Anh kính yêu! Anh đã khuất xa thật rồi, anh đi về cùng Cha, cái tiếc thương lãng đãng đâu đó khắp chốn tu viện của mình Anh ạ, cái buồn nó đan xen với những gương mặt thẫn thờ của mỗi anh em. Một màu tím như vừa thức giấc khắp không gian buồn ấy. Một ngày đại tang… Chiều nay trời lại đổ mưa, không một chút ánh nắng, lòng chúng em se quạnh với nỗi niềm vắng anh. Thân xác Anh vẫn còn đó, vẫn đang hiện diện ở giữa đoàn em bé nhỏ Đồng Công này, phải chăng chiều nay trời cũng khóc… một dòng người với những vành khăn tang trắng từ khắp nơi đổ về để tiễn biệt Anh dưới mái nhà nhỏ nơi mà anh em mình thường cầu kinh với nhau, họ đến để thương tiếc Anh với những vòng hoa tím là để vĩnh biệt Anh lần cuối. Có những chuyến xe đêm âm thầm lần mò tìm về đây, về với Anh trong tâm tình tri ân và thương nhớ Anh…nhưng Anh vẫn say giấc trong Chúa.
Người ta đã đi như thế, làm như thế, nhưng còn chúng em chẳng biết đi đâu… chẳng biết về đâu cho vơi bớt nỗi buồn chỉ luẩn quẩn bên thi hài của Anh mà thôi, vẫn xúng xính với chiếc áo dòng Anh cho nhưng không như ngày khấn mà ngậm ngùi với một dải khăn tang sẽ mãi mãi ghi vào lòng chúng em… một ngày không như mọi ngày.
Chúng em chẳng có vòng hoa riêng nào, chẳng biết làm gì hơn là mân mê với những vòng hoa hồng của Mẹ để kính dâng lên Anh, vòng hoa mân côi vẫn luân chuyển trên tay chúng em để cầu cho Anh.
Chiều nay tuy mưa ướt lối nhưng tâm tư mênh mang khác chi một chiều nắng hanh vàng tiễn người thân ra nghĩa trang.
Bài thơ của tác giả Nam Việt chợt trở về:
“Ráng chiều rắc đỏ cành cây Làm rơi chiếc lá bàng này trước tôi Tủi hờn phận là mồ côi Đã qua một thuở tinh khôi lạ kỳ Bây giờ lá đỏ chia ly Hồn chuông tha thiết thầm thì tiễn đưa Đất ru hồn lá hay chưa? Mà nghe trong gió tiếng mùa vừa sang Chìm trong kinh nguyện mênh mang Ấm lòng một cõi thiên đàng khát khao Đam mê về với trời cao Lặng thầm xác lá chìm vào lãng quên Biển đời neo một bóng thuyền Rửa tan những nỗi ưu phiền phai phôi Quả tim đập ở trong tôi Nóng ran chiếc lá đỏ rồi lại xanh”
Anh! Trên cõi đời chúng em mất Anh thật rồi! Thời gian ơi có ngừng lại được không? thời gian thì không ngừng mà lại còn bào gọt đi nhiều lắm, tình nghĩa con người với con người cũng thường biến đi theo thời gian.
Thưa Anh, nhưng tinh thần của Anh để lại cho chúng em sẽ không bao giờ mai một, nó sẽ còn sống mãi khi còn hội dòng này trên trần gian. Vì thế người ta thường hát: “tuy xa mà gần” đó Anh.
Anh Cả ơi! Chúng em sẽ không còn được gọi tên anh nữa. Anh có nghe được những tiếng khóc rất thầm của chúng em mà nước mắt đang chảy ngược vào trong không?
Chúng em tiếc thương Anh, nhớ Anh nhiều lắm, nhưng biết làm gì được khi đó là thánh ý Chúa phải không Anh.
Anh cứ yên tâm, cứ ngủ say đi Anh… chúng em vẫn luôn nhớ lời Anh dạy, nhớ hình bóng của anh, và nhất là nhớ đến di sản mà Anh đã để lại cho đòan em nhỏ này, chúng em sẽ cố gắng, cố gắng từng ngày để thực thi những điều Chúa dạy qua lời chỉ bảo của Anh.
Đúng như lời Anh nói, danh vọng, tình, tiền, tài, ở thế gian này có là gì, chẳng qua chỉ là những bong bóng xà phòng thế thôi. Mọi sự rồi sẽ qua đi. Chỉ còn lại là những gì khi ta đong đầy tình yêu thương cho tha nhân, mà chính điều ấy Anh đã từng dạy bảo chúng em.
“Yêu Chúa chí thiết say mê, thương Mẹ hết lòng, trao cho mẹ tất cả như đứa con nhỏ” đó là linh đạo mà Anh đã chỉ dạy chúng em với tình con thảo sống với Chúa và Đức Mẹ, một con đường thơ ấu thiêng liêng tuyệt vời. Vâng, chính Anh đã để lại cho chúng em một gia tài vô giá, không gì đánh đổi và phá hoại được.
Gia tài này giúp chúng em sống nối kết giữa tình trời và đất, và liên kết mọi anh em với nhau, cái duyên Đồng Công như thế đấy.
Vâng, giờ đây thưa Anh, chúng em kính chúc Anh ra đi bình yên… thật bình yên Anh ạ. Khi ở trên thiên đàng Anh nhớ cầu bầu cho chúng em và cho mọi người Anh nhé. Nắng có nhạt, mưa có thôi rơi nhưng tình anh em mình vẫn thế, vẫn được ru êm trong bờ nôi của Maria mà Anh hằng mong ước, Anh hãy cứ ngủ bình yên trong vòng tay mẹ, chính như thế là Anh đang cầu cho chúng em rồi đó, anh em mình hẹn gặp nhau ở trên trời Anh nhé!
Tạm biệt Anh Cả
|