngày liền. Một lần kia người giúp việc vào thăm chị, trông thấy một ánh sao huy hoàng tỏa sáng bay ra từ trái tim chị rồi biến lên không trung.

Khỏi bệnh, Angiêla  lại tiếp tục công việc thăm viếng các bệnh nhân. Vào một ngày thứ năm tuần thánh, Angiêla  nói với chị bạn: “Nào chúng ta hãy tới thăm bệnh viện, chúng ta sẽ gặp Chúa Giêsu giữa những người rách rưới đói khát và đau khổ”. Tới bệnh viện hai chị em vui vẻ phân phát những của đã xin được cho người nghèo. Rửa chân tay cho họ và đặc biệt lau chùi tay chân những người mắc bệnh phong.

Vì kiệt sức Angiêla  mắc bệnh vào ngày lễ kính Tổng thần Micae. Chị khao khát được rước Mình Chúa trước khi tắt thở. Nhưng không có linh mục, một ca đoàn Thiên sứ hiện ra dẫn chị tới bàn thờ và nói: “Chúa Giêsu Đấng toàn thiện, Ngài đã kết hợp với chị bằng chiếc nhẫn tình yêu, chị hãy dọn mình đón rước Ngài.”

Bệnh chị ngày một trầm trọng, chị qua những chuỗi ngày đau đớn, nhưng vẫn trầm lặng chịu đựng vì tình yêu Chúa. Chị thường nói: “Hỡi anh chị em, anh chị em hãy cố gắng thương yêu nhau và thi hành đức bác ái, hãy học gương Chúa Giêsu, sống khó nghèo, cam chịu sự đau khổ và sỉ nhục”.

Lần khác chị nói: “Anh chị em hãy cố gắng nên nhỏ bé.”

Chiều ngày mồng 04 tháng giêng năm 1309 sau khi than thở: “Lạy Chúa, con phó thác linh hồn trong tay Chúa” chị đã trút hơi thở cuối cùng. Lúc đó, người ta nghe thấy từng tiếng chuông nhẹ nhẹ vang lên thinh không như tiễn đưa hồn chị Angiêla  về quê hương vĩnh cửu.

Xác chị được mai táng trong nhà thờ thánh Phanxicô thành Phôlinhô. Nơi đây, ngày nay người ta còn kính hài cốt đấng Chân phước.

Năm 1693 Đức Giáo Hoàng Innôxentê XII phong chị lên bậc Chân phước.

Năm 1911 Đức Giáo Hoàng Piô XII lại chính thức ban phép mừng lễ kính Chân phước Angiêla  ngày 4 tháng giêng và cũng từ ngày đó trong các dòngï Phanxicô được cử hành lễ trọng kính người.

Thánh nữ Angiêla  một con người tội lỗi, nhưng đã biết lấy tình yêu nồng nhiệt để bù lại những lỗi lầm quá khứ. Hành động đó phải là bài học muôn đời cho những con người tội lỗi muốn nên thánh.