|
Ân sủng
của tuổi già
Pt Huỳnh Mai Trác
Trở
nên già nua là một bằng chứng: thân xác trở nên yếu ớt, sức lực tuồng
như không c̣n nữa. Nhưng càng thêm tưổi cần phải nhận định một cách khác
và phải cho đây là một ân sủng.
Sự già nua bắt đầu khi ta không c̣n đọc
báo mà không đeo kính. Rồi th́ không c̣n theo dỏi thứ tự của mọi việc
một cách chính xác nữa. Và khi có một người trẻ chú ư, một cách lịch sự
là nhường chổ ngồi trên xe buưt. Và đến lúc con cái và cháu chắt, hảnh
diện và cảm động báo tin đứa cháu vừa mới sinh, nghĩa là thời tuổi trẻ
đă khép lại và một khoảng thời gian khác đang bày ra. Không cần nhắc đến
những sự việc nhỏ nhặt đang xẩy ra và điều đó “là trở nên già nua” như
mọi người thường nói.
Tuy vậy, tuổi già chẳng có ǵ là mới mẽ.
Điều này bắt đầu từ lúc mới sinh ra. Sau tuổi tập sự từ thời thơ ấu,
những kỳ vọng đầy nhiệt huyết của thời kỳ trai trẻ, đến tuổi sung măn
của tuổi thành nhân rồi đến tuổi đi dần đến tuổi già. “Người ta không
cảm thấy là sống tuổi già vẫn quư hơn là chết lúc c̣n trẻ”. người xưa
thường nói như vậy.”
Nhiều người bà con, bạn bè đă ra đi
trước chúng ta. Tuy vậy xă hội luôn chú trọng đến tuổi trẻ và bị ảnh
hưởng những giá trị của tuổi trẻ và quên đi tuổi già là một ân sủng. .
.”Giữa tuổi thanh xuân, bạn hăy tưởng nhớ Đấng đă dựng nên ḿnh. Đừng
chờ đến ngày tai ương ập tới, đừng chờ năm tháng trôi qua, những năm
tháng rồi bạn sẽ phải nói: Tôi chẳng có được một niềm vui nào trong thời
gian đó cả!” (GV 12-1)
Như vậy, làm sao để thích thú với những
năm tháng đó? Làm sao để yêu mến dù muốn dù không, như trong bài thánh
vịnh 90 : Đời chúng con tàn tạ, kiếp sống thoáng qua. . .Tính tuổi thọ
trong ngoài bảy chục, mạnh giỏi chăng là được tám mươi, mà phần lớn chỉ
là gian lao khốn khổ,”
Trở nên già nua được thể hiện qua nhiều
cách. Điều này có thể xẩy ra sớm hay muộn, hoặc có thể cảm thấy sức lực
của tuổi thanh xuân không đạt đến điểm cao của nó. Nhưng măi là như vậy.
Tính hăng say, sức lực, sáng tạo, sức đề kháng, lạc quan, tính mạo hiểm
không c̣n như thời tuổi trẻ. Mọi h́nh bóng cũng thay đổi. Mọi sự thay
đổi của tuổi già bày ra trên trán, trên đôi má và trên cằm.
“Khi một người già chết đi th́ h́nh như
một tủ sách đă bị thiêu hủy.”
Mhững sinh hoạt không c̣n trên lịch
tŕnh. Những kế hoạch được yêu mến, được hoạch định đều phải hủy bỏ. Mối
giao du bị thu hẹp lại, các bạn bè chẳng c̣n mấy người. Đôi khi, những
người thân ra đi, chỉ c̣n lại những kỷ niệm. Bà Nicole Carré viét: “Cảm
thấy già nua, ít liên can đến những năm tháng mà khi ḿnh cảm thấy sức
lực yếu kém đi và khi có cảm tưởng với mọi giao thiệp ở đời bị thu hẹp
lại”. Trở nên già nua như là một cái ǵ đang mất mát đi.”
Và c̣n những điều khốn khổ, lớn bé v.v.
Thính giác không c̣n bén nhạy nữa. Giấc ngũ khó khăn. Các bắp thịt tuồng
như bị co rút lại. Thân xác tuồng như không c̣n sức mạnh. Và c̣n thảm
thương hơn nữa là” Tôi không thể làm được” thay bằng câu “ tôi không c̣n
làm được nữa.” Trí nhớ, sức lực, hơi thở, tất cả những ǵ mà chúng ta
dựa trên đó đều mất hết. Điều đó chứng minh là sự hèn yếu. Điều đó đôi
khi c̣n thêm vào sự cô đơn hoặc sự nhục nhă v́ phải lệ thuộc: đó là thời
gian của sự nghèo nàn đến tột độ.”
Nhưng sự già nua không phải là con đường
đi đến sự mất mát và sự từ khước chấp nhận. Mặc dù thân xác và nét mặt
nói lên tuổi tác già nua, và cũng có thể nói lên sự giàu có của kẻ luống
tuổi, và sở thích và niềm hạnh phúc của cuộc sống. “Xă hội tân tiến của
chúng ta quá chú trọng đến những thu hẹp. Những nền văn hóa khác nêu lên
những sự phong phú, những quí giá của tuổi già.” Hăy đọc trong Kinh
Thánh nêu lên sự phong phú của tuổi già là, những kinh nghiệm, những
điều đă thành tựu, và sự khôn ngoan.
Nói về kinh nghiệm Cha Becheau, nói vê
Maisen, trong sách Dân số, ngợi khen tuổi già như sau: Hăy nhớ lại những
ngày đă qua, những năm tháng, thời này qua thời khác, hăy hỏi cha của
ngươi, họ sẽ bày vẻ cho các ngươi, những ngươi xưa sẽ nói lại với các
ngươi.”
Cha Bécheau c̣n trích ra từ những bài
thánh vịnh như TV 44: Cha ông của chúng ta đă kể lại cho chúng ta thời
của họ, những ngày thủa xưa “ (44-2)
Người cao tuổi xứng đáng được ǵn giữ
trong trí nhớ qua các thế hệ” Cha Loew ḍng Đa Minh quả quyết. “ Khi một
người già chết đi là một thư viện bị thiêu hủy.” theo như một tục ngữ
Phi châu. Để có sự liên tục, một ḍng lịch sử được kéo dài, người cao
tuổi luôn được kính trọng. Ở đây nữa, Kinh Thánh nhấn mạnh: “Hăy tôn
kính cha mẹ ngươi như lời răn của Thiên Chúa, để cuộc sống của ngươi
được kéo dài và ngươi được hạnh phúc ở dưới thế này mà Thiên Chúa đă ban
cho ngươi.” (DS 5,16).
Một sự đồng t́nh về những thay đổi rất
cần thiết.
Sự thành đạt? Vào lúc kiểm kê, Cha
Bécheau nhắc nhở, một khi sắp đặt vàng bạc và những rác rớm của cuộc
đời, người cao tuổi có thể nh́n lại cuộc đời bằng hai cách. Những ǵ làm
họ thất vọng, những luyến tiếc, những nổi buồn sầu của tội lỗi ( “Nếu
tôi có thể, nếu tôi không .v.v.) hay là trái lại, là ḷng biết ơn và
những sự kỳ lạ những điều ḿnh đă làm và đă đem lại trong cuộc sống.
Điều lạ lùng đó là đem lại nguồn vui và như là một ân sủng. “ Hăy ngơi
khen Thiên Chúa hời linh hồn của tôi. Ngài đă làm cho những năm tháng
của tôi phong phú và như chim đại bang đem lại cho tuổi thanh xuân”
(103,6)
Lợi lộc cuối cùng của tuổi già là sự
khôn ngoan. Để chứng minh Cha Bécheau trích ra từ sách Siracide: “KHông
cần phải lư luận nhiều về tuổi già, bởi họ được học hỏi từ cha ông của
họ (8,9) Vinh quang của họ là nơi kinh nghiệm sung măn” Nhưng sự khôn
ngoan đó được nhận thức không phải là không có điều kiện.
Là biết chấp nhận những thay đổi là
những kiểu mẫu trước đó và đồng thuận sự thay đổi cần thiết để sống với
hiện tại và cũng như khiêm nhường chấp nhận những ǵ bị thu hẹp.” “chấp
nhận mọi biến cố như là hậu quả”, hăy tha thứ và tự tha thứ đùng để măi
lôi cuốn lại phía sau mối ung thư của những chua chat đắng cay’, t́m
khắp mọi nơi sự khiêm nhường trong t́nh yêu”.
Con đường khôn ngoan và yêu thương,
Nicole Carré như ngọn đưốc theo cách riêng của bà. Một người mà sức lực
không c̣n nữa, nhưng cởi mở và chú trọng đến kẻ khác, sẽ nghe tiếng gọi
của cuộc sống” vượt qua mọi sức lực nhạy cảm mà người ta chẳng thể hiểu
được mà chỉ có sống thật mới hiểu được mà thôi” đó chính là con người
sống với chiều sâu của chính ḿnh.”
“Sức mạnh không c̣n nữa, hăy sống an
b́nh, đừng cố bám chặt vào thời gian bởi v́ c̣n nhiều thứ khác để có
niềm vui. Nguời ta thay đổi định kiến như bà Sarah trong Kinh Thánh.
tặng vật không phải chỉ là sự hữu hiệu, nhưng chính là Sự Sống.” Thánh
Phao lồ nói: “Nếu con người của chúng ta bên ngoài sẽ ra tàn tạ, nhưng
nội tâm của chúng ta sẽ đổi mới hằng ngày.” Khi ngài viết cho giáo dân
thành Corintô. Martine de Sauto - (Trích dịch từ báo La Croix)
|