1. Năm nay tôi đã 90 tuổi. 90 năm đời tôi
là một chuyến đi tương đối dài. Chuyến đi ấy được đánh dấu bằng nhiều
biến cố quan trọng. Những biến cố đó được coi như những bến đợi, mà Chúa
đã đến gặp tôi, để sai tôi đi. Chúa sai tôi đi vì Chúa muốn, mặc dầu tôi
sợ hãi, xin được rút lui, mà không được.
Do vậy, lễ thụ phong linh mục, nhất là lễ
thụ phong Giám mục của tôi đã được tổ chức hết sức đơn giản.
2. Vâng phục thánh ý Chúa mà dấn thân vào
nhiệm vụ đầy gian nan, tôi ý thức mình rất yếu hèn tội lỗi. Nhưng tôi
tin vào Đấng đã sai tôi.
Hơn bao giờ hết, những ngày cuối đời, nhìn
lại những ơn Chúa đã ban, tôi thấy tôi phải cảm tạ Chúa một cách đặc
biệt vì đức tin.
3. Thực vậy, đức tin đã đem lại cho tôi sự
bình an, sức mạnh và hạnh phúc trong suốt hành trình ơn gọi đầy gian
khổ.
4. Chúa đã ban đức tin cho tôi, và chính
Chúa dạy tôi sống đức tin ấy. Sống đức tin đó là như thế nào? Hôm nay
tôi xin phép mô tả vắn tắt theo kinh nghiệm dựa vào những chỉ dẫn của
vài vị thánh.
5. Theo thánh Augutinh, sống đức tin là
đón nhận Chúa.
Trong cuốn Tự Thú, quyển X, đoạn 27, thánh
nhân viết:
“Chúa đã gọi con, Chúa đã kêu con, Chúa đã
bẻ gẫy cái điếc của con.
“Chúa đã soi sáng, Chúa đã toả sáng và
Chúa đã đánh tan sự mù tối của con.
“Chúa đã xức dầu thơm cho con. Con đã hít
vào và thao thức nghẹn ngào, con thở về Chúa.
“Con đã nếm và con thấy đói, thấy khát.
“Chúa đã đụng tới con và con được cháy lên
vì sự bình an của Chúa”.
Với những lời tự thú trên đây, thánh
Augutinh cho thấy ngài tin Chúa là ngài đón Chúa. Ngài đón bằng tai,
mắt, mũi, lưỡi và tay. Chúa vào trong ngài. Ngài cảm thấy Chúa là suối
nguồn bình an, bởi vì Chúa là tình yêu thương xót.
6. Khi tôi sống đức tin theo gương thánh
Augutinh, tôi thấy cái đẹp, cái thiện, đều phát xuất từ Chúa. Tin Chúa
là đón nhận Chúa bằng tất cả con người mình, để rồi cũng bằng tất cả con
người của mình, tôi ca tụng Chúa.
7. Cùng với gương sáng của thánh Augutinh,
tôi cũng sống đức tin theo gương sáng của Đức thánh Giáo Hoàng Gioan
Phaolô II.
Tôi được may mắn ở bên Đức thánh Giáo
Hoàng Gioan Phaolô II nhiều lần, tại bàn thờ, tại bàn giấy, tại bàn ăn
của ngài.
Đâu đâu, tôi cũng nhận thấy thánh nhân
luôn sống kết hiệp với Chúa. Đối với ngài, sống đức tin là sống mật
thiết với Chúa, như lời Chúa Giêsu dạy: “Hãy ở lại trong Thầy” (Ga
15,9). Mật thiết “như cành nho gắn với thân cây nho” (x. Ga 15,4).
8. Thêm vào các gương sáng trên đây, tôi
cũng học sống đức tin nơi thánh nữ Têrêsa Calcutta.
Thánh nữ dạy tôi sống đức tin là hãy nhìn
thấy Chúa Giêsu trong những người nghèo khổ, và hãy tránh kết án bất cứ
ai.
9. Sau cùng, sống đức tin của tôi đã chịu
ảnh hưởng rất nhiều từ Fatima, nơi Đức Mẹ đã nhắc nhở đến sự sám hối ăn
năn. Sống đức tin hôm nay là hãy khiêm tốn nhận mình là kẻ cần phải ăn
năn đền tội, cho mình và cho thế giới đang lâm nguy.
10. Với mấy nét chính trên đây, tôi đã và
đang sống đức tin như một cuộc gặp gỡ với Chúa. Gặp gỡ riêng tư, gặp gỡ
thân mật, gặp gỡ thường xuyên.
Sống đức tin như thế một cách mãnh liệt
trong suốt cuộc đời, nhất là cuộc đời Giám mục.
Tôi nói sự thật đó, chỉ để cảm tạ Chúa và
cũng để chia sẻ trách nhiệm với cộng đoàn, mà tôi gắn bó.
11. Sống đức tin, nếu phải là như trên đây
đã gợi ý, thì lúc này, thiết tưởng chúng ta nên xem xét lại chính mình.
Đây là vấn đề quan trọng, để làm chứng cho đức tin trong tình hình phức
tạp hôm nay, và nhất là để cứu lấy chính mình.
12. Nhờ đức tin, Chúa sẽ cứu chúng ta khỏi
tội và khỏi lửa hoả ngục. Nhưng đức tin phải là đức tin mà Chúa muốn,
chứ không phải đức tin mà mỗi người có quyền tạo dựng nên.
Đức tin là ơn trọng đại quý giá do Chúa
ban. Chúa ban đức tin cho những ai khiêm nhường, nghèo khó, bé nhỏ.
Nếu hôm nay, chúng ta coi mình là những
người đạo đức, thánh thiện, được quyền đào tạo đức tin với niềm tự đắc
tự hào, thì đúng là chính chúng ta đã rơi vào một cuộc khủng hoảng về
đức tin.
13. Khủng hoảng về đức tin xảy ra trong
chính những người tự nhận là nhân chứng của đức tin, thì hậu quả sẽ ra
sao?
Cách đây đã mấy chục năm, tôi có dịp đi La
Salette, để hành hương cầu nguyện với Đức Mẹ khóc. Bởi vì tại La
Salette, Đức Mẹ đã hiện ra dưới hình một phụ nữ ngồi ôm mặt khóc. Đức Mẹ
khóc, để cảnh báo về một tình hình đức tin sa sút lúc đó đang xảy ra ở
nhiều nơi trên thế giới, nhất là tại Pháp.
14. Cảnh báo về tình hình đức tin sa sút,
đó là việc Đức Mẹ đã làm bằng nhiều cách, kể cả bằng nước mắt của Mẹ.
Nhớ lại cảnh Đức Mẹ khóc ở La Salette, tôi
cầu xin Đức Mẹ đoái thương đến tôi và Hội Thánh tại Việt Nam. Xin Mẹ
đừng để xảy ra cảnh đức tin sa sút, do biến chất hay do bất cứ nguyên
nhân nào. Nếu chẳng may sa sút, thì xin Mẹ thương cứu. Đức Mẹ sẽ cứu,
nhưng cần chúng ta biết đón nhận với lòng khiêm nhường cậy trông.
Tình hình hiện nay là rất phức tạp. Đức
tin chân thực sẽ cứu chúng ta.
15. Xem xét lại tình hình đức tin của
mình, đó là việc Chúa muốn, mà mỗi người chúng ta nên làm trong năm nay,
kỷ niệm 100 năm Đức Mẹ hiện ra ở Fatima.
Việc xem xét tình hình đức tin là việc
không dễ chút nào. Rất cần ơn Chúa. Xin Mẹ Maria thương giúp chúng con.
Amen.
Long Xuyên, ngày 19.5.2017.
+ Gm. Gioan B BÙI TUẦN