Tứ khóai của tuổi ǵa .

 

 

MỜI ĐỌC

Tứ khoái của tuổi già là: Ăn, ngủ, thể dục và du lịch.


Ăn được ngủ được là Tiên. Ăn và ngủ đi đôi với nhau. Người lớn tuổi có nhiều th́ giờ nghỉ ngơi, cần có chế độ ăn uống bổ dưởng, cung cấp đủ calories cho cơ thể. Sự luyện tập thể dục là thỏi nam châm của cuộc sống và là kim chỉ nam của tuổi thọ. Đi du lịch để cho cuộc đời thoải mái, trí óc thanh thản và vui sống.


Khi về già, chúng ta thường hay sống về quá khứ, hay nhớ lại chuyện xưa. Sự nghiệp, vinh quang xưa kia đă trở thành mây khói, xa vời.
 Hẹn nhau trong những buổi họp mặt để ta có nhiều người bạn tâm t́nh, kể lại những kỷ niệm đẹp trong quá khứ…vui cười thích thú.

Vợ chồng sống hạnh phúc bên nhau, luôn luôn yêu thương người bạn đời, gắn bó với nửa kia của ḿnh, là điều mà chúng ta mong ước. Đưa các cháu đi học, đi ăn, chơi đùa với các cháu… là thú vui của tuổi già. Ta phải làm thế nào tuổi già mà tâm không già, thế là già mà không già. Nụ cười là liều thuốc bổ quí nhất.

Chúng ta cần tránh đi những sự cải vă, tranh dành hơn thua từng lời nói hoặc những tranh chấp vô ích với bất cứ ai.


Chính những lúc cải vă, giận dữ đó đă đánh mất đi những niềm vui trong cuộc sống, không thích hợp trong tuổi chúng ta, nhất là những người đang đau yếu. Chúng ta phải đối diện với bệnh tật một cách lạc quan, tự tin, đừng quá lo âu. Khi đă làm hết khả năng theo tầm tay, sẽ có thể ra đi mà không hối tiếc. Hăy để Bác Sĩ chăm sóc, luôn luôn giử b́nh an trong tâm hồn.


Chúng ta có thể nói là ḿnh có hạnh phúc thật sự khi có sức khỏe tốt, chịu đi tập thể dục, có cơ hội du lịch thường xuyên, ngủ ngon, ăn uống ít kiêng cử khi vào tuổi hoàng hôn.


Thiên đàng không phải đi t́m đâu cho xa mà thiên đàng do ta dựng lên và chui vào đó mà hưởng hạnh phúc. Sự sung sướng và hạnh phúc trong cuộc đời tùy thuộc vào sự thưởng thức nó ra sao. Người hiểu đời rất quí trọng và biết thưởng thức những ǵ ḿnh đă có, và không ngừng phát hiện thêm ư nghiă của nó làm cho cuộc sống vui hơn, giầu ư nghiă hơn.


Hoàn toàn khoẻ mạnh, đó là thân thể khoẻ mạnh, tâm lư khoẻ mạnh và đạo đức khoẻ mạnh…Tâm lư khoẻ mạnh là biết chịu đựng, biết tự chủ, biết giao tiếp; Đạo đức khoẻ mạnh là có t́nh yêu thương, sẵn ḷng giúp người, có ḷng khoan dung.

 

Người thích làm điều thiện sẽ sống lâu. Con người là con người xă hội, không thể sống biệt lập, bưng tai, bịt mắt, nên chủ động tham gia hoạt động công ích, hoàn thiện bản thân trong xă hội, thể hiện giá trị cuả ḿnh đó là cách sống lành mạnh.

 

SINH, LĂO, BỆNH, TỬ là qui luật ở đời, không ai chống lại được. Khi thần chết gọi th́ thanh thản mà đi. Cốt sao sống ngay thẳng, không hổ thẹn với lương tâm và cuối cùng cuộc đời của một người cũng chỉ là con số không to lớn.  

 

Được tận mắt nh́n thấy cuộc sống của các cha nơi đây mới cảm nhận hết được tất cả những cống hiến, phục vụ và hy sinh của các ngài trong những năm tháng dài mục vụ nơi các xứ đạo. Giờ đây, có những cha do bệnh tật khiến sức khỏe giảm sút rất nhiều, ảnh hưởng đến việc đi lại và hoạt động; các cha c̣n lại dù tuổi đă cao nhưng tinh thần của các ngài luôn tin yêu, phó thác nơi Thiên Chúa và luôn hướng về người tín hữu mà các ngài đă từng chăm sóc, ủi an và ban các bí tích. Một chút quà nhỏ chẳng đáng là bao so với cống hiến của các ngài cho Giáo hội và tha nhân, mọi người chỉ biết dâng lời cầu nguyện xin Chúa Giêsu luôn ǵn giữ, chở che và nâng đỡ các cha suốt quăng thời gian ở trong nhà hưu dưỡng này.


Cuộc đời có 10 thứ dù con người có muốn cũng đành bất lực

Nếu bạn đang cảm thấy phiền năo, cảm thấy mất niềm tin vào cuộc sống này, th́ hy vọng rằng sau khi bạn biết được 10 điều “bất lực” trong đời người này, bạn sẽ thấu hiểu được nhiều hơn, buông bỏ nhiều hơn, đạt được nhiều hơn.


 


Trong ḍng chảy cuộc đời, thời gian cuốn trôi đi bao thị phi, phiền muộn, bao niềm vui nỗi buồn, cũng như cả tuổi thanh xuân. (Tranh sưu tầm từ Internet)

1. Người rời xa bạn
Con người đến với nhau v́ duyên, ra đi cũng là duyên, không cần quá níu kéo, bởi có níu kéo cũng không giữ được.
Người rời xa bạn, đó là họ đă đánh mất bạn, không phải bạn đă đánh mất họ. Cũng có thể, rời xa là để gặp lại nhau tại một nơi nào đó tốt đẹp hơn.

2. Thời gian trôi qua
Trong ḍng chảy cuộc đời, thời gian cuốn trôi đi bao thị phi, phiền muộn, bao niềm vui nỗi buồn, cũng như cả tuổi thanh xuân. Thời gian một khi trôi qua là không thể nào trở lại, vậy nên, việc ǵ cần làm th́ nên cố gắng nỗ lực, đời này, ít nhất là không hổ thẹn với chính ḿnh.

3. Thất bại
Thất bại tựa như một bức tường đổ sụp, nó đè lên thân bạn, khiến bạn không cách nào vùng vẫy, không thở được, khiến bạn mất đi niềm tin. Tuy nhiên, nếu bạn lặng lẽ chấp nhận nó, th́ bạn sẽ không cách nào đứng dậy được nữa. Nếu bạn cố gắng đứng lên, bạn sẽ thấy mọi thứ không quá tồi tệ như ḿnh vẫn nghĩ.

4. Không thể lựa chọn xuất thân
Có người sinh ra đă là vua, có người sinh ra là quư tộc, nhưng rất nhiều người sinh ra đă là thường dân. Trên thế giới này, chúng ta có thể thay đổi được mọi thứ, nhưng không thể lựa chọn cho ḿnh được nơi sinh ra, lựa chọn bậc sinh thành.


Từ trong sâu thẳm mỗi người đều có một nỗi cô đơn không sao hiểu được. (Ảnh sưu tầm từ Internet)

5. Sự cô đơn không ai hiểu thấu
Con người, bất kể là đang vui vẻ hay ưu sầu, cao sang hay hèn mọn, đều có thể bắt gặp cảm giác cô đơn không sao hiểu thấu, nó quanh quẩn trong tâm hồn mỗi người, tựa như đang t́m kiếm ư nghĩa chân thực của đời người.

6. T́nh yêu vô vọng 
Một loại độc dược rất ngọt ngào gọi là “ưa thích”, cái thích này không có giới hạn, đủ dạng đủ loại, nhưng rốt cuộc ưa thích vẫn là ưa thích, nó không phải là “yêu”.

7. Lăng quên
Nhiều người trong chúng ta cho rằng cả đời sẽ không bao giờ quên đi sự t́nh, ngay cả những chuyện chúng ta cho rằng không thể quên, rốt cuộc vẫn sẽ bị lăng quên. Cuộc sống v́ có kỷ niệm, nên mới có những phút giây hoài niệm. Hăy cứ để mọi chuyện thuận theo tự nhiên, vui với hiện tại là điều nên làm nhất.

8. Quá khứ đă qua
Một giây vừa trôi qua đă trở thành quá khứ. Cuộc sống này, rất nhiều thứ sẽ mất đi, dù muốn hay không cũng nên chấp nhận. Điều duy nhất có thể đọng lại, đó là những kư ức không bị lăng quên.

9. Người khác cười nhạo
Miệng là của người khác, tai là của bản thân ḿnh, nói hay không đó là việc của họ, c̣n nghe hay không lại là chuyện riêng của ḿnh, chúng ta phải học cách mỉm cười khi đối mặt với tất cả điều này.

10. Không tránh khỏi cái chết
Cuộc sống là một quá tŕnh, và cái chết là điều không thể tránh khỏi. Nếu như đă không tránh khỏi, vậy cứ thản nhiên đối mặt, xem nhẹ nó, chuyện ǵ đến sẽ đến, như vậy những phút giây tồn tại trên đời này mới có ư nghĩa, mới có thể an nhiên tự tại.

Tuệ Tâm, theo aboluowang
 

C̣n bao lâu nữa !

 
Tụi ḿnh trên dưới bảy mươi;
Nh́n đi ngó lại chỉ mười năm thôi.
Số đông biến mất đâu rồi;
Số hên c̣n lại lẻ loi chắc buồn.
Đếm kỹ c̣n mấy trăm tuần;
Thời gian vun vút, bao lần gặp nhau?
Thôi th́ c̣n lại ngày nào;
Hăy vui ngày ấy, miệng chào thật tươi.
Khác biệt ǵ cũng thế thôi;
Mai kia nằm xuống để rồi được chi.
Sao bằng ta cứ vui đi;
Hơn thua dẹp hết, ôm gh́ bạn xưa.
 
Tay với trời cao không thấu nổi
Tuổi già mất bạn cũng mồ côi

 

CÁI SƯỚNG CỦA TUỔI GIÀ

 BS ĐỖ HỒNG NGỌC

Già th́ khổ, ai cũng biết. Sinh, lăo, bệnh, tử ! Nhưng già vẫn có thể sướng. Muốn sống lâu th́ phải già chớ sao !

Già có cái đẹp của già. Trái chín cây bao giờ cũng ngon hơn trái giú ép. Cái sướng đầu tiên của già là biết ḿnh… già, thấy ḿnh già, như trái chín cây thấy ḿnh đang chín trên cây. Nhiều người chối từ già, chối từ cái sự thật đó và t́m cách giấu cái già đi, như trái chín cây ửng đỏ, mềm mại, thơm tho mà ráng căng cứng, xanh lè th́ coi hổng được. Mỗi ngày nh́n vào gương, người già có thể phát hiện những vẻ đẹp bất ngờ như những nếp nhăn mới x̣e trên khóe mắt, bên vành môi, những mớ tóc lén lút bạc chỗ này chỗ nọ, cứng đơ, xơ xác … mà không khỏi tức cười ! Quan sát nh́n ngắm ḿnh như vậy, ta mới hiểu hai chữ "sồng sộc" của Hồ Xuân Hương: "Chơi xuân kẻo hết xuân đi. Cái già sồng sộc nó th́ theo sau !". Có lẽ nữ sĩ lúc đó mới vào lứa tuổi 40 ! Thời ta bây giờ, 40 tuổi lại là tuổi đẹp nhất. Phải đợi đến 70, thất thập cổ lai hy, th́ mới gọi là bắt đầu già (?) Nếu trong tương lai, khi con người sống đến 160 tuổi th́ 80 lại là tuổi đẹp nhất !

Tuy nói vậy, thực tế, già th́ khó mà sướng. Con người ta có cái khuynh hướng dễ thấy khổ hơn. Khổ dễ nhận ra, c̣n sướng th́ khó biết ! Một người luôn thấy ḿnh …sướng th́ không khéo người ta nghi ngờ hắn có vấn đề … tâm thần ! Nói chung, người già có 3 nỗi khổ thường gặp nhất, nếu giải quyết đựơc sẽ giúp họ sống "trăm năm hạnh phúc":


* Một là thiếu bạn !

Nh́n qua nh́n lại, bạn cũ rơi rụng dần… Thiếu bạn, dễ hụt hẫng, cô đơn và dĩ nhiên… cô độc. Từ đó dễ thấy ḿnh bị bỏ rơi, thấy không ai hiểu ḿnh ! Quay quắt, căng thẳng, tủi thân. Lúc nào cũng đang như "Gậm một khối căm hờn trong cũi sắt / Ta nằm dài nghe ngày tháng dần qua…!".

Người già chỉ sảng khoái khi được rôm rả với ai đó, nhất là những ai "cùng một lứa bên trời lận đận"… Gặp được bạn tâm giao th́ quả là một liều thuốc bổ mà không bác sĩ nào có thể biên toa cho họ mua được !

Để giải quyết chuyện này, ở một số nước tiên tiến, người ta mở các pḥng tư vấn, giới thiệu cho những người già cùng sở thích, cùng tánh khí, có dịp làm quen với nhau. Người già tự giới thiệu ḿnh và nêu "tiêu chuẩn" người bạn ḿnh muốn làm quen. Nhà tư vấn sẽ "matching" để t́m ra kết quả và làm … môi giới … Dĩ nhiên môi giới cho họ kết bạn. C̣n sau này họ thấy tâm đầu ư hợp tiến tới hôn nhân (nếu c̣n độc thân) th́ họ ráng chịu ! Đó là chuyện riêng của họ. Ngày trước, Uy Viễn tướng công mà c̣n phải than:


Tao ở nhà tao tao nhớ mi

Nhớ mi nên phải bước chân đi

Không đi mi bảo rằng không đến

Đến th́ mi hỏi đến làm chi

Làm chi tao có làm chi được

Làm được tao làm đă lắm khi…

Nguyễn Công Trứ


Rồi họ dạy người già học vi tính để có thể "chat", "meo" với nhau chia sẻ tâm t́nh, giải tỏa stress… Thỉnh thoảng tổ chức cho các cụ họp mặt đâu đó để được trực tiếp gặp gỡ, trao đổi, ḍm ngó, khen ngợi hoặc… chê bai lẫn nhau. Khen ngợi chê bai ǵ đều có lợi cho sức khỏe ! Có dịp tương tác, có dịp căi nhau là sướng rồi. Các tế bào năo sẽ được kích thích, được hoạt hóa, sẽ tiết ra nhiều kích thích tố. Tuyến thượng thận sẽ hăng lên, làm việc năng nổ, tạo ra cortisol và epinephrine làm cho máu huyết lưu thông, hơi thở trở nên sảng khoái, rồi tuyến sinh dục tạo ra DHEA (dehydroepiandoster one), một kích thích tố làm cho người ta trẻ lại, trẻ không ngờ !…Dĩ nhiên phải chọn một nơi có không khí trong lành. Hoa cỏ thiên nhiên. Thức ăn theo yêu cầu. Gợi nhớ những kỷ niệm xưa ... Rồi dạy các cụ vẽ tranh, làm thơ, nắn tượng … Tổ chức triển lăm cho các cụ. Rồi tŕnh diễn văn nghệ cây nhà lá vườn. Các cụ dư sức viết kịch bản và đạo diễn. Coi văn nghệ không sướng bằng làm … văn nghệ !


* Cái thiếu thứ hai là thiếu … ăn !

Thực vậy. Ăn không phải là tọng, là nuốt, là xực, là ngấu nghiến …cho nhiều thức ăn ! Ăn không phải là nhồi nhét cho đầy bao tử ! Trong cuộc sống hằng ngày có nhiều thứ nuốt không trôi lắm! Chẳng hạn ăn trong nỗi sợ hăi, lo âu, bực tức; ăn trong nỗi chờ đợi, giận hờn th́ nuốt sao trôi ? Nuốt là một phản xạ đặc biệt của thực quản dưới sự điều khiển của hệ thần kinh. Một người trồng chuối ngược vẫn có thể nuốt được dễ dàng !

Nhưng khi buồn lo th́ phản xạ nuốt bị cắt đứt!

Nhưng các cụ thiếu ăn, thiếu năng lượng, phần lớn là do sợ bệnh, kiêng khem quá đáng. Bác sĩ lại hay hù, làm cho họ sợ thêm ! Nói chung, chuyện ăn uống nên nghe theo mệnh lệnh của… bao tử :

"Cư trần lạc đạo thả tùy duyên

Cơ tắc xan hề khốn tắc miên.."

[Ở đời vui đạo hăy tùy duyên

Đói đến th́ ăn mệt ngủ liền..]

Trần Nhân Tông


"Listen to your body". Hăy lắng nghe sự mách bảo của cơ thể ḿnh ! Cơ thể nói… thèm ăn cái ǵ th́ nó đang cần cái đó, thiếu cái đó ! Nhưng nhớ ăn là chuyện của văn hóa (!), chuyện của ngàn năm, đâu phải một ngày một buổi. Món ăn gắn với kỷ niệm, gắn với thói quen, gắn với mùi vị từ thuở c̣n thơ ! Người già có thể thích những món ăn … kỳ cục - không sao ! Đừng ép ! Miễn đủ bốn nhóm: bột, đạm, dầu, rau… Mắm nêm, mắm ruốc, mắm sặt, mắm bồ hóc, tương chao… đều tốt cả. Miễn đừng quá mặn, quá ngọt … là đựơc. Cách ăn cũng vậy. Hăy để các cụ tự do tự tại đến mức có thể được. Đừng ép ăn, đừng đút ăn, đừng làm "hư" các cụ !

Cũng cần có sự hào hứng, sảng khoái, vui vẻ trong bữa ăn. Con cháu hiếu thảo phải biết …giành ăn với các cụ. Men tiêu hoá được tiết ra từ tâm hồn chớ không chỉ từ bao tử.


* Cái thiếu thứ ba là thiếu vận động !

Già th́ hai chân trở nên nặng nề như mọc dài ra, biểu không chịu nghe lời ta nữa! Các khớp cứng lại, sưng lên, xương th́ mỏng ra, ḍn tan, dễ vỡ, dễ găy ! Ấy cũng bởi cả một thời trai trẻ đă "Đi đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt…" (TCS)!

Bác sĩ thường khuyên vận động mà không hướng dẫn kỹ th́ dễ làm các cụ ráng quá sức chịu đựng, sẽ lâm bệnh thêm. Phải làm sao cho nhẹ nhàng mà hiệu quả, phù hợp với tuổi tác, với sức khỏe. Phải từ từ và đều đều. Ngày xưa người ta săn bắn, hái lượm, đánh cá, làm ruộng, làm rẫy… lao động suốt ngày. Bây giờ chỉ ngồi quanh quẩn trước TV , computer ! Có một nguyên tắc "Use it or lose it !" Cái ǵ không xài th́ teo ! Thời đại bây giờ người ta xài cái đầu nhiều quá, nên "đầu th́ to mà đít th́ teo". Thật đáng tiếc !

Không cần đi đâu xa. Có thể tập trong nhà. Nếu nhà có cầu thang th́ đi cầu thang ngày mươi bận rất tốt. Đi ṿng ṿng trong pḥng cũng được. Đừng có ráng lập "thành tích" làm ǵ ! Tập cho ḿnh thôi. Từ từ và đều đều… Đến lúc nào thấy ghiền , bỏ tập một buổi … chịu hổng nổi là được !

Nguyên tắc chung là kết hợp hơi thở với vận động. Chậm răi, nhịp nhàng. Lạy Phật cũng phải đúng … kỹ thuật để khỏi đau lưng, vẹo cột sống. Đúng kỹ thuật là giữ tư thế và kết hợp với hơi thở. Đó cũng chính là thiền, là yoga, dưỡng sinh...! Vận động thể lực đúng cách th́ già sẽ chậm lại. Giảm trầm cảm, buồn lo. Phấn chấn, tự tin. Dễ ăn, dễ ngủ…

Tóm lại, giải quyết đựơc "ba cái lăng nhăng" đó th́ có thể già mà … sướng vậy !


 

Đời như bóng câu qua cửa sổ.

 

            Đời như bóng câu qua cửa sổ..

 NHỮNG LỜI KHUYÊN RẤT CHÍ LƯ :

 

1. Hăy vui với nguời khác như bạn bè, bà con,

.... đừng t́m vui trong việc tích trữ của cải. 
 

2. Lập chuơng tŕnh tiêu xài hết tiền của mà bạn để dành.

.... Bạn xứng đáng tiêu pha nó trong mấy năm c̣n lại của đời nguời.

.....Nếu được, cứ đi du lịch.

.....Để của lại cho con, chúng nó sẽ gấu ó nhau và nhiều chuyện rắc rối xảy ra sau khi bạn qua đời. 
 

3. Hăy sống với thực tại .

....Đừng sống cho quá khứ hay cho tương lai.

....Bạn có ngày hôm nay trong tay bạn.

Ngày hôm qua th́ đă qua, ngày mai th́ chưa đến hoặc không bao giờ đến. 
 

4. Hăy vui với lũ cháu nội ngoại của bạn (nếu bạn có),

.... nhưng đừng làm kẻ giữ trẻ trọn thời gian.

.....Trách nhiệm nuôi dạy trẻ là của cha mẹ nó.

Sau khi bạn đă nuôi con nên nguời rồi, bạn không c̣n trách nhiệm ǵ với bầy cháu của bạn. Đừng thấy áy náy khi từ chối giữ trẻ nếu bạn không thấy thích thú chăm sóc trẻ. 
 

5. Chấp nhận sự già yếu, đau nhức của tuổi già. 
....Hăy vui với những ǵ ḿnh c̣n làm được 
 

6. Vui với những ǵ bạn có.

.....Đừng lao nhọc t́m những ǵ bạn không có. 
Đă trễ rồi, thời gian không c̣n nhiều nữa..
 

7. Hăy vui cuộc đời với người phối ngẫu (vợ / chồng), con cháu, bạn bè..                

....Nguời khác yêu bạn, phải yêu chính bạn chớ không phải những ǵ bạn có.

Ai yêu những ǵ bạn có chỉ gây khổ cho bạn mà thôi. 
 

8. Tha thứ cho ḿnh và cho nguời.

....Chấp nhận sự tha thứ.

....Vui hưởng sự b́nh an trong tâm hồn. 

     

9. Làm quen với sự chết. Nó sẽ xảy ra. Đừng sợ hăi. Nó là một phần của cuộc đời.

....Chết là bắt đầu một cuộc đời mới hơn, tốt đẹp hơn.

....Chuẩn bị một cuộc sống mới với Đấng Tạo Hóa.

 

10-Hăy vui sống với Tuổi Già 

 

 

Trước tuổi trung niên - Đừng sợ hăi!
Sau tuổi trung niên - Đừng tiếc nuối!
Hăy tận hưởng cuộc đời khi có thể

Đừng đợi đến khi chân hết lết nổi, rồi mới tiếc nuối.

Khi nào thể lực c̣n cho phép, hăy đến thăm những nơi ḿnh thích

 

Khi có cơ hội, hăy họp mặt cùng các bạn già. 

 Họp mặt không những chỉ để ăn uống mà v́ thời gian của chúng ta không c̣n bao nhiêu

 

Tiền gởi trong Ngân Hàng chưa hẳn là của bạn. Khi có dịp tiêu xài, hăy tiêu xài, và hăy tự chăm lo tốt cho ḿnh v́ bạn đă già rồi

 

 

Bạn thích ăn ǵ, cứ ăn. Điều quan trọng nhất là bạn cảm thấy hạnh phúc.

 

 

Thực phẩm tốt cho sức khỏe- bạn nên ăn thường xuyên và nhiều vào

Thực phẩm không tốt cho sức khỏe- bạn cũng nên ăn nhưng ăn ít thôi - chứ đừng nhịn

    

 

Hăy chữa bệnh với sự lạc quan, dù bạn giàu hay nghèo.

 

Không ai tránh khỏi Sinh, Lăo, Bệnh, Tử

Không có ngoại lệ, đời là thế

 

Đừng sợ hăi hay ưu tư khi bạn trở bệnh .

Hăy sắp xếp trước mọi việc và sẵn sàng ra đi không tiếc nuối.

Hăy để các bác sĩ săn sóc thân thể bạn, để Thượng Đế săn sóc cuộc đời bạn và yêu thương bạn, c̣n bạn phải làm chủ ḷng ḿnh.

Con cái chúng ta sẽ tự gây dựng nên sự nghiệp của chúng

 

Hăy lo ǵn giữ Bốn Báu Vật của bạn

 

1-     Thân thể già nua ḿnh - hăy chăm sóc  nhiểu hơn cho sức khỏe của bạn v́ không ai lo cho bạn tốt hơn là chính bạn

 

2-Tiền hưu trí - Đây  là tiển “mổ hôi nước mắt” của bạn th́ tôt nhất bạn nên giữ cho chính ḿnh

 

3- Ngưi bạn đời già nua - Hăy trân quư mỗi khoảng khắc c̣n được gẩn gũi ngưởi bạn đời, v́ rồi một ngưởi sẽ phải ra đi trước

4- Các bạn già - Mỗi khi có dịp hăy t́m gặp các bạn già. Với thời gian, những cơ hội này sẽ hiếm dần

MỖI NGÀY HĂY CƯỜI VANG, NHẢY NHÓT VÀ VUI VẺ VỚI BẠN BÈ

 

 

Nước chảy xuôi chứ không bao giờ chảy ngược
Đời sống cũng vậy, hăy vui sống lên!

 


RỒI CÓ MỘT CHIỀU

Rồi có một chiều khi nắng phai
Vui, buồn, thương ghét.. chốn bi ai..
Ta cười thả gió ngh́n tâm sự 

Luẩn quẩn niềm riêng.. chỉ mệt nhoài!

Rồi bỗng một ngày ta liễu tri
Trên đời Hạnh Phúc biết cho đi.
Ngày mai nhỡ tiếng vô thường gọi
Ta có mang theo được những ǵ ?

Rồi bỗng một lần ta nhận ra
Trên đời mọi thứ sẽ phôi pha,
Không chi chắc thật và miên viễn
Và dĩ nhiên ta.. cũng đă già!

- Ta trả mây trời bao ước mơ
Của ngày tuổi trẻ đă xa mờ.
Của đêm quen sống trong hoài niệm.
Khiến hiện tại gầy hao, xác xơ..

Ta đă cưu mang một kiếp người
Một đời gom nhặt chẳng hề ngơi
Trót quên, chớp mắt trần gian mộng
Mà sống mê man cuộc khóc, cười.

Rồi bỗng một ngày ta hiểu ra
Thân này đâu phải của riêng ta
Mảnh Tâm cuồng vọng làm đau khổ
Có nghĩa ǵ đâu để mặn mà .

.. Rồi buổi sớm nào trên bến sông
Tâm hồn ta chợt thấy mênh mông..
Lặng nghe trong cơi đời sâu thẳm
Chẳng có chi ngoài lẽ Sắc, Không.

Thích Tánh Tuệ

Pokhana- Nepal đầu Hạ 2014

 




Linh mục Phaolô Lê Tấn Thành mừng Ngọc Khánh Linh Mục

5 giờ sáng thứ bảy 27.6.2015, Cha Bề Trên Phaolô Lê Tấn Thành, nguyên Giám đốc Đại Chủng viện thánh Giuse Sài G̣n, đă dâng thánh lễ tạ ơn mừng Ngọc khánh Linh mục của ḿnh tại nguyện đường Nhà Hưu dưỡng các Linh mục giáo phận Sài G̣n (Nhà Hưu Chí Ḥa). Đây cũng là dịp Cha Bề Trên mừng kính thánh Bổn mạng Phaolô và kỷ niệm tṛn 10 năm nghỉ hưu.

Hiện diện trong thánh lễ chỉ có linh mục Giám đốc Nhà Hưu dưỡng Clemente Lê Minh Trung, các linh mục thuộc cộng đoàn Nhà Hưu dưỡng, hai linh mục cháu của Cha Bề Trên là linh mục Gioan Baotixita Nguyễn Minh Hùng và linh mục Vincente Nguyễn Minh Tuấn, một số tu sĩ và thân nhân huyết tộc của Cha Bề Trên.

Trong bài giảng, linh mục cháu của Cha Bề Trên, xoay quanh chủ đề tạ ơn, đă nhấn mạnh ba điểm chính: “1. Chúng con cùng Cha Bề Trên tạ ơn Thiên Chúa, v́ hồng ân 60 năm Linh mục mà Chúa đă ban cho Cha Bề Trên. Suốt chặng đường hơn nửa thế kỷ làm linh mục, Chúa đă và vẫn tiếp tục đồng hành, chở che, yêu thương và tin tưởng, giao cho Cha Bề Trên trọng trách của một nhà giáo dục. Và nay, dù đă nghỉ ngơi, Cha Bề Trên vẫn là tấm gương sáng cho mỗi chúng con về ḷng trung kiên, bền bỉ phụng sự Chúa trong thánh chức linh mục của ḿnh. 2. Chúng con tạ ơn Chúa, v́ Chúa đă ban cho chúng con một tấm gương, một nhân cách lớn là chính Cha Bề Trên. Chúng con tự hào khi nhắc đến Cha Bề Trên. Chúng con càng hănh diện khi khoe với mọi người, ḿnh là học tṛ của Cha Bề Trên. 3. Chúng cảm ơn Cha Bề Trên v́ Cha đă là người thầy khả ái và khả kính của chúng con. Cha hướng dẫn, giáo dục chúng con bằng trái tim của bậc hiền phụ bên trong h́nh ảnh một người thầy…”.

Cuối thánh lễ, Cha Bề Trên ngỏ lời cám ơn tất cả mọi người tham dự đă dành thời gian đến dâng thánh lễ cầu nguyện cho ngài. Ngài cho biết: “Bất cứ ở đâu, dù là chức vụ nào, thánh ư Chúa không dễ dàng để chúng ta đáp trả. V́ thế, mỗi người phải tập sống thánh ư Chúa từng ngày. Chỉ có thể hoàn thiện chính ḿnh và nên thánh, khi người ta phần đấu sống trọn thánh ư Chúa, sống đẹp ḷng Chúa”.

Được biết, Cha Bề Trên Phaolô Lê tấn Thành sinh năm 1927, được cử sáng Pháp du học khi c̣n là Chủng sinh. Cha chịu chức linh mục tại Paris - Pháp, nơi mà Cha đang du học, đúng vào ngày lễ thánh Bổn mạng của ḿnh, 29.6.1955. Ngày Cha chịu chức không một người thân bên cạnh. Chiếc xe chở Cha tới nhà thờ. Sau thánh lễ, tân linh mục Phaolô Lê Tấn Thành lấy xe đạp, đạp về chỗ ở của ḿnh.

1960, năm năm sau khi chịu chức linh mục, Cha Phaolô Thành được gọi về nước, công tác tại Đại Chủng viện thánh Giuse Sài G̣n cho đến ngày nghỉ hưu (sáng Chúa nhật 19.9.2005). Trong suốt 45 năm gắn bó miệt mài với việc đào tạo hàng linh mục cho Hội Thánh, Cha Bề Trên Phaolô Thành đă có 27 năm làm Giáo sư (1960 – 1987); 5 năm làm Phó Giám đốc Đại Chủng viện (1987 – 1992), và 13 năm làm Giám đốc Đại chủng viện (1992 – 2005).

Trong những năm đầu mới về nước, Cha giáo Phaolô Thành c̣n cộng tác với Cha Giuse Trần Văn Thiện (lúc đó đang làm Giám đốc viện đại học Công giáo Đà Lạt, Giám mục Mỹ Tho 1961) giảng dạy tại đại học Công giáo Đà Lạt.


Giai đoạn từ sau 1975, cùng chung hoàn cảnh với cả Hội Thánh Việt Nam, các cơ sở đào tạo của tôn giáo đều phải trải qua vô vàn khó khăn. Chủng sinh vào học tại Đại Chủng viện phải đóng gạo, phải vừa học vừa làm: khi làm vỏ xe đạp, lúc làm mành trúc, lúc đan lá buông… Cho đến khi Đại Chủng viện bị giải tán và ngưng hoạt động hoàn toàn năm 1982. Trong vai tṛ giáo sư nội trú của Đại Chủng viện, Cha Phaolô Thành đă kề vai sát cánh cùng Cha Giám đốc Đại Chủng viện lúc ấy là Cha Đaminh Trần Thái Hiệp nỗ lực vượt qua mọi khó khăn.

Kể từ 1986, Đại Chủng viện Thánh Giuse Sài G̣n bắt đầu hoạt động trở lại. Nhóm chủng sinh đầu tiên được gọi là chủng sinh khóa A (sau đổi tên thành khóa I), đến từ sáu Giáo phận: Sài G̣n, Phú Cường, Mỹ Tho, Xuân Lộc (chưa tách giáo phận Bà Rịa), Phan Thiết và Đà Lạt. Lúc bấy giờ, Chủng viện chỉ được phép chiêu sinh sáu năm một lần (sau đó là bốn năm, ba năm, rồi hai năm, bây giờ mỗi năm Chủng viện đều tuyển sinh). Để giúp cha Giám đốc Đại Chủng viện cách hiệu quả hơn, năm 1987, Cha giáo Phaolô Lê Tấn Thành được đề cử làm Phó Giám đốc Đại Chủng viện thánh Giuse Sài G̣n.

Chẳng bao lâu sau, Cha Giám đốc Đaminh Hiệp đau nặng, Cha Phó Giám đốc Phaolô Thành đă tài t́nh chống đỡ và khéo léo vượt lên tất cả mọi khó khăn. Sau khi Cha Giám đốc Đaminh qua đời năm 1992, Cha Phaolô Thành được đề cử làm Giám đốc Đại Chủng viện. Một ḿnh ngài phải vừa đối nội, vừa đối ngoại, vừa liên hệ làm việc với sáu giáo phận. Đây cũng là thời gian thiếu giáo sư trầm trọng. Cha Giám Đốc Phaolô phải gơ cửa nhiều nơi, nhiều người để t́m giáo sư cho Chủng viện.

Cha Bề Trên Phaolô Lê tấn Thành c̣n là con người sống t́nh nghĩa. Ngài đă mời Đức Tổng Giám mục Phaolô Nguyễn Văn B́nh vào nghỉ ngơi tại Đại Chủng viện trong thời gian đau nặng và cuối đời của Đức Tổng. Chúng tôi vẫn c̣n nhớ, những phiên mà anh em chúng tôi, lúc đó c̣n là chủng sinh, chia nhau trực bên giường bệnh của Đức Tổng Phaolô.

Trong nhiều năm, Cha Bề Trên Phaolô c̣n đứng ra liên hệ nhiều nơi, tranh đấu với nhiều thử thách để có được cơ sở II của Đại Chủng viện Sài G̣n tại giáo phận Xuân Lộc (nay là Đại Chủng viện thánh Giuse Xuân Lộc)…

Đặc biệt, sau 1975, Bộ Tài chánh mượn ngôi nhà Tiểu Chủng viện để đào tạo sinh viên cho trường Trung học Tài chánh Kế toán IV. Đến năm 1985, trường và Bộ có hợp đồng mượn thêm 25 năm nữa. Một thời gian sau, h́nh như giáo phận cũng có dự án bán luôn nhà đất cho Bộ. Nhưng do các ư kiến trái chiều, nên dự án không thành.

Cuối cùng, sau nhiều lần trao đổi, kiến nghị với Bộ và trường Tài chánh Kế toán IV, ngôi nhà Tiểu Chủng viện năm xưa đă được trao trả cho giáo phận năm 2004. Từ đó, Đức Hồng y Gioan Baotixita Phạm Minh Mẫn cho sử dụng ngôi nhà làm Trung Tâm Mục vụ giáo phận. Cha Bề Trên Phaolô Lê Tấn Thành có công lớn trong việc ǵn giữ và sự tồn tại của ngôi nhà đáng quư này.

Ngoài đời sống thánh thiện, Cha Bề Trên Phaolô Lê tấn Thành c̣n là con người hiểu biết rộng. Ngài có thể nói chuyện trên nhiều lănh vực, trong nhiều giờ.

Ngài cũng là con người kiên trung bền bỉ, không lùi bước trước khó khăn. Đặc biệt, không bao giờ ngài nhớ lỗi của các học tṛ. 45 năm làm việc tại Đại Chủng viện, và bây giờ đă 10 năm nghỉ ngơi, chưa bao giờ có ai nghe Cha Bề Trên kể về lỗi lầm của học tṛ, hay trách cứ một ai.

Cha Bề Trên rất mực thẳng thắn, nhưng luôn ư thức tôn trọng người khác. Ngài được mọi người, nhất là các học tṛ, cũng như những nguời từng làm việc bên cạnh kính nể. Chính quyền thành phố cũng tỏ ra yêu mến Cha Bề Trên. V́ thế, dù Cha đă nghỉ ngơi hoàn toàn, hằng năm vào các dịp lễ lớn, Đại diện các ngành của Chánh quyền thành phố vẫn đến thăm hỏi Cha Bề Trên và tặng hoa, tặng quà…

Dù thánh lễ mừng 60 năm linh mục của Cha Bề Trên diễn ra thật đơn sơ, thật lặng lẽ, nhưng h́nh như Cha Bề Trên vẫn vui, v́ ngài cảm nhận sự ấm cúng bên những người thân yêu. Sáng hôm ấy, chúng tôi nhận thấy Cha Bề Trên cười thật nhiều, và thật tươi.

Vốn bản tính Cha Bề trên vẫn thế: Không bao giờ muốn phiền ai. Một đời ngài chỉ nghĩ cho người khác, quan tâm về người khác hơn v́ ḿnh…

Tác giả: Lm. JB NGUYỄN MINH HÙNG

 

 

 


 

Con người cả đời tranh giành nhau rốt cuộc là v́ điều ǵ?
 
Kiếp người ngắn ngủi mấy chục năm, thoáng chốc đă chỉ là cát bụi. 
Con người đối với nhau lại thường xuyên ganh đua, đấu đá, trong “t́nh, danh, lợi” mà ngày đêm hao tâm tổn chí, cuối cùng mang theo được những ǵ?

Đời người cuối cùng mang theo được những ǵ? (Ảnh: Internet)

 
Người xưa thường nói: Có lương thực ngàn gánh cũng chỉ ăn một ngày 3 bữa, 
có căn nhà lớn 10 tầng cũng chỉ ngủ ở một gian, 
báu vật trăm xe ngựa trong ḷng vẫn có buồn phiền, 
quan to lộc hậu cũng là đi làm hàng ngày, 
vinh hoa phú quư cũng chỉ là thoảng qua như mây khói! 
Vậy, sống trên đời v́ sao cứ phải tranh giành?
Con người “tranh giành” rốt cuộc là v́ điều ǵ?
Trong thế giới ồn ào này, người ta lừa gạt, oán trách nhau, đố kỵ nhau đều là kết quả của sự tranh giành. Công khai tranh giành, âm thầm tranh giành, tranh giành lợi ích lớn, tranh giành lợi ích nhỏ, hôm qua tranh giành, hôm nay tranh giành. Rốt cuộc, suy cho cùng, 
“tranh giành” cũng chỉ để thỏa tâm ích kỷ mà thôi !''.
Khi tấm ḷng rộng mở một chút sẽ không c̣n chỗ cho tranh giành tồn tại. 
Xem nhẹ “được và mất” một chút, tranh giành sẽ tan biến. 
Mục tiêu giảm bớt đi một chút, tranh giành sẽ không trỗi dậy. 
Xem nhẹ tâm danh lợi đi một chút, tranh giành sẽ không c̣n.
Trong cuộc sống, có thể có vô số lư do để không tranh giành, 
nhưng chính v́ dục vọng đă khiến cho mỗi người trở thành 
một chú “sư tử” đói nằm trong bụi cỏ, ḱm nén không được.
Một khi tranh giành được “quyền và tiền” trong tay th́ hạnh phúc sẽ mất đi. 
Tranh giành được “thanh danh” th́ niềm vui cũng sẽ không tồn tại. 
Những thứ không thuộc về bản thân mà tranh giành được sẽ khiến tâm bất an.
Nói cách khác: 
Những thứ mà con người vắt óc để nghĩ cách tranh giành được, 
không phải là “hạnh phúc, niềm vui và an tâm”, mà chỉ là
“phiền năo, thống khổ, thù hận và mệt mỏi” về thể xác và tinh thần.
Không tranh giành chẳng lẽ là điều không tốt? 
Cho dù chỉ giảm tranh giành xuống một chút, coi nhẹ những thứ mà ḿnh 
cho là quan trọng đi một chút, mọi người sẽ phát hiện rằng nhân tâm của ḿnh 
thoáng chốc đă trở nên rộng răi, thế giới thoáng chốc trở nên to lớn.
Cũng bởi v́ không quá tranh giành, khuôn mặt người ta sẽ tươi cười nhiều hơn, 
nắm tay nhau nhiều hơn, nhường nhịn nhau nhiều hơn, chân thành nhiều hơn,
nhiệt t́nh nhiều hơn, bạn bè sẽ nhiều hơn, t́nh cảm nồng đậm hơn, 
tâm nguyện sâu sắc hơn và t́nh yêu thương sẽ lớn hơn, thật hơn.
          
 

Để giảm bớt “tranh giành”, hăy quan niệm:

Người nhiều tiền hay ít tiền, đủ ăn là được rồi!
Người xấu hay đẹp, vừa mắt là được rồi!
Người già hay người trẻ, khỏe mạnh là được rồi!
Gia đ́nh giàu có hay nghèo túng, ḥa thuận là được rồi!
Chồng về sớm hay về muộn, có về là được rồi!
Người vợ phàn nàn nhiều hay ít, lo việc nhà là được rồi!
Con cái dù làm tiến sĩ hay bán hàng ngoài chợ cũng được, an tâm là được rồi!
Nhà to hay nhà nhỏ có thể ở được là được rồi!
Trang phục có thương hiệu hay không, có thể mặc được là được rồi!
Ông chủ không tốt, có thể chịu được là được rồi!
Hết thảy phiền năo, có thể giải được là được rồi!
Cả đời người, b́nh an là được rồi!
Không phải có tiền nhiều mới là tốt, 
tâm tính lương thiện giúp đỡ người khác th́ số mệnh có thể thay đổi được tốt.
Rất nhiều chuyện nghĩ thoáng ra sẽ tốt, mọi người đều tốt, vạn sự đều tốt! 
Người tốt, ḿnh tốt, thế giới đều tốt. 


Nói ngắn gọn lại, biết đủ là tốt nhất!


Không tranh giành là cảnh giới cao của nhân sinh!
   

Theo Daikynguyenvn


 

Đức Khổng tử sinh sống bên Trung Hoa từ năm 551-479 trước Chúa Kitô. Là nhà văn, nhà triết học, nhà đạo đức học về gia đ́nh và xă hội. Ngài đă trải qua bao nhiêu vinh nhục, thăng trầm, măi đến khi về già, nhờ sự khôn ngoan từng trải, ngài đă có những nhận định rất đúng và rất hay về mỗi độ tuổi của đời người. Ngài đă được tặng danh hiệu là “Thầy của một vạn đời” (Vạn thế sư biểu). Ngài đă nói rằng:

Ngô thập hữu ngũ nhi chí ư học: tôi mười lăm tuổi , để chí vào việc học, quyết tâm theo đuổi sự khôn ngoan.

Tam thập nhi lập: ba mươi tuổi biết tự lập, đạt được sự quân b́nh.

Tứ thập nhi bất hoặc: bốn mươi tuổi chẳng c̣n nghi hoặc, thoát khỏi mọi lo âu.

 

Ngũ thập nhi tri thiên mệnh: năm mươi tuổi biết mệnh Trời, biết được ư Trời.

Lục thập nhi nhĩ thuận: sáu mươi tuổi nghe ǵ hiểu ngay, thuận phục ư Trời trọn vẹn.

Thất thập nhi tùng tâm sở dục bất du củ: bảy mươi tuổi theo ư muốn của ḷng ḿnh mà không vượt qua khuôn phép, chiều theo ư muốn của ḷng ḿnh mà vẫn ở trong giới hạn của sự thiện. (Sách Luận ngữ 2,4).

Đức Khổng Tử không bàn đến sinh lăo bệnh tử, v́ đối với ngài bốn cái đó đều là mệnh Trời, là ư Trời, nhưng ngài thấy khi tới tuổi 50 ngài biết được ư Trời, tới tuổi 60 ngài thuận phục ư Trời, tới tuổi 70 ngài có thể chiều theo ư muốn của ḷng ḿnh nhưng không vượt qua khuôn phép là ư Trời. Đó là đạo Tri Hành (biết và làm) mà ngài đă trải nghiệm được và muốn dạy người cao tuổi t́m biết ư Trời và thuận theo ư Trời trong mọi sự: sống, chết, thành công, thất bại … để làm cho tuổi thọ có ư nghĩa và giá trị, v́ có biết mệnh Trời mới có thể trở thành hiền nhân quân tử giúp ích cho đời. Đạo Tri Hành của Đức Khổng Tử không xa với lối sống mà Chúa Kitô đă sống nêu gương và dạy cho các môn đệ Ngài, đó là luôn làm theo ư Cha trên trời, luôn vâng phục ư Thiên Chúa (x Ga 4,34; Dt 5,9). Biết sống thuận theo mệnh Trời đó là cảm nghiệm của Đức Khổng Tử, ngài chưa biết ǵ về Chúa Kitô, nhưng cảm nghiệm của ngài là do hồng ân Chúa ban.

 


 

Trong cuộc sống không nên so sánh, một người lái chiếc xe Mercedes-Benz giá 4 tỷ, nhưng họ có thể vay ngân hàng tới 20 tỷ, cuộc sống của họ thực sự đang rất khốn đốn. Một người đi chiếc xe Volkswagen 500 triệu, nhưng họ có thể đang nợ ngân hàng tới 2 tỷ đồng, cũng đang ở trong hoàn cảnh nước sôi lửa bỏng.

Một người đi chiếc xe đạp điện 6 triệu, nhưng họ vẫn có 60 triệu gửi ngân hàng. Họ sống một cuộc sống an nhàn.

Lúc 3 người gặp nhau ở trên đường, người đi xe đạp điện ngưỡng mộ người lái xe Volkswagen, người lái xe Volkswagen ngưỡng mộ người lái xe Mercedes-Benz, người lái xe Mercedes-Benz lại mong muốn có được cuộc sống như người đi xe đạp điện.

Đây chính là thực tại trong xă hội, ai cũng có thể trở thành nô lệ của đồng tiền, nô lệ của cuộc sống!

Mèo thích ăn cá, nhưng mèo lại không biết bơi. Cá thích ăn giun, nhưng cá lại không thể lên bờ. Thượng đế mang đến cho bạn rất nhiều thứ hấp dẫn, nhưng lại không cho bạn dễ dàng đạt được nó.

Nhưng, cũng không thể cứ đổ máu th́ kêu đau, sợ tối th́ bật điện, nhớ nhung th́ liên lạc, ngày hôm nay với bạn là chuyện lớn, nhưng có thể ngày hôm sau lại là chuyện nhỏ. Cuộc đời giống như cây bồ công anh, nh́n có vẻ tự do, nhưng kỳ thực lại là thân bất do kỷ.

Có những chuyện không phải là không thèm lưu tâm, mà là có lưu tâm cũng chẳng làm được ǵ. Chỉ biết dốc toàn lực của ḿnh để ứng phó là được, cuộc đời không có nếu, chỉ có hậu quả và kết quả …

Đời là bể khổ, bây giờ bạn không khổ, sau này sẽ càng khổ

Vạn sự tương sinh tương khắc, không có lên th́ không có xuống, không có thấp th́ không có cao, không có đắng th́ không có ngọt.

Chỉ khi biết thế nào là mệt mỏi, th́ mới cảm nhận được thế nào là an nhàn; nếm qua cay đắng th́ mới biết thế nào là ngọt bùi. Nhân lúc đang c̣n trẻ, dũng cảm bước đi, nghênh đón phong sương gió mưa, tôi luyện bản thân, có thể độ lượng, có thể nh́n xa trông rộng, th́ hạnh phúc mới đến.

Trên thế giới này ngoại trừ bạn ra, th́ không có ai có thể thực sự giúp đỡ bạn, nếu có giúp th́ cũng chỉ là tạm thời. Rất nhiều người đă từng nếm thử “trứng luộc trong nước trà”, vỏ trứng nứt càng nhiều, th́ trứng ăn càng ngon miệng. Tương tự như vậy, trong cuộc sống trải nhiệm càng nhiều, trắc trở càng nhiều th́ sẽ càng có hương vị.

Khổ có thể giúp một người trưởng thành

Trứng gà bị vỡ do tác động từ bên ngoài là đồ ăn, bị vỡ do tác động từ bên trong th́ chính là sinh mệnh. Cuộc sống cũng vậy, làm vỡ từ bên ngoài là áp lực, làm vỡ từ bên trong chính là trưởng thành.

Nếu bạn chờ người khác làm vỡ bạn từ bên ngoài, th́ nhất định bạn sẽ là món ăn của người khác; nếu bạn có thể đánh vỡ chính ḿnh từ bên trong, như vậy bạn sẽ thấy rằng ḿnh đă thực sự trưởng thành, cũng giống như là được tái sinh.

Nh́n thấy một con bướm đang giăy giụa muốn thoát ra khỏi cái kén, có người hảo tâm giúp nó thoát ra. Nhưng không ngờ rằng, sau khi con bướm thoát ra ngoài, nó lại không thể duỗi đôi cánh ra được, và cuối cùng thiệt mạng.

Giăy giụa chính là điều con bướm cần làm để trưởng thành, lúc đó bạn giúp nó thoải mái, nhưng sau này nó sẽ không có đủ sức mạnh để đối mặt với những thử thách sẽ phải gặp trong cuộc đời.

Nếu bạn muốn hóa thân thành con bướm, th́ bạn phải chịu đựng được nỗi khổ của quá tŕnh giăy giụa ở trong kén, vậy th́ mới có thể dang cánh bay cao được.

Trong cả cuộc đời, bạn phải tôn trọng bao nhiêu người, th́ sẽ có bấy nhiêu người tôn trọng bạn.

Bạn tin tưởng bao nhiêu người th́ sẽ có bấy nhiêu người tin tưởng bạn.

Bạn có thể giúp bao nhiêu người thành công, th́ sẽ có bấy nhiêu người giúp bạn thành công!

Trên thế giới này, người giàu có nhất, thường là người vấp ngă nhiều nhất. Người có thể thành công là người mỗi lần vấp ngă, không chỉ có thể đứng dậy, mà vẫn có thể kiên tŕ tiếp tục bước đi......


 

 

BA ĐIỀU SƯỚNG NHẤT ? & ƠN ĐỜI CHỨA CHAN

 
 
Ba điều sướng nhất?

Ngày xưa, có ông lăo cứ vui cười ca hát suốt ngày. 

Thấy lạ, có người hỏi:
- Tại sao ông vui tươi măi như thế? 

Ông lăo đáp: 
-Trời sinh ra muôn loài muôn vật, trâu chó dê ngựa… Người là sinh vật cao nhất, “Tối linh ư vạn vật”. Ta được làm người. Ấy là điều sướng thứ nhất.

-Trời sinh có người tàn tật, đui què. Ta được lành lặn, ấy là điều sướng thứ hai

-Người đời thường v́ sự giàu có, danh vọng mà phải gian khổ. Ta có ăn đủ một ngày ba bữa, không lo lắng ǵ cả. Ấy là điều sướng thứ ba

-C̣n như sinh lăo bệnh tử là điều không ai tránh được. Ta cũng như mọi người, việc ǵ phải buồn.

-Nghĩ tới ba điều sướng ta có được, ta vui ca cũng là chuyện thường t́nh, mắc mớ chi phải hỏi.

(Cổ Học Tinh Hoa)
ƠN ĐỜI CHỨA CHAN

Tuổi già, buổi sáng thức dậy, nghe gân cốt đau rêm mà mừng, v́ biết ḿnh c̣n sống. Đại ư viết như vậy, trong một cuốn sách Mỹ mà ông Tư đọc được, làm ông thấm thía cái hạnh phúc lâng lâng của từng sớm mai khi vừa tỉnh giấc. Bạn bè cùng trang lứa với ông, nhiều người đă về với Diêm Vương khi c̣n trẻ măng, v́ cuộc tương tàn khốc liệt dài ngày trên quê hương. Nhiều người khác gục ngă trong trại tù v́ đói khát, bệnh tật, mồ hoang vùi cạn. Một số khác nữa, v́ khao khát tự do mà chôn thân dưới đáy biển, hoặc chết khô giữa rừng sâu. Không ít người c̣n lại, tử thần cũng đă đón mời v́ bạo bệnh, khi tuổi năm sáu mươi. Phần ông vẫn c̣n dai dẳng sống sót cũng là ân huệ trời ban, không vui hưởng tháng ngày, cũng uổng lắm sao!

Ư nghĩ đó làm ông mỉm cười sung sướng. Ông vẫn trùm thân trong chăn ấm. Tội chi mà dậy sớm cho mệt. Mỗi khi nghe tiếng khởi động máy xe từ hàng xóm vọng qua trong buổi tinh sương, ông càng vui sướng hơn, v́ không c̣n phải vùng dậy giữa đêm đen, lặn lội đi kiếm cơm hàng ngày như mấy gă trẻ tuổi ở cạnh nhà. Về hưu rồi, mỗi tuần hưởng bảy ngày chủ nhật, bảy ngày thảnh thơi. Hết áp lực của công việc hàng ngày, không phải lo lắng bị thất nghiệp khi kinh tế khủng hoảng xuống dốc. Khoẻ re.

Cứ nằm trùm chăn ấm nghe nhạc mềm văng vẳng ru đưa, phát ra từ cái radio nhỏ, có khi ông chợp thêm được một giấc ngủ ngắn ngon lành. Ngủ chán th́ dậy. Bước xuống giường, dù khớp xương sưng đau, đi khập khễnh ông cũng thầm cám ơn cái chân chưa liệt, c̣n lê lết được. Chưa phải nằm dán lưng vào giường như một số người bất hạnh khác. Những kẻ này mà nhích được vài bước cà thọt như ông, th́ chắc họ cũng sướng rân người. Ông thầm bảo, có thêm được một ngày để sống, để vui, để yêu đời. Bệnh hoạn chút chút, th́ phải mừng, chứ đừng có nhăn nhó than văn ỉ ôi.

Mỗi khi đánh răng rửa mặt, ông lầm thầm: “Ḿnh sướng như vua rồi, có nước máy tinh khiết để dùng. Giờ nầy, cả thế giới, có hơn một tỉ người thiếu nước để nấu ăn, để tắm giặt và nhiều tỉ người khác không có nước sạch, phải uống nước dơ bẩn.” Dù cái bàn chải đánh răng đang ngọ ngoạy trong hàm, ông cũng ư ử hát ca. Khi áp cái khăn tẩm đầy nước lên mặt, ông cảm được cái mát lạnh và niềm sung sướng chứa chan đang lan tỏa chạy khắp người. Ông biết đang được ân sủng của trời đất ban cho trong tuổi già.

Ngồi lên cái bồn cầu êm ái, nhà cầu sạch sẽ, trắng toát, thơm tho, không vướng một chút mùi vị hôi hám, đèn đóm lại sáng trưng, có nhạc văng vẳng từ radio, ông cầm cuốn sách thưởng thức chữ nghĩa của “thánh hiền”, tư tưởng của Đông Tây. Không bao giờ ông quên cùng giờ phút nầy, có hơn ba tỉ nhân loại không có cầu tiêu để làm cái chuyện khoái lạc thứ tư. Có người phải ra đồng lồng lộng gió, mà làm chuyện “nhất quận công, nh́ ị đồng”. Phải gấp gấp cho xong chuyện, không nhẩn nha được, v́ hai tay phải múa lia lịa hất ra đàng sau, để xua đuồi lũ ruồi đồng đang vo ve “oanh tạc”. Xong việc, may mắn lắm th́ có lá chuối khô mà lau chùi, c̣n không th́ dùng đất cày, đá cục, nắm cỏ, que nhánh cây tươi, khô. Ông cứ nhớ thời làm việc ở quận lị, chỉ có nhà tiêu lộ thiên, hai tấm ván bắt ngang qua một hầm cầu lộ thiên, nắng xông hơi phân người lên nóng hừng hực rát cả mặt, bên dưới gịi bọ lúc nhúc lổm nhổm làm thành một tấm màn trắng-ngà chuyển động. Có con gà ở đáy hầm, nó đang thưởng thức ngon lành món gịi bọ, thấy ông xuất hiện bất thần, sợ hăi hoảng hốt đập cánh bay lên kêu quang quác và vung văi ‘ám khí’ khắp trong không gian, làm ông cũng khiếp viá, ôm đầu phóng chạy dài. Nghĩ đến chừng đó thôi là ông đủ cảm được cái sung sướng đang có ngay bây giờ. Ngồi thật lâu, đọc cho xong mấy trang sách, mới nhởn nhơ rời pḥng.
Ông Tư tự đăi một b́nh trà nóng, một ly cà phê thơm, rồi nấu nồi cháo gạo tẻ đặc rền ăn với cá kho mặn. Dọn ra bàn, đèn vàng soi một khoảng ấm cúng. Ông thong thả vừa hớp nhâm nhi, vừa ăn từng muỗng cháo, chất gạo béo tạo vị giác đi qua trong cổ họng. Ông lầm thầm: “Ngon, cao lương mỹ vị cũng không bằng”. Ông thường ngâm nga hai câu thơ : “Vợ cũ, chó già, tô cháo nóng. Ba nguồn thân thiết dạt dào thương” . Mắt ông dán vào trang thơ đang cầm trên tay, gật gù thưởng thức ư lời hoa gấm. Ông trầm ḿnh vào những gịng thơ, tim xao xuyến xúc động mênh mang. Thỉnh thoảng ông dừng lại, và nói nhỏ cho chính ông nghe: “Tiên trên trời cũng chỉ sướng và thong dong như thế này là cùng”. Ông nhớ đến cái thời “tiến nhanh, tiến mạnh, tiến vững chắc lên xă hội chủ nghĩa”, buổi sáng bụng đói meo, vác cuốc đi làm lao động tay chân nặng nhọc, ráng uống một bát nước lă để cầm hơi và đánh lừa cái bụng đang sôi sồn sột. Bây giờ được như thế nầy, phải biết cám ơn ân sủng của trời ban cho. Biết bao nhiêu tỉ người trên thế giới này mơ ước được có một buổi sáng thảnh thơi và no ấm như ông mà không được nhỉ?

Nh́n xuyên qua cửa pḥng ngủ, ông thấy bà vợ nằm ngủ giấc yên b́nh, ḷng ông dạt dào niềm thương. Bà đă cùng ông mấy mươi năm dắt d́u nhau trong phong ba băo táp của gịng đời nghiệt ngă. Đă chia sẻ ngọt ngào cũng như đắng cay của một thời khói lửa điên đảo. Giờ này, may mắn vẫn c̣n có nhau trong cuộc đời, thương yêu thắm thiết, nhường nhịn nâng đỡ chăm sóc ngày đêm. Không như những cặp vợ chồng già khác, cứ lục đục gây gổ nhau, tranh thắng thua từng li từng tí, làm mất hạnh phúc gia đ́nh. Ông thương bà biết an phận thủ thường, không đứng núi ầy trông qua núi nọ. Ông thấy bà hiền lành và có trái tim đẹp như thánh nữ. Ông muốn vào pḥng, hôn bà lên trán, nhưng ngại làm vợ mất giấc ngủ ngon buổi sáng. Ông lại cám ơn trời đă đem bà buộc vào đời ông. Ông cười và nhớ câu nói của một nhà văn nào đó: “Đời sống không thể thiếu đàn bà, nhưng sống được với một người đàn bà không phải dễ.”

Ông Tư ra vườn. một mảnh đất nhỏ trồng vài cây hoa, hương thơm thoang thoảng, có tiếng chim kêu đâu đó líu lo vọng lại. Mấy đoá hoa sặc sỡ c̣n đọng sương đêm lóng lánh. Nắng mai ấm áp phả lên da thịt ông, tạo thành một cảm giác dịu dàng, êm ái. Ông vươn vai, xoay người trong thế thể dục chậm, xương sống được thư giăn kêu răng rắc, đă đời. Hít thở và phất tay chừng mười lăm phút cho máu huyết lưu thông. Loại thể dục nầy đă giúp ông bớt được những cảm mạo thông thường, ông tin vậy.

Ông Tư thay áo quần để đi ra đường. Cầm cái áo lành lặn bằng vải tốt trên tay, ông thường nhớ đến thời đi tù, khâu bao cát làm áo, rách tả tơi, không đủ che gió lạnh thấu xương của núi rừng. Thế mà cũng có nhiều tù nhân khéo tay và nghịch ngợm, khâu bao cát thành bộ đồ lớn, đủ ba mảnh, và làm luôn cả cái “cà vạt”, mang vào trông cũng sang trọng như đi ăn đám cưới. Nhớ lại thời đó mà rùng ḿnh. C̣n sống sót, và đến được đất nước tự do này, cũng là một điều mầu nhiệm lạ lùng. Ông Tư đi ra đường, xe cộ vùn vụt qua lại liên miên. Lề đường rộng, phẳng phiu, sạch sẽ. Bên kia là giao điểm của hai xa lộ, các nhánh cầu cao đan uốn éo chồng chất lên nhau, ṿng vèo trên không, như những nùi rối. Ông Tư thầm cám ơn tiền nhân đă đổ sức lực, mồ hôi, tài nguyên khai phá và xây dựng nên những tiện nghi nầy cho ông nhảy xổm vào hưởng dụng, mà không ai có một lời ganh ghét, tị hiềm. Ông, từ một trong những nước lạc hậu nhất của hành tinh nầy, bị chính quyền cuả xứ ông bạc đăi, kỳ thị, kềm cặp và lấy hết các tự do cơ bản. Đến đất nước này, ông được b́nh đẳng, có công ăn việc làm hợp với khả năng, con cái ông được đến trường, học hành thành tài, có nghề nghiệp vững chắc và sống với mức trung lưu. Ông cảm thấy c̣n nợ quê hương mới nầy quá nhiều thứ, từ tinh thần đến vật chất, mà biết không bao giờ trả lại được một phần nhỏ nào. Ông Tư vừa đi bộ vừa ca hát nho nhỏ.

Một người cảnh sát cao lớn dềnh dàng đi ngược đường chào ông, ông chào lại bằng lời cám ơn đă giữ ǵn an ninh cho dân chúng sinh sống. Người cảnh sát cười và nói đó là bổn phận, v́ lương bổng của ông ấy được trả bằng thuế của dân chúng, trong đó có ông. Ông Tư thấy trong ḷng b́nh an, ông không làm điều ǵ phạm pháp, th́ không sợ ai cả. Ông đọc trong báo, thấy có những xứ, dù không làm ǵ sai quấy cả, cũng bị cảnh sát giao thông chận lại đ̣i tiền, nếu không cho tiền, th́ bị quy kết đủ thứ tội mà ḿnh không có.

Nắng chiếu hoe vàng cả dăy phố của một ngày thu, ông Tư bước đi mà ḷng rộn ră. Gặp ai cũng chào, cười vui vẻ. Nghe ông chào hỏi nồng nhiệt, mọi người đều vui theo. Thấy một ông cụ mặt mày đăm đăm rầu rĩ đi ngược đường, ông Tư lớn tiếng:

“Chào cụ? Có mạnh khỏe không? Hôm nay trời nắng đẹp quá!” Ông cụ trả lời qua loa: “Tàm tạm, chưa chết! Chán cái mớ đời.” Ông Tư nói to: “Việc chi mà chán đời cho mệt cụ ơi. Chưa chết là vui lắm rồi. Cụ có biết là chúng ta đang sung sướng phước hạnh, tội chi phí phạm thời gian để buồn nản?” Ông cụ thở dài: “Ai cũng có nhiều việc âu lo! Đời đâu có giản dị! À, nầy, mà h́nh như ông đau chân, bước đi không được b́nh thường? Thế th́ vui nỗi ǵ? ” Ông Tư cười lớn:“Vâng, tôi đau chân, nhờ đau chân mà tôi thấy được niềm vui hôm nay lớn hơn, v́ c̣n đi được, bước được, chứ chưa phải nằm nhà. Cụ ơi, nếu lo âu mà giải quyết được những khó khăn, th́ nên lo. Nhưng nếu lo âu, mà không giải quyết chi được, th́ hăy vui lên, cho đỡ phí phạm ngày tháng trời cho” Ông cụ già lắc đầu bỏ đi.

Ông Tư xà vào ngồi trên ghế đá mát lạnh của công viên dưới tàng cây có bóng nắng lung linh. Nh́n bọn trẻ con chơi đùa la hét lăn lộn trên băi cát, ông vui lây với cái hồn nhiên của chúng. Bên kia đồi cỏ, có đôi nam nữ nằm dưới gốc cây, kê đầu lên tay nhau, tóc đổ dài óng ánh, thỉnh thoảng vang tiếng cười rúc rích. Đất nước nầy ấm no và thanh b́nh quá, sao có nhiều người c̣n kêu ca đời sống khó khăn? Phải chăng những kẻ này chưa biết an phận, muốn được nhiều hơn điều đang có, đang đủ. Không thấy được phước hạnh là lỗi tại họ. Ông dong tay bắt vài tấm lá rơi đang quay cuồng trong gió và lấy bút ghi lên mặt lá mấy gịng thơ vừa thoáng qua trong trí để ca ngợi cuộc đời. Thấy băi cỏ êm mát, ông nằm dài, những ṿng tṛn sáng màu vàng rải rắc trên mgười ông. Gió hiu hiu mát từ hồ nước vờn qua làm mơn trớn thịt da. Ông Tư rút từ túi quần một cuốn sách nhỏ có nhan đề “14 ngàn điều làm nên hạnh phúc”. Tác giả tập sách nhỏ nầy, thấy đâu đâu cũng là hạnh phúc tràn đầy. Vấn đề là cảm nhận được cái sung sướng, cái hạnh phúc đang có. Từ việc đặt chân lên một tấm thảm mềm êm ái, đến việc cắn một trái ngọt chín mọng trong miệng, đến mơ mộng được hát trên bục một hộp đêm, nghe một lời nói dịu dàng yêu thương…

Hạnh phúc và sung sướng cảm nhận được từ những điều rất nhỏ nhặt, đơn sơ, tầm thường nhất trong sinh hoạt hàng ngày. Không cần phải là ôm chặt người yêu trong ṿng tay, cũng chẳng phải vật nhau lăn lộn trên giường, cũng không cần đến việc cầm trong tay cái vé số trúng độc đắc, hoặc làm chủ được một ṭa lâu đài sang trọng… Ông nghĩ, chắc sẽ có người cho tác giả tập sách nầy là kẻ “lạc quan tếu”. Nhưng thà lạc quan tếu hơn là bi quan. Đời nầy, có nhiều người đắm ḿnh trong hạnh phúc, mà cứ tưởng đang ngụp lặn trong bể khổ. Hoặc đang được phước hạnh mà không biết và xem thường, chỉ khi mất đi, hay đă trôi qua, mới biết, th́ đă quá muộn màng.

Nắng đă xông hơi nồng nóng, ông Tư đón chuyến xe buưt ra về. Cái vé xe cho người già rẻ rề, chỉ bằng một phần ba vé b́nh thường. Ông nói lời cám ơn tài xế, và thấy mang ơn những người cùng đi xe công cộng nầy, v́ xem như họ đă gián tiếp gánh một phần tiền vé cho ông.

Về nhà, bà Tư đă dọn sẵn cơm trưa, mời ông rửa ráy cho sạch sẽ mà ra ăn. Thấy ly nước chanh muối, ông cầm uống, chất nước ngọt ngào mằn mặn chua chua, ngon lành đi qua cổ họng. Ông nh́n vợ với ánh mắt thương yêu và nói lời cám ơn cho bà vui. Chưa ăn, mà thấy bát canh bông bí nấu tôm đă biết ngon. Những món ăn thanh đạm này, với ông, c̣n ngon hơn sơn hào hải vị.

Ăn xong, c̣n chút cơm thừa, bà Tư bỏ vào chén, cất vô tủ lạnh, không dám đổ đi, v́ sợ phí phạm của trời. Bà nhắc câu nói của ông:“Ngay giờ khắc nầy, trên thế giới có hơn năm trăm triệu người đang đói ră, không có một miếng ǵ đề ăn, và có hơn vài tỉ người ăn chưa no bụng, và nhiều tỉ người khác quần quật ngày đêm, cũng chỉ mong có đủ no mà thôi.” Đă từng đói, nên ông bà không dám phí phạm thức ăn.

Ông Tư mừng v́ ăn c̣n thấy ngon miệng, không như một số người khác, ăn ǵ cũng như nhai đất sét, không muốn nuốt, v́ nhạt miệng, mất vị giác. Một số người khác c̣n tệ hại hơn nữa, họ không c̣n ăn bằng miệng được, mà ăn bằng bụng, nhờ ống dẫn thức ăn nối với dạ dày, như đổ xăng cho xe hơi.

Ông Tư ngồi vào bàn mở máy vi tính lướt mau tin tức thế giới biến động. Đôi khi thấy gía thị trường chứng khoán tụt dốc xuống thấp, làm nhiều nhà b́nh luận lo ngại. Nhưng ông Tư cười, ông chẳng thèm để ư, không cần quan ngại chi cả. Chứng khoán lên hay xuống, cũng thế thôi. Ông có lo ngại hay quan tâm cũng chẳng thay đổi được ǵ. Với số tiền hưu khiêm tốn, và cách ăn tiêu trong khả năng tài chánh, ông bà Tư chưa bao giờ thấy thiếu thốn cái ǵ. Có một ông bạn khoe rằng nay đă thành triệu phú. Bà Tư đùa và hỏi, triệu phú th́ khác người không là triệu phú cái ǵ? Ông bạn lúng túng ấp úng không biết phải trả lời ra sao. Nhưng ông bà Tư chắc chắn rằng, họ ít tiền, nhưng được sung sướng, đầy đủ hơn nhiều người giàu triệu phú khác.

Ông Tư rà mắt qua các tin tức và các biến cố mới nhất. Thật là tuyệt diệu và thần kỳ. Chuyện vừa xảy trong giờ trước, đă được tường thuật ngay. Dạo một ṿng tin tức xong, ông quay qua mở vi-thư của bạn bè. Có những người bạn xa cách hàng ngàn dặm, mấy chục năm nay chưa gặp lại nhau, mà thư từ qua lại liên miên, tưởng như gần gũi trong gang tấc. Tha hồ hàn huyên tâm sự. T́nh cảm qua lại thân thiết chứa chan. Nhờ máy vi-tính, khi viết, tha hồ bôi xoá tẩy sửa lung tung, mà không cần phải xé tờ nầy, viết lại tờ kia, vô cùng tiện lợi. Thư viết xong, chỉ cần một cái nhấp con chuột, bạn ông nhận được ngay tức th́. Không cần phải nhờ bưu điện chuyển đi có khi cả tuần mới đến. Hàng chục lá thư của bạn bè khắp nơi trên thế giới chuyển đến ông đủ điều hay, lạ, nhiều bài thuốc hiệu nghiệm, trăm bản nhạc du dương, ngàn h́nh ảnh tuyệt vời của các thắng cảnh thiên nhiên, các đoạn phim ngắn đủ thể loại của nhiều vấn đề khác nhau. Ông cám ơn khoa học kỹ thuật tiến bộ, đem thế giới mênh mông lại gần gũi trong không gian và cả thời gian.

Mỗi khi nghe tin một người già bệnh hoạn qua đời, ông Tư mừng cho họ thoát được thời gian đau yếu sống không chất lượng. Nhiều người nằm liệt vài ba năm, không sống, không chết. C̣n có những kẻ phải cưa tay cưa chân. Ông vẫn thường mong sau này, nếu được chết, th́ chết mau chóng, yên lành, khỏi qua thời gian bệnh hoạn lâu ngày.

Có một bạn già mỉa mai, cho ông Tư là “kẻ tự sướng” ông chỉ cười và nói : “Thà tự sướng hơn là tự khổ”

Ông Tư thường nghĩ rằng, ông đă và đang được quá nhiều phước hạnh của trời ban, nhiều ân nghĩa của nhân loại, xă hội, nhiều t́nh thương của gia đ́nh, bạn bè, người quen và cả chưa quen. Ông thấy sung sướng hạnh phúc. Ông tội nghiệp cho những người suốt đời than van, nắng không ưa, mưa không chịu, và tự bôi đen ngày tháng đẹp đẽ của họ, và d́m đời vào bất măn, khổ đau ./
.
 
 
Phan Cao Tri

 

 


 

NHẪN một chút cho TÂM khỏi lệnh
NHỊN một hồi cho TRÍ bớt hăo huyền

 

 

Thấy con cầm hai quả táo trên tay,  mẹ nói: "Cho mẹ một quả  được không?"

Đứa trẻ nh́n mẹ ḿnh rồi lập tức cắn ở mỗi quả táo một miếng. Thời khắc đó, trái tim người mẹ… chợt có cảm giác mất mát điều ǵ đó không thể gọi tên! Nhưng sau khi đứa trẻ ăn xong hai miếng, liền nói với mẹ: 

 "Quả này ngọt hơn dành cho mẹ này."

 

Sự nhẫn nại đôi khi mang đến đớn đau nhưng kết quả th́ ngọt ngào. Biết kiên nhẫn  lắng nghe sẽ hiểu được sự thật!

 

Sưu Tầm *Ai trong chúng ta cũng đă từng ít nhất một lần than văn rằng tại sao cuộc đời lại khó khăn với ḿnh như vậy. Tuy nhiên nếu bạn vẫn có thể ngồi đó và xem những bức h́nh này, hăy hiểu rằng bạn vẫn đang may mắn hơn hàng triệu người khác ở ngoài kia. Hăy trân trọng những ǵ ḿnh đang có và bạn sẽ thấy cuộc đời tươi sáng hơn rất nhiều.

 Khi nào cảm thấy cuộc đời ḿnh 

đau khổ, hăy nhớ đến h́nh ảnh này bạn nhé!

     

 

1. Khi bạn vẫn đang mải mê chăm chút và buồn bă v́ tại sao ḿnh không có nhiều tiền mua sắm quần áo mới

th́ vẫn có những người đang phải đi trên những đôi giày rách bươm.
 

2. Nếu bạn vẫn chưa hài ḷng về ngôi nhà của ḿnh th́ vẫn có những người vẫn đang mơ ước căn nhà lá của họ thôi bị dột. 


3. Cuộc sống mưu sinh chưa bao giờ là dễ dàng, thậm chí là khi người ta phải làm việc ở những băi rác như thế này!
 

4. Nhưng ngay cả khi cuộc đời có trái ngược với những ước mơ của con người, người ta vẫn cứ mỉm cười vượt lên trên cả số phận.

5. Và nếu có một lúc nào đó bạn nghĩ rằng sao công việc của ḿnh nặng nhọc quá, có những việc c̣n nặng hơn thế gấp trăm lần.

6. Nếu với bạn học hành là một gánh nặng, th́ đứa trẻ này đang phải “ngồi nhờ” ánh đèn ở 1 cửa hàng để học cho nốt.

7. Bạn không hài ḷng với công 

việc của ḿnh, hàng triệu người đang thất nghiệp ngoài kia, họ thậm chí c̣n không có cơ hội để than văn về điều đó. 


8. Người ta vẫn thường hay nói 

về vấn đề lăng phí thức ăn, đúng vậy, v́ c̣n đó rất nhiều người dân Châu Phi đang thiếu thức ăn trầm trọng.

9. Và với những người vô gia cư, một chỗ ngủ đàng hoàng cũng là một điều ước quá xa xỉ.

10. Bạn luôn than văn về đất nước của ḿnh, vẫn c̣n đang rất nhiều trẻ em ngoài kia phải sống cùng chiến tranh, bom đạn và bạo lực.

11. Vẫn c̣n đó rất nhiều những ánh mắt mang tên “chờ đợi”, chờ đợi về một cuộc sống khác hơn.



12. Cũng có những ánh mắt mang trong đó “khát vọng”, khát vọng được đổi đời.

Vomedia

 


Phẩm chất của một xă hội, hay của một nền văn minh, cũng được phán định dựa vào cung cách nó xử sự với người già và vị trí nó dành cho họ trong đời sống của cộng đồng. Những cộng đồng nào biết dành vị trí cho người già đều là những cộng đồng biết dành vị trí cho sự sống! Cộng đồng nào biết chào đón người già cũng là cộng đồng biết chào đón sự sống!... Khi sự sống trở thành mỏng ḍn trong những năm tháng già nua, nó vẫn không bao giờ mất giá trị và phẩm vị: ở bất cứ giai đoạn cuộc sống nào mỗi người trong chúng ta đều được Thiên Chúa mong muốn và yêu thương, mỗi một chúng ta đều quan trọng và cần thiết.(Đức Thánh Cha Bênêđíctô XVI , Ngày 12 tháng 11 năm 2012, nhân dịp viếng thăm một nhà dưỡng lăo tại Rôma do Cộng Đồng Sant’Egidio)


 

Đôi lúc hâm hâm cho tâm hồn thanh thản

Nhiều lúc nói nhảm cho cuộc đời thêm vui
 

 


 

Tôi đi trước, hẹn gặp nhau ở đó … 
Ai thay da măi măi sống muôn đời ? 
Kẻ trước, người sau xếp hàng xuống mộ,
Biết đâu là khởi điểm cuộc rong chơi …

 

Khi tuổi già, th́ xem cái chết như về. Ai không phải chết mà sợ. Sống qua khỏi tuổi năm mươi, là đă lời lắm. Tuổi trung b́nh của con người trên thế giới này chưa được con số năm mươi.Th́ ḿnh nên tự xem như được sống thêm đời thứ hai.

Trong tuổi già, người ta biết ơn sự nhiệm mầu của tạo hóa. Có bộ máy nào, không phải là gang thép, bạch kim, mà chạy một mạch sáu bảy chục năm không ngưng nghỉ, mà vẫn c̣n hoạt động như quả tim, buồng phổi, trái thận, cái bao tử, năo bộ. Có hệ thống ống dẫn nào hoạt động sáu bảy chục năm mà chưa thay thế như các mạch máu của hệ thống tuần hoàn. Th́ dù có ṛ rỉ van tim, chất béo đọng nghẹt trong vài ba mạch máu, th́ cũng là sự thường t́nh, và mừng là c̣n sống, c̣n sinh hoạt được. Dù có phải liền liền đi vào cầu tiểu mỗi ngày nhiều lần, th́ họ vẫn sung sướng là cái ṿi xài mấy chục năm mà vẫn chỉ mới ṛ rỉ sơ sơ. Mấy cái ṿi nước trong nhà, bằng kim khí cứng, không rỉ sét, thế mà năm bảy năm đă phải thay rồi…


BI KỊCH CỦA CUỘC ĐỜI LÀ Ở CHỔ
CHÚNG TA GIÀ ĐI QUÁ NHANH MÀ SỰ KHÔN NGOAN TH̀ LẠI ĐẾN QUÁ TRỄ.

 

Benjamin Franklin


Nguyên Bản

 

TA CỨ NGỠ XUỐNG TRẦN CHƠI MỘT CHỐC NÀO NGỜ ĐÂU Ở MĂI ĐẾN HÔM NAY

 

Bùi Giáng

 

 

 

1- 
Ta c
 ng xung trn chơi mt chp
Nào ng
 đâu.. bm dp đến hôm nay!

2-
Ta c
 ng xung trn chơi mt lát
Nào ng
 đâu.. bi đát đến hôm nay!

3-
Ta c
 ng xung trn chơi mt chút
Nào ng
 đi.. hun hút đến hôm nay!

4-
Ta c
 ng xung trn chơi mt đon
Nào ng
 đi.. long qung đến hôm nay!

5-
Ta c
 ng xung trn chơi mt thoáng
Nào ng
 ham.. mua bán đến hôm nay!

6
-
Ta c
 ng xung trn chơi mt ch
Nào ng
 đâu.. lăn lóc đến hôm nay!

7-
Ta c
 ng xung trn chơi mt đi
Nào ng
 ra.. nông ni bui hôm nay!

8-
Ta c
 ng xung trn chơi mt tí
Nào ng
 đâu.. cô nhí trói ta luôn!

9-
Em c
 ng xung trn chơi mt sm
Nào ng
 anh hàng xóm.. nht em luôn!

10-
Ta c
 ng xung trn chơi mt ti
Nào ng
 đâu.. lc li đến hôm nay!

11-
Ta c
 ng xung trn chơi mt do
Nào ng
 lo.. chy go đến hôm nay!

12-
Ta c
 ng xung trn chơi mt ba

Nào ng đâu.. không thy ca đi z .. *:) happy!

 

Thích Tánh Tuệ

 

 

 

ĐTC Phanxicô
Saturday, June 27, 2015

ĐTC Phanxicô Sunday, February 23, 2014 Và giai đoạn này của cuộc sống vẫn là một hồng phúc để ta thâm hậu hóa mối liên hệ với Thiên Chúa… Anh chị em đừng quên rằng một trong các tài nguyên vô giá của anh chị em là tài nguyên cầu nguyện: trở thành những người cầu bầu với Thiên Chúa, cầu nguyện với đức tin và sự kiên định. Anh chị em hăy cầu nguyện cho Giáo Hội, và cầu nguyện cho tôi, cho nhu cầu thế giới, cho người nghèo, để không c̣n bạo lực trên thế giới. Lời cầu nguyện của người già có thể che chở được thế giới, giúp đỡ thế giới, có khi c̣n hữu hiệu hơn là sự lo lắng của tập thể. Hôm nay, tôi muốn ủy thác cho anh chị em việc cầu nguyện cho thiện ích Giáo Hội và cho ḥa b́nh thế giới. Vị giáo hoàng này yêu mến anh chị em và trông cậy vào mọi người trong anh chị em! Ước mong anh chị em cảm nhận được t́nh yêu của Thiên Chúa và biết cách đem tia lửa yêu thương của Chúa cho xă hội chúng ta, một xă hội thường quá cá nhân chủ nghĩa và chỉ chuộng hiệu năng. Và Thiên Chúa sẽ luôn luôn ở với anh chị em và với mọi người đang trợ giúp anh chị em với tấm t́nh âu yếm và tận tụy của họ.


Nguyên tắc để sống trên 100 tuổi         
 

 Các nhà khảo cứu tại Anh Quốc vừa tŕnh bày những khám phá mới nhất của ngành lăo khoa ( Geriatrics ) và di truyền học ( Genetics ) và tiên đóan là những thế hệ trẻ trong tương lai sẽ có thể sống được trên 100 tuổi dễ dàng.

Một khảo cứu khác trên 20000 người dân Anh đăng trên tờ báo Y học British Medical Journal th́ cho biết là có thể làm giảm nguy cơ bị bệnh tim mạch như đau tim, tai biến mạch máu năo bằng 4 biện pháp sau đây : đi bộ 30 phút mỗi ngày, ăn nhiều Rau cỏ và trái cây, không hút thuốc lá và giảm bớt uống rượu. Những nguyên tắc kể trên cũng được Y học Mỹ xác nhận từ lâu nhưng gần đây BS Thomas Perls của Đại Học Boston University cho biết là dựa trên kinh nghiệm của những người đă sống trên 100 tuổi th́ ông đă rút ra được những kinh nghiệm như sau.

 

1/ Hưu trí

Các khảo cứu về tử vong đều xác nhận là khoảng thời gian 1 năm sau khi hưu trí là nguy hiểm nhất ở những người về hưu rồi không hoạt động ǵ cả v́ t́nh trạng mập ph́ gia tăng, tâm thần suy nhược, cholesterol xấu LDL lên cao c̣n cholesterol tốt HDL giảm, huyết áp gia tăng..

BS Luigi Ferruci tại Baltimore sau khi khảo sát t́nh trạng sức khỏe của vùng Chianti bên Ư là nơi có rất nhiều người sống trên 100 tuổi th́ thấy rằng những người sau khi hưu trí th́ vẫn tiếp tục hoạt động thể chất và tinh thần như trồng rau, trồng hoa, thăm viếng bạn bè, chăm đi lễ nhà thờ.

Tại Mỹ có nhiều chương tŕnh hoạt động thiện nguyện như Expericence corps, Masters Gardeners giúp cho những người cao niên đem kiến thức truyền lại cho giới trẻ, đem lại hứng khởi cho tất cả mọi người..và kéo dài tuổi thọ.

2/ Vệ sinh răng miệng

Phần này hết sức quan trọng nhưng ít khi được chú ư đúng mức. Một khảo cứu của Đại học Minnesota cho thấy là những người bị viêm nướu răng ( gum disease ) dễ bị tai biến mạch máu năo và đau tim v́ trong miệng có những vi khuẩn tiết ra những độc chất làm cho máu bị đông và các mạch máu bị viêm. Cần dùng chỉ đánh răng ( dental floss ) và chữa trị bệnh răng miệng thật sớm dể tránh bệnh đau tim và cả chứng.. Hôi miệng ( halitosis ) như vua Câu Tiễn đă được mô tả thời xưa !

 

3/ Hoạt động thể chất, đi bộ

BS Jay Olshansky thuộc Đại Học Chicago nói ’’ đi bộ là môn thuốc trường sinh tốt nhất và không tốn tiền ‘’. Tất cả những khảo cứu về tuổi thọ đều xác nhận là đi bộ giúp cho tinh thần thoải mái, sáng suốt ( tăng chất endorphins ), tránh té ngă, tăng sức cơ bắp, xương cứng tránh bị găy xương hông, một trong những nguyên nhân tử vong ở Mỹ. Không cần phải tập luyện khó khăn như chạy marathon mà chỉ cần đi bộ khoảng 30 phút mỗi ngày. Nếu tập thêm những phương pháp giữ ǵn gân cốt như yoga, tai chi th́ càng tốt.

4/ Ăn ngũ cốc high fiber mỗi buổi sáng

Các nhà khảo cứu đều xác nhận là 90 % các chứng bệnh măn tính ở Mỹ như bệnh tim mạch, ung thư đường ruột đều có thể tránh được nếu biết dinh dưỡng đúng phép. Cần ăn sáng bằng những loại ngũ cốc có nhiều xớ như oat meal, quinoa và gần đây loại hạt Chia seed( Salvia Hispaniola ) giống như hạt é ( basil ) v́ có nhiều dầu omega 3 và giúp cho no lâu, có nhiều năng lực. Hạt Chia giúp tránh được bệnh tiểu đường và bệnh tim mạch hết sức phổ biến ở Mỹ. Hiện nay ở Mỹ có khoảng 22 triệu người bị bệnh tiểu đường làm cho ngân sách Y tế tốn trên 200 tỷ USD mỗi năm. Bữa ăn sáng rất quan trọng giúp cho cơ thể có đủ năng lực hoạt động trong ngày và đường trong máu được ổn định.

5/ Vệ sinh giấc ngủ

Cần điều độ trong giấc ngủ, ít nhất từ 5 đến 6 tiếng mỗi tối. Không nên thức khuya xem phim bộ, phim chưởng v́ theo lời BS Ferruci th́ trong khi ngủ th́ cơ thể phục hồi lại các chức năng bị hao ṃn trong ngày. Năo bộ rất cần giấc ngủ được yên và nhất là giấc ngủ REM giúp cho các tế bào năo bộ thu xếp lại các dữ kiện ban ngày giống như các máy điện toán hoạt động off line processing. Những người sống trên 100 tuổi đều hết sức coi trọng giấc ngủ được b́nh yên.

6/ Thực phẩm hoàn toàn

Một số sinh tố, enzyms và chất muối khoáng hết sức cần thiết cho tuổi thọ và chỉ có trong những thực phẩm tươi tốt mà các dược thảo ( dietary supplements ) không thể thay thế được. Những hoá chất như carotenoids, flavonoids thường có trong các loại hoa quả có màu như cà chua, cà rốt, rau xanh, mè đen nên cần được tiêu thụ mỗi ngày. Có thể đem pha lẫn với sữa đậu nành hay hạt Chia, hạt é. Nên tránh hay giảm bớt các loại gạo trắng, tinh bột v́ thiếu những hóa chất kể trên và dể làm cho mập ph́, tiểu đường làm cho cơ thể mau bị lăo hóa, nói chung mau già.

Một vài khảo cứu trên những người sống trên 100 tuổi cho thấy là họ ăn rất ít vào buổi tối hoặc như trường hợp của ông Breuning, người sống lâu nhất ở Mỹ 113 tuổi là đă bỏ hẳn bữa ăn tối từ 35 năm qua.

7/ Tâm thần b́nh an

Tất cả những người sống trên 100 tuổi đều có đầu óc lạc quan, yêu đời, ít bon chen, ganh đua , nóng giận, tham sân si. Họ có sức chịu đựng stress rất giỏi và trải qua những khó khăn dễ dàng. Tất cả những phương pháp tĩnh tâm như yoga,tai chi, cầu nguyện, khí công đều tốt cả . Không nên t́m cách giải trí bằng xem TV, uống rượu, cờ bạc, xem soap opera, ăn junk food, gây căng thẳng trí năo..

8/ Nếp sống tinh thần

Một khảo cứu trên Giáo phái Seventh day Adventist tại Loma Linda cho biết là tuổi thọ trung b́nh là 89 trên mức trung b́nh chỉ có 82. Ngoài việc tránh ăn thịt, người Adventist không hút thuốc, không uống rượu và ăn nhiều trái cây rau cỏ. Đời sống gia đ́nh ổn định, thể chất lành mạnh. Một BS người Adventist 94 tuổi vẫn làm việc giải phẫu tim mạch như thường lệ.

Người Adventist có chủ trương rằng thân thể là một món quà do Thượng Đế ’’ cho vay ‘’ ( on loan ) nên cần phải được bảo vệ kỹ càng.

9/ Thói quen điều độ

Những người cao niên có thói quen rất chừng mực, ăn uống điều độ, sáng dậy và tối đi ngủ hết sức mực thước, ít khi ra ngoài thông lệ.

BS Ferruci cho biết là những thay đổi bất thường trong đời sống dễ làm cho hệ thống miễn dịch ( immune system ) bị xáo trộn, lệch lạc mất quân b́nh khiến dễ đưa đến những trường hợp nhiễm trùng, cảm cúm

10/ Quan hệ xă hội, gia đ́nh, bạn bè

Kinh nghiệm của ngườI Adventist và Okinawa cho thấy là những liên hệ mật thiết với gia đ́nh, bạn bè hết sức quan trọng trong việc tránh chứng bệnh buồn chán. Suy nhược thần kinh và tổn thọ. Liên hệ thường xuyên với người thân sẽ giúp cho người cao niên có được sự tự tin, có nơi nương tựa nếu chẳng may hữu sự.

Nói chung là trong khi chờ đợi những phát minh mới nhất giúp cho con người sống được trên 100 tuổi th́ chúng ta đă có ngay trong tầm tay những phương pháp giản dị nhất để thực hiện điều này qua kinh nghiệm những người đă trải qua cuộc đời .. trên một thế kỷ ! 

 

NGT sưu tầm


vinhsontuong@gmail.com
Wednesday, May 27, 2015

Nếu mai này, khi Cha phải ra đi,
Mà con không kịp đến lúc phân-kỳ,
Nói cùng
Cha lời chia-ly vĩnh-viễn.  

Đêm trơn giấc, người con rời bệnh-viện, Đôi mắt già quyến-luyến vọng đưa chân.
Trong kư-ức phai dần
, Khuôn  mặt những người thân vùng hiển-hiện.
 
Ḷng chợt thoáng bùi-ngùi khi nghĩ đến
Phút lên đường, theo
tiếng gọi mệnh chung,

Chân bơ-vơ trong tăm tối một ḿnh, Ṃ mẫm lối hành-tŕnh về thiên-giới.


Trường hợp thứ hai là thái độ vô ơn, nghiêm khắc và thiếu cảm thông của giáo dân đôi khi đă làm cho linh mục buồn đau đến rơi cả nước mắt. Một trong những nguyên tắc cư xử thông thường, đó là hăy nghiêm khắc với bản thân mà khoan dung với người khác. Thế nhưng, thiên hạ hay hành động ngược lại với nguyên tắc thông thường ấy, bằng cách tỏ ra nghiêm khắc với người khác mà khoan dung với chính bản thân ḿnh. Quan điểm này cũng được giáo dân áp dụng vào mối liên hệ với linh mục.

Thiên hạ thường nói: nhân vô thập toàn, đă là người th́ ai cũng có những sai lỗi của ḿnh, kể cả linh mục v́ linh mục cũng mang thân phận mỏng gịn. Rồi bá nhân bá tánh, năm người mười ư, bàn tay c̣n có ngón dài ngón ngắn. Linh mục được sánh ví như người làm dâu trăm họ, nên khó có thể làm vừa ḷng mọi người và nếu cố gắng làm vừa ḷng mọi người, th́ rốt cuộc sẽ chẳng làm vừa ḷng một ai. Giáo dân hay quên mất những công ơn linh mục đă làm, mà chỉ nh́n thấy những khuyết điểm của linh mục, để rồi lên tiếng phê b́nh chỉ trích một cách gắt gao, dắt díu nhau lên Ṭa giám mục, nộp đơn cho Đức cha hay cho nhà nước mà kiện tụng linh tinh.

Một cha sở trẻ vừa mới khánh thành ngôi nhà thờ cho giáo xứ th́ lâm bệnh nặng. Bệnh nặng chữa không khỏi mà tiền bạc th́ lại hao tốn. Cha sở trẻ nằm dưỡng bệnh ở nhà xứ, rồi cứ vài tuần lại phải đi tái khám và mua thuốc uống tận Saigon. Cứ thế, cứ thế. Lúc đầu chưa có chuyện ǵ, nhưng sau một thời gian, những tiếng eo xèo bắt đầu nảy sinh, mỗi ngày một lớn, cộng thêm với chuyện này chuyện nọ, cuối cùng cha sở trẻ đă phải khóc mà xin đi hưu non, như “con chim ẩn ḿnh chờ chết”.

Có lẽ thấm thía nhất là nỗi cô đơn của linh mục. Nỗi cô đơn sẽ đậm đặc hơn khi linh mục đau yếu. Một cha phó đă bật mí cho gă biết như sau: Ngày nọ ḿnh bị đau nhờ chú nhỏ giúp lễ đi t́m người cạo gió. Nhờ bà này hay cô kia th́ không ổn, bởi v́ thiên hạ sẽ bảo rằng đó là chước mốc ma quỉ. Các bà các cô, hiền th́ có hiền, nhưng đôi khi cũng dữ như sư tử Hà đông. Khi đoàn “nữ binh mùa thu” này mà đă loan tin bằng chiến thuật rỉ tai th́ c̣n nhanh hơn cả những máy móc điện tử hiện đại nhất. Được dặn ḍ kỹ càng, chú nhỏ giúp lễ kêu về một ông hàng xóm đang trong t́nh trạng say không ra say, xỉn không ra xỉn, mới xơi đâu được ba xị rượu đế. Mà như dân ghiền thường bảo: Một xị th́ mở mang trí hóa, hai xị th́ giải bớt cơn sầu, ba xị th́ mũi chảy đầy râu, bốn xị th́ ngồi đâu khóc đó. V́ được thoa dầu, nên khi cạo gió thân thể ḿnh đang nóng bừng bừng, th́ bỗng dưng cảm thấy lạnh toát ở xương sống, hóa ra nước mũi của ông hàng xóm cứ vô tư rơi thánh thót trên tấm lưng của ḿnh. Lần khác khi giác hơi, ông ấy đă đổ ụp cả một ống dầu hôi lên người. Nhiều khi đau ốm, đành âm thầm nằm ngó lên trần mà xem những con thằn lằn đuổi nhau.

Sau cùng, nỗi cô đơn sẽ đặc quánh khi linh mục về già. Nhà hưu th́ nơi có nơi không. Mà có th́ cũng khá thiếu thốn. C̣n về ở với gia đ́nh, không phải là không bất tiện. Nếu ḿnh có tí tiền c̣m, th́ con cháu xem ra hăm hở nhiệt thành. Nhưng khi tiền đă hết, th́ t́nh cũng chắp cánh bay cao và sự chăm sóc bèn trở thành một gánh nặng. Có khi chưa chết, chúng đă vội chia chác, hay chôm chỉa được cái nào hay cái ấy. Chuyện c̣n dài, nhưng gă xin “x́ tốp” nơi đây bằng mẩu chuyện sau đây:

 

BẠN LÀ NGƯỜI CÓ PHƯỚC

 

Nếu bạn thức dậy sáng nay
vẫn có nhiều sức khỏe hơn bệnh tật, được sống tự do...

không phải nằm trong pḥng cấp cứu bệnh viện ...

th́ bạn đang may mắn hơn hằng triệu người sắp chết tuần này ...

 Người ta hay coi thường những ǵ ḿnh đang có! Chỉ khi nào mất đi, mới hiểu và. . . ân hận . . . muộn màng !

  Nếu bạn chưa từng cảm nhận sự nguy hiểm trong chiến trường, sự cô đơn trong ngục thất, sự đau đớn khi bị hành h́nh, cảnh nhục nhă, trốn tránh, sự đói ăn khát uống, cảnh sống lang thang vô gia cư...sống không biết ngày mai sẽ ra sao... Th́ bạn đă hạnh phúc hơn mấy trăm triệu người trên thế giới ...

 Nếu bạn được đi du lịch mà không sợ bị làm khó dễ, Bạn may mắn hơn đa số trong khoảng gần 3 tỉ người trên thế giới

 Nếu bạn có thức ăn trong tủ lạnh, có áo che thân, có nơi cư ngụ

và có nơi để gối đầu khi ngủ, không phải lo lắng quá nhiều về ngày mai .... Bạn đă giàu có hơn 75% người trên thế giới này

 Nếu bạn có tiền trong nhà, ngân hàng, trong ví, và có bạc lẻ đâu đó...th́ bạn là một trong số 8% người giàu có hơn rất nhiều người trên cả thế giới này.

 Nếu bạn có thể ngẩng cao đầu , có thể mỉm cười và cảm thấy biết ơn cuộc đời...

 Bạn đă là người có hạnh phúc

 v́ đa số chúng ta có thể cảm nhận điều đó, nhưng lại không chịu làm điều này.

 Quá nhiều người tham lam,tự làm khổ ḿnh...

 Nếu bạn có thể nắm tay người nào đóôm choàng họ, hoặc vỗ về an ủi ,động viên họ bằng h́nh thức nào đó ...từ tinh thần tới vật chất ...,

 Bạn đă là người có hạnh phúc v́ bạn có thể hàn gắn vết thuơng ḷng, làm vợi đi nỗi buồn của nhân loại !

 Hàng ngày, ngay lúc này đây, đang có biết bao người đau khổ v́ đủ mọi bất hạnh, từ bệnh tật đến chiến tranh, tù đầy, các hoàn cảnh cơ cực...hàng ngh́n trẻ em chết đói ở Châu Phi mỗi ngày ...

 Nếu bạn có thể đọc được email này

Bạn là người có phước hơn 2 tỉ người trên cả thế giới, v́ họ không thể đọc được bất cứ chữ ǵ và sống như các động vật ...

 Bạn là người đang có nhiều hạnh phúc... đang sung sướng... chỉ có điều : Bạn chưa biết đó thôi !

 Đừng than phiền,đ̣i hỏi quá nhiều... Mai đây, chưa biết những ǵ ...sẽ tới !

Quy luật "Vô thường" luôn đúng ... Xin đừng phí phạm hạnh phúc trong tay !

BẠN LÀ NGƯỜI CÓ PHƯỚC. 


 

Già...

Lâu nay cứ tưởng ḿnh già
Bây giờ mới biết quả là y chang
Suốt ngày nói chuyện thuốc thang
Gặp nhau lại kể cả tràng chuyện xưa
Tivi dỗ giấc ngủ trưa
Sức khoẻ lại giảm, mắt mờ, da nhăn
Đọc chữ phóng đại mấy trăm
Lại c
̣n đăng trí, tần ngần, hay quên
Cả ngày mỏi mắt 
đi t́m
H
ết t́m khoá cửa lại t́m khoá xe
Nhi
ều hôm thăm viếng bạn bè
Được dăm ba phút nằm phè ngủ ngon
Tóc bạc chen chúc tóc non
Không dám nhổ nữa sợ c
̣n b́nh vôi
Ki
ến thức mới nuốt chẳng trôi
Bước ra khỏi cửa trùm người áo len
Ra đường chẳng ai gọi tên
Cứ gọi chú, bác có phiền hay không?
Lại hay nhạy cảm, tủi đời
Thích được săn sóc hơn thời ngày xưa
Thấy t
́nh nhân trẻ vui đùa
Mà l
̣ng chua xót phận vừa cuối thu
Suốt ngày trung tiện lu bù
Cơm th
́ phải nhăo, phở cho thật mềm
Thích nghe tiếng hỏi, lời khen:
'Lúc này 
đẹp lăo, trẻ hơn dạo nào'
Thức ăn thi cứ lấy vào,
Ăn th
́ chẳng nổi mà sao cứ thèm
Ngủ trưa giấc cứ dài thêm
Ph
̣ng the, chăn gối nhắc chi tủi minh.
Đánh răng, t
́m thuốc loại ǵ
Đ
ể răng được trắng không th́ khó coi
Cà phê ch
ỉ hớp một hơi
Đêm 
về trắng mắt nh́n trời đếm sao
Gặp người cùng tuổi như nhau
Thường hay hỏi 'Thế nào? Khoẻ không?'
Cell phone th
́ khổ vô ngần
Lúng ta lúng túng thường không trả lời
Để chuông reo m
ăi một hồi
Mở ra th
́ đă chậm rồi c̣n đâu ?
Bệnh tật nó đến từ đâu
Cao mỡ, cao máu lâu lâu ... tiểu đường
Tránh né việc nặng là thường
Việc nhẹ th
́ cũng đau xương, mệt nhoài
Đi chơi càng khổ gấp hai
Đi đâu cũng ngại đường dài lái xe
Giữ thân cho khỏi tr
̣n xoe
Ṿng hai sao c
ứ bè bè ph́nh to
Thang l
ầu càng nghĩ càng lo
Ch
ỉ sợ trượt ngă khổ cho thân này
Ngủ th
́ chẳng ngủ được say
Bốn năm giờ sáng dậy ngay tức th
́
Sinh nh
ật, sinh nhiếc làm ǵ
Cái chuy
ện lẻ tẻ ấy th́ nên quên
V
ẫn hay nh́n kiếng thường xuyên
Xem chân dung đ
ă trở nên thế nào

 


 

NHẮN GỬI BẠN GIÀ YAMAHA    

          

 

Hỡi các bạn già của tôi ơi!

Đừng có tủi thân, hoặc trách đời

Thời gian, năm, tháng, qua nhanh lắm

Hăy sống từng giây phút tuyệt vời.

 

Bao năm lăn lóc, cũng đủ rồi

Bôn ba thời vận, sống nổi trôi

Nhục vinh, sướng khổ, đều có cả

Giờ chỉ ḿnh ta, với đất trời.

 

Cuộc đời là thế đó bạn ơi

Có trách, có than, cũng đă rồi

Chỉ gây mâu thuẫn, thêm buồn khổ

Chẳng ích lợi chi, lúc cuối đời.


 

Buông bỏ hết đi, cất làm ǵ

Để hồn thư thả, lúc ra đi

Tiền bạc, lo âu, giờ vô nghĩa

Hận thù, xung đột, chẳng ích chi.

                  

 

 

Thời gian c̣n lại, có là bao

Hăy cố vui lên, chớ u sầu

Thực hiện những ǵ ḿnh mơ ước

Để đừng hối tiếc, lúc ĺa nhau.

  

Sức khoẻ, là niềm vui lúc tuổi già

Là liều thuốc bổ, chẳng ǵ qua

T́nh thương, tha thứ là sức mạnh

Hạnh phúc, b́nh an, đến mọi nhà! 


 

Sống thêm 50 năm chỉ nhờ... lối thở dưới đây

Hót bụng - thở ra,
Ph́nh bụng - thở vào.
Hai vai - bất động,
Chân tay - thả lỏng.
Êm chậm - sâu đều,
Tập trung theo dơi,
Luồng ra luồng vào,
B́nh thường - qua mũi,
Khi gấp - qua mồm.
Đứng ngồi hay nằm,
Ở đâu cũng được,
Lúc nào cũng được!
 
Bị lao phổi, sau 7 lần mổ, bác sĩ Nguyễn Khắc Viện chỉ c̣n một góc phổi  bên trái, mất 8 xương sườn.  Bệnh viện bảo ông chỉ c̣n sống được hai năm.  Thế nhưng ông đă sống đến tuổi 85 chỉ nhờ một bài thở cổ xưa. 
Ông sinh năm 1913 tại Hà Tĩnh, học Đại học Y khoa Hà Nội rồi sang Pháp tiếp tục học, tốt nghiệp bác sĩ Nhi khoa năm 1941.  Năm 1942, ông bị lao phổi nặng, điều trị ở Bệnh viện Saint Hilaire du Touvet, Grenoble. 

Thời đó, bệnh lao chưa có thuốc chữa.  Từ năm 1943 đến 1948, ông phải chịu mổ bảy lần, cắt bỏ tám xương sườn, cắt bỏ toàn bộ lá phổi bên phải và một  phần ba lá phổi bên trái. Các bác sĩ Pháp bảo ông chỉ có thể sống được  hai năm nữa. 

Trong thời gian nằm chờ chết, ông đă t́m ra phương pháp thở để tự chữa bệnh  cho ḿnh. Và kết quả là ông đă sống đến tuổi 85 mới mất (1997), nghĩa là sống thêm được 50 năm nữa. 
Ông là bác sĩ, đồng thời là một nhà văn, nhà báo, nhà hoạt động xă hội rất  nhiệt tâm. Ông là cố vấn của bộ môn tâm lư - xă hội học, tại Trung tâm  đào tạo và bồi dưỡng cán bộ y tế TP HCM, (nay là Đại học Y khoa Phạm  Ngọc Thạch).
Trong lúc nhiều người giảng bài, nói chuyện, hội họp, làm việc... thấy uể  oải, hụt hơi, th́ một người chỉ c̣n hai phần ba lá phổi, chỉ c̣n gần một nửa "dung tích sống" như ông lại vẫn ung dung, thư thái. 
 
Những buổi hội họp dông dài, vô bổ, ông chỉ ngồi... thở, nhờ vậy mà ông không bị stress, không bị mệt.  Ông bảo sau này khi ông mất đi, điều quan  trọng ông để lại không phải là những tác phẩm văn học, triết học này nọ, mà chính là bài vè dạy thở chỉ với 12 câu. 

Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc, bạn đồng nghiệp với bác sĩ Viện, kể lại: "Trước kia, tôi cũng chỉ nghe để mà nghe chớ chẳng thực hành.  Rồi một lần tôi  bị tai biến nặng, phải nằm viện dài ngày, lúc đó tôi mới thử đem ra áp  dụng. Quả có điều kỳ diệu!" 
 
Phương pháp này giúp ông thảnh thơi hơn, ít nhọc mệt hơn và sức khỏe tốt hơn.   Trong thời gian dưỡng bệnh, các bạn đồng nghiệp cho rất nhiều thuốc,  nhưng ông chỉ chọn một vài món thực sự cần thiết, c̣n th́ chỉ dùng  phương pháp thở để tự chữa bệnh cho ḿnh. 
 
Phương pháp thở của bác sĩ Nguyễn Khắc Viện thực ra không phải là điều hoàn toàn mới.  Nó chỉ là một sự tổng hợp của Khí Công, Thiền, Yoga, Dưỡng Sinh... của Đông phương từ ngàn xưa, được nh́n bằng sinh lư học hô hấp hiện đại của một người thầy thuốc

 


 

Mai tôi đi.
                           

Mai tôi đi...chẳng có ǵ quan trọng,
Lẽ thường t́nh, như lá rụng công viên,
Như hoa rơi trước gió ở bên thềm,
Chuyện bé nhỏ giữa gịng đời động loạn...

Trên giường bệnh,tử thần về thấp thoáng,
Xin miễn bàn, thăm hỏi hoặc cầu an,
Khi xác thân thoi thóp trút hơi tàn,
Nằm hấp hối đợi chờ giờ vĩnh biệt.

Khoảnh khắc cuối... Đâu c̣n ǵ tha thiết...
Những tháng ngày hàn nhiệt ở trần gian.
Dù giàu sang hay danh vọng đầy tràn,
Cũng buông bỏ trở về cùng cát bụi...

Sẽ dứt điểm đời phù du ngắn ngủi,
Để đi vào ranh giới của âm dương,
Không bàng hoàng trước ngưỡng cửa biên cương,
Bên trần tục, bên vô h́nh cơi lạ...

Chỉ ước nguyện tâm hồn luôn thư thả,
Với hành trang thanh nhẹ bước qua nhanh,
Quên đàng sau những níu kéo giựt dành,
Kết thúc cuộc lữ hành trên dương thế...

Mắt nhắm rồi... Xin đừng thương rơi lệ,
Đừng ṿng hoa,phúng điếu hoặc phân ưu,
Đừng quay phim, chụp ảnh để dành lưu.
Gây phiền toái,nợ thêm người c̣n sống...

Ngoảnh nh́n lại,đời người như giấc mộng,
Đến trần truồng và đi vẫn tay không.
Bao trầm thăng, vui khổ đă chất chồng,
Nay rũ sạch...lên bờ, thuyền đến bến...

Nếu tưởng nhớ..Xin âm thầm cầu nguyện,
Nên xem như giải thoát một kiếp người,
Cứ b́nh tâm, thoải mái với vui tươi,
Kẻ đi trước, người sau rồi sẽ gặp...    

                     
 
                     ******************************************************

Bài thơ hay quá,!!! Cuộc đời là thế !!!C̣n chút thời gian, xin hăy đối xử với nhau cho thật tốt, đừng tranh dành chút danh lợi nhỏ nhoi, đừng lảm nhảm tưởng người không tưởng lệ, tất cả đều là phù vân, tạm bợ. Bạn c̣n nâng ly được xin cứ uống, c̣n gắp đuợc xin cứ ăn, c̣n vui được xin cứ vui, c̣n những người bạn tốt xin hăy gặp gỡ, liên-lạc tâm t́nh, kể chuyện xưa, nhắc cho nhau những kỷ niệm vui, buồn .... hăy thêm bạn bớt thù bạn nhé...


 

NHẮN GỞI BẠN GIÀ (trên 6 bó) and up....

 

Hỡi các bạn già của tôi ơi!

Đừng có tủi thân, hoặc trách đời

Thời gian, năm, tháng, qua nhanh lắm

Hăy sống từng giây phút tuyệt vời.

 

Bao năm lăn lóc, cũng đủ rồi

Bôn ba thời vận, sống nổi trôi

Nhục vinh, sướng khổ, đều có cả

Giờ chỉ ḿnh ta, với đất trời.

 

Cuộc đời là thế đó bạn ơi

Có trách, có than, cũng đă rồi

Chỉ gây mâu thuẫn, thêm buồn khổ

Chẳng ích lợi chi, lúc cuối đời.

 

Thời gian c̣n lại, có là bao

Hăy cố vui lên, chớ u sầu

Thực hiện những ǵ, ḿnh mơ ước

Để đừng hối tiếc, lúc ĺa nhau.

 

Buông bỏ hết đi, cất làm ǵ

Để hồn thư thả, lúc ra đi

Tiền bạc, lo âu, giờ vô nghĩa

Hận thù, xung đột, chẳng ích chi.

 

Sức khoẻ, niềm vui, lúc tuổi già

Là liều thuốc bổ, chẳng ǵ qua

T́nh thương, tha thứ là sức mạnh

Hạnh phúc, b́nh an, đến mọi nhà!

 


ĐIÊU ĐÁNG QUAN TÂM

Những ǵ bạn tiêu xài : không c̣n nữa
Những ǵ bạn mua sắm : người khác sử dụng
Chỉ những ǵ cho đi mới tồn tại thôi.

Muốn hay không, sẽ có một ngày cuộc đời này chấm dứt.

Sẽ chẳng có ngày giờ, năm tháng, chẳng có b́nh minh.
Mọi thứ bạn góp nhặt đều sang tay kẻ khác.
Giầu sang, danh vọng, quyền lực sẽ chẳng c̣n
Sở hữu, vay mượn ra vô nghĩa
Thù hận, cay đắng, giận ghét, ghen tị sẽ biến mất

Hy vọng, dự định, kế hoạch, tham vọng đều tiêu tan.
Thắng hay bại tưởng là quan trọng rồi sẽ phai mờ
bạn từ đâu hay ở đâu không quan trọng
Sắc đẹp hoặc thông minh, bạn chẳng thể mang theo
Ăn thua ǵ đâu chuyện mầu da và giới tính

Vậy điều ǵ mới có giá trị đích thực ?
Điều ǵ đáng để bạn quan tâm trong cuộc sống ?
Giá trị không do bạn đă mua ǵ mà bạn do đă xây ǵ
Không nơi điều bạn nhận mà nơi điều bạn đă cho đi
Không dựa vào thành công mà dựa vào động lực
không nơi điều bạn học mà nơi điều bạn đă dạy

Giá trị tồn tại là ḷng chân thật, nhân ái, hy sinh
Giúp tha nhân thêm phong phú, mạnh mẽ và lớn lên.
Giá trị sống không do khả năng mà do nhân cách
không dựa trên số đông người biết đến bạn 
mà nơi số người tiếc khi bạn ra đi.

Giá trị thực dựa trên số người yêu thương, nhớ đến bạn.
Ai nhớ ? nhớ bao lâu ? nhớ kỉ niệm nào ?
Giá trị cuộc đời bạn do chính bạn chọn lựa
Giá trị cuộc đời bạn đâu phải chuyện rủi may
Hăy chọn sống sao cho đáng, bạn nhé !

Sưu tầm


NĂM ĐIỀU HỐI TIẾC LÚC SẮP L̀A TRẦN

Một nữ y tá người Úc tên Bronnie Ware đă có nhiều năm chuyên chăm sóc người bệnh ở thời kỳ 12 tuần cuối của cuộc đời họ. Qua đó cô đă có cơ hội ghi lại những điều mà người bệnh c̣n hối tiếc trước khi nhắm mắt. Cô nhận ra rằng khi người sắp qua đời được hỏi có điều ǵ trong cuộc đời mà họ hối hận v́ đă không làm khác đi, đă có một số câu trả lời rất phổ biến trong tâm lư chung của con người ở giai đoạn này mà cô có thể tổng kết lại thành năm điều và viết thành cuốn sách cùng tên: “5 điều hối tiếc nhấ lúc sắp ĺa trần”. Đă không có câu trả lời nào đề cập đến sự ham muốn về t́nh dục hay những cú nhảy bungee mạo hiểm.

Dưới đây là năm điều hối tiếc phổ biến nhất của những người sắp chết, mà Ware đă ghi lại:

1. Giá mà tôi có đủ can đảm để sống một cuộc sống đúng với bản thân ḿnh, chứ không phải là cuộc sống mà những người khác mong đợi ở tôi.

“Đây là niềm hối tiếc phổ biến nhất. Khi con người ta nhận ra rằng cuộc đời của họ đang gần đến điểm kết thúc, ngoảnh nh́n lại, thật dễ dàng để nhận ra có bao nhiêu giấc mơ đă trôi đi mà chưa thành hiện thực. Hầu hết mọi người đă không tôn trọng thậm chí chỉ một nửa giấc mơ của ḿnh và giờ đây họ phải ra đi trong suy nghĩ rằng điều này hoàn toàn do những ǵ họ đă lựa chọn, hoặc không lựa chọn. Sức khỏe mang lại một sự tự do mà rất ít người nhận ra, cho đến khi họ không c̣n có nó được nữa”.

2. Giá mà tôi đă không làm việc một cách cật lực.

“Điều hối tiếc này này đến từ tất cả các bệnh nhân nam mà tôi chăm sóc. Họ đă bỏ lỡ tuổi trẻ của con cái họ cũng như sự đồng hành của người bạn đời. Phụ nữ cũng có nhắc đến điều hối tiếc này, nhưng v́ hầu hết họ đến từ thế hệ cũ, họ đă không cần phải là trụ cột gia đ́nh. Tất cả những người đàn ông mà tôi đă chăm sóc đều hối hận một cách sâu sắc rằng họ đă chi tiêu quá nhiều cuộc sống của họ để chạy đua với công việc”.

3. Giá mà tôi có đủ can đảm để bộc lộ cảm xúc của ḿnh.

“Nhiều người phải ức chế cảm xúc của ḿnh để giữ ḥa khí với những người xung quanh. Kết quả là, họ phải tự nén ḿnh xuống sống một cuộc sống tầm thường và không bao giờ trở thành người mà họ đă thực sự có khả năng trở thành. Nhiều căn bệnh phát triển liên quan đến sự cay đắng và oán giận mà họ đă phải ôm trong người”.

4. Giá mà tôi giữ liên lạc với bạn bè của tôi.

“Thường th́ họ sẽ không thực sự nhận ra những lợi ích đầy đủ của những người bạn cũ cho đến những tuần cuối cùng của cuộc đời, và không phải lúc nào cũng có thể t́m lại được bạn bè. Nhiều người đă bị kẹt trong cuộc sống riêng của họ đến nỗi đă để những t́nh bạn vàng trôi đi theo năm tháng. Đến cuối đời họ cảm thấy rất ân hận bởi đă không dành đủ thời gian và nỗ lực để chăm chút cho t́nh bạn của ḿnh. Tất cả họ đều nhớ đến những người bạn của ḿnh khi họ đang hấp hối”.

5. Giá mà tôi để cho bản thân ḿnh được hạnh phúc hơn.

“Đây là một niềm hối hận phổ biến đến mức ngạc nhiên. Nhiều người cho đến phút cuối cùng mới nhận ra hạnh phúc chính là một sự lựa chọn cho cuộc sống. Họ bị kẹt trong những mô h́nh và thói quen cũ. Cái gọi là “sự dễ chịu” của sự quen thuộc đă lấn át đời sống tinh thần cũng như thể chất của họ. Sự sợ phải thay đổi đă khiến họ phải giả vờ với mọi người xung quanh và với chính bản thân họ, rằng họ đang rất măn nguyện, nhưng thực ra, ở sâu bên trong, họ thèm được cười hết ḿnh và có được lại sự khờ dại”.

See Translation

Duc Thanh Cha Phanxico
Wednesday, October 01, 2014

“Cách đặc biệt, tuổi già là thời điểm hồng ân, trong đó Thiên Chúa lặp lại lời kêu gọi chúng ta: Ngài kêu gọi chúng ta ǵn giữ và thông truyền đức tin, kêu gọi chúng ta cầu nguyện, đặc biệt là xin ơn; kêu gọi chúng ta sống gần gũi với những người túng thiếu… những người cao tuổi, các cụ ông cụ bà có thể hiểu được những hoàn cảnh khó khăn nhất: một khả năng lớn lao! Bao lần họ cầu nguyện cho những hoàn cảnh này, lời cầu nguyện của họ rất mạnh mẽ và uy lực!”. “Cách đặc biệt, tuổi già là thời điểm hồng ân, trong đó Thiên Chúa lặp lại lời kêu gọi chúng ta: Ngài kêu gọi chúng ta ǵn giữ và thông truyền đức tin, kêu gọi chúng ta cầu nguyện, đặc biệt là xin ơn; kêu gọi chúng ta sống gần gũi với những người túng thiếu… những người cao tuổi, các cụ ông cụ bà có thể hiểu được những hoàn cảnh khó khăn nhất: một khả năng lớn lao! Bao lần họ cầu nguyện cho những hoàn cảnh này, lời cầu nguyện của họ rất mạnh mẽ và uy lực!”.


vinhsontuong@gmail.com
Tuesday, August 26, 2014

Hạnh phúc là luôn cảm thấy vui vẻ, yêu đời, biết tận hưởng cuộc sống. Muốn vậy th́ cần phải giữ cho thân tâm được an lạc. Một năm được mấy tháng xuân Một đời phỏng được mấy lần vinh hoa Và: Chẳng ăn, chẳng mặc, chẳng chơi Bo bo giữ lấy của trời làm chi Bẩy mươi chống gậy ra đi Than thân rằng thuở đương th́ chẳng chơi. Suốt đời cặm cụi, nhịn ăn nhịn mặc, để dành, mua cái nhà cái cửa để một mai khi chết th́ để lại cho con cháu. Sống như vậy quả là thiệt tḥi.


vinhsontuong@gmail.com
Tuesday, July 08, 2014

Đức Thánh Cha Phanxicô sẽ gặp gỡ những người cao tuổi WHĐ (08.07.2014) – Chúa nhật 28 tháng 9, Đức Thánh Cha Phanxicô sẽ gặp gỡ những người cao tuổi và các người ông người bà từ khắp nơi trên thế giới. Đây là một sáng kiến của Hội đồng Toà Thánh về Gia đ́nh, và chính Hội đồng sẽ đứng ra tổ chức sự kiện này tại Quảng trường Thánh Phêrô vào Chúa nhật cuối tháng Chín tới. Theo chương tŕnh của Ngày gặp gỡ với chủ đề “Phúc lành của một cuộc sống trường thọ”, Quảng trường sẽ mở cửa lúc 7g30 và cử hành chính thức bắt đầu lúc 9 giờ. Cao điểm là Thánh Lễ lúc 10g30 do Đức Thánh Cha chủ sự. Chủ tịch Hội đồng Toà Thánh về Gia đ́nh, Đức Tổng giám mục Vincenzo Paglia, tŕnh bày ngắn gọn tinh thần của Ngày gặp gỡ này như sau: “Ngày này dựa trên quan điểm cho rằng tuổi già không phải là một con tàu đắm nhưng là một ơn gọi. Tuổi đời chồng chất là nhờ ơn Chúa –xă hội cũng nh́n nhận điều đó–, nhưng mặt khác, về vấn đề này, vẫn chưa có được một suy tư thích đáng, cả về mặt chính trị, kinh tế, cũng như văn hóa. Vậy theo tôi, qua ngày này chúng ta cần giúp mọi người quan tâm đến tầm quan trọng của giai đoạn này của cuộc sống con người. Cần nhấn mạnh rằng người già không chỉ là đối tượng để quan tâm hay chăm sóc, nhưng chính họ cũng mang một viễn tượng mới trong cuộc sống. Đó là vấn đề. V́ thế, cần phải nhận thức lại tuổi tác cao của họ, và nh́n nhận lại sự dấn thân của họ trong thế giới và trong Giáo hội. Hơn nữa cả Giáo hội cũng phải làm như thế đối với họ. Đây là một thí dụ: ngoài những nghĩa vụ truyền thống như thông truyền đức tin và giúp đỡ các cha mẹ, c̣n có những lĩnh vực khác cũng quan trọng cần được đào sâu, chẳng hạn cầu nguyện –người già có nhiều thời gian hơn cho việc này– và thông truyền Tin Mừng, theo gương nữ tiên tri Anna. Hơn nữa, cũng liên quan đến tuổi già, ngoài tất cả các khía cạnh xă hội, c̣n có một nền văn hóa mà những người già có thể đặc biệt quan tâm truyền đạt, để đừng cho rằng khi đời sống suy yếu là một bi kịch cuối cùng, nhưng đúng hơn là một chứng từ về niềm hy vọng trong tương lai”. [http://www.familiam.org


vinhsontuong@gmail.com
Sunday, June 22, 2014

Tuổi vào thu
Tôi cứ nghĩ tuổi già đầy nỗi sợ,
Sợ mùa sang, sợ năm tháng qua mau,
Sợ gió mưa, sợ tâm hồn băng hoại,
Sợ tóc phai màu, sợ cả nếp nhăn.

Nhưng nhận ra tuổi già không giới hạn,
Không muộn phiền c̣n đem lại nguồn vui.
Tôi chậm bước trên đoạn đường c̣n lại,
Hưởng ngày vui ngắn ngủi chẳng c̣n bao.
Tôi vẫn tưởng tuổi già trời ảm đạm,
Xuân thiếu hoa và vắng cả tiếng cười,
Hoa không nở và cây không nẩy lộc,
Sách không lời cầm bút chẳng ra thơ!
Chợt nhận ra tuổi già ḷng lắng lại,
Sống hôm nay chẳng nghĩ đến ngày mai.
Thôi không đếm tuổi đời thêm chồng chất,
Mặc ngày qua, cầm bút họa thành thơ.
Tôi cứ ngỡ tuổi già hồn băng giá,
Quên đắm ḿnh ngắm vũ trụ đầy sao,
Tim chai đá chẳng dấy lên ngọn lửa,
Cả bầu trời u tối phủ đời tôi!
Bỗng nh́n thấy những đóa hồng đẹp nhất,
Nở vào thu bằng đôi mắt reo vui,
Hít thật sâu ôi mùi hương tỏa nhẹ,
Ướp cho đầy hương vị Tuổi Vào Thu.

 "JE CROYAIS QUE VIEILLIR..." của Marcelle Paponneau

Je croyais que vieillir me rendait bien maussade, Craignant chaque saison, les années, le tapage, Le grand vent et la pluie, l'esprit qui se dégrade, Les cheveux clairsemés, les rides du visage. Et puis je m'apercois* que vieillir n'a pas d'âge, Qu' il ne faut point gémir, au contraire chanter. Et même, à petits pas, les jours ont l'avantage D'être beaux et trop courts quant il sont limités. Je croyais que vieillir c'était le ciel tous gris, Le printemps sans les fleurs, les lèvres sans sourire, Les fleurs sans chansons, les arbres rabougir, Un livre sans histoire, un crayon sans écrire. Et puis je m'aperçois que vieilir rendre bien sage, Que je vis chaque instant sans penser à demain, Que je ne compte plus les anneés de mon âge, Peu importe le temps, le crayon à la main. Je croyais que vieillir transformerait mon âme, Que je ne saurais plus contempler les étoiles Que mon coeur endurci n'aurait plus cette flamme, Qui transforme ma vie lorsque le ciel se voile. Et puis je m'aperçois que les plus belles roses Fleurissent à l'automne et sous mes yeux ravis, Je respire très fort ce doux parfum que j'ose Garder pour embaumer l'automne de ma vie.


Duc Thanh Cha PHanxico
Wednesday, May 07, 2014

"Một xă hội gạt bỏ trẻ em và người già th́ tự cắt đứt cội rễ và làm mờ tối tương lai" (Tweet của ĐTC, 6.5.2014)


Đức Giám Mục GB Bùi Tuần
Monday, March 24, 2014

Ngay trong đầu bài giảng, Đức Hồng Y đă không ngại nói lên một cảnh đau buồn đang xảy ra tại nhiều nơi ở Nam Mỹ. Cảnh đau buồn đó là cách cư xử đối với những người già. Theo Ngài nhận xét về chính sách dành cho người già, th́ cả đời cả đạo đều có những tuyên bố rất hay. Nhưng thực tế lại khác. Người già bị coi như kẻ bị loại trừ. Người già bị khinh như kẻ bị đẩy ra ngoài lề xă hội. Người già bị đối xử như kẻ bị từ bỏ, bị để trong những nhà hưu như kho dành cho các vật phế thải. Người già bị chế giễu và bị bỏ quên. Những h́nh ảnh trên đây tạo nên trong tôi một bầu trời u ám. Tôi cảm thấy xót xa vô chừng. Tôi thầm nghĩ: Nếu phần đông đối xử tệ như thế đối với những người già, th́ chắc là họ có cơ sở. Nếu chính tôi cũng bị đối xử như thế, th́ hẳn là v́ tôi xứng đáng bị như thế. Bởi v́ chính tôi cũng thấy ḿnh đang là người thuộc loại không sản xuất được ǵ, mà lại c̣n gây phiền hà cho nhiều người khác.cần phải rất nhạy bén và tế nhị đối với những người trong cơn khủng khiếp như thế, nhất là khi họ là những người già cả đau yếu, không c̣n sức khoẻ thân xác và tinh thần để vượt qua. Tôi đă nhiều lần rơi vào những trường hợp khủng khiếp đó. Để kết, tôi xin mượn ư của Đức Thánh Cha Phanxicô về người già: - Nhu cầu được có người ở bên, - Nhu cầu gặp được một cái nh́n yêu thương có sức làm êm dịu nỗi lo âu sợ hăi... - Nhu cầu được cảm thấy ḿnh có ích cho người khác. - Nhu cầu làm nhẹ nỗi đau. Đó là những ǵ anh chị em nên làm cho những người già cả đau yếu, trong đó có tôi. Xin cảm tạ Chúa hết ḷng. Xin chào chúc anh chị em được b́nh an trong Chúa.


vinhsontuong@gmail.com
Wednesday, March 05, 2014

Một năm được mấy tháng xuân Một đời phỏng được mấy lần vinh hoa


Su Diep Mua Chay 2014
Monday, March 03, 2014

Nhân dịp Mùa Chay, tôi muốn mang lại cho anh chị em một vài suy tư có thể giúp anh chị em trên con đường hoán cải cá nhân và cộng đoàn. Tôi sẽ dựa theo lời nói của thánh Phaolô: “Quả thật, anh em biết Đức Giê-su Ki-tô, Chúa chúng ta, đă có ḷng quảng đại như thế nào: Người vốn giàu sang phú quư, nhưng đă tự ư trở nên nghèo khó v́ anh em, để lấy cái nghèo của ḿnh mà làm cho anh em trở nên giàu có” (2Cr 8,9).


vinhsontuong@gmail.com
Wednesday, February 26, 2014

Bước vào tuổi xế chiều, mời đọc bài này. Tất cả đều là VÔ THƯỜNG. Tất cả đều là VÔ THƯỜNG. Sống ngày nào, vui ngày nấy ! Đó là giải thoát ! 1-Thời gian : Vô Thường : Tháng ngày hối hả, đời người ngắn ngủi, thoáng chốc đă già. Chẳng dám nói hiểu hết mọi lẽ nhân sinh, nhưng chỉ có hiểu đời th́ mới. Qua một ngày, vui một ngày. Sống thanh thản, sống thoải mái. Qua một ngày, mất một ngày. Vui một ngày, lăi một ngày. 2-Hạnh phúc : Vô Thường : Hạnh phúc do ḿnh tạo ra. Vui sướng là mục tiêu cuối cùng của đời người, niềm vui ẩn chứa trong những sự việc vụn vặt nhất trong đời sống, ḿnh phải tự t́m lấy. Hạnh phúc là cảm giác, cảm nhận, điều quan trọng là ở tâm trạng. 3-Tiền : Vô Thường : Tiền không phải là tất cả, nhưng không phải không là ǵ. Đừng quá coi trọng đồng tiền, càng không nên quá so đo, nếu hiểu ra th́ sẽ thấy nó là thứ ngoại thân, khi ra đời chẳng mang đến, khi chết chẳng mang đi. Nếu có người cần giúp, rộng ḷng mở hầu bao, đó là một niềm vui lớn. Nếu dùng tiền mua được sức khỏe, và niềm vui th́ tại sao không bỏ ra mà mua ? Nếu dùng tiền mà mua được sự an nhàn tự tại th́ đáng lắm chứ ! Người khôn biết kiếm tiền, biết tiêu tiền. Làm chủ đồng tiền, đừng làm tôi tớ cho nó. (Khó lắm !?!?) 4- Đời sống : Vô Thường : “Quăng đời c̣n lại càng ngắn th́ càng phải làm cho nó phong phú”. Người già phải thay đổi quan niệm cũ kỹ đi, hăy chia tay với “ông sư khổ hạnh”, hăy làm “con chim bay lượn”. Cần ăn th́ ăn, cần mặc th́ mặc, cần chơi th́ chơi, luôn luôn nâng cao phẩm chất cuộc sống, hưởng thụ những thành quả công nghệ cao, đó mới là ư nghĩa sống của tuổi già. 5-Thê´ Gian : Vô Thường : -Tiền bạc là của con ( không chắc lắm !) - Tài sản có thể bị mất v́ các nguyên nhân: 1-Thiên tai, 2- Hỏa hoạn, 3- Pháp lệnh của Vua, hay chính quyền tịch thu, quốc hữu hóa ... 4- Trộm cướp, 5- Con cái. - Địa vị là tạm thời, vẻ vang là quá khứ, sức khỏe là của ḿnh. -Cha mẹ yêu con là vô hạn; con yêu cha mẹ là có hạn. -Con ốm cha mẹ buồn lo; cha mẹ ốm con nḥm một chút, hỏi vài câu là thấy đủ rồi. -Con tiêu tiền cha mẹ, thoải mái. Cha mẹ tiêu tiền con, chẳng dễ ǵ. -Nhà cha mẹ là nhà con ; Nhà con không phải là nhà cha mẹ. Khác nhau là thế, người hiểu đời coi việc lo liệu cho con là nghĩa vụ, là niềm vui, không mong báo đáp. -Chờ báo đáp là tự làm khổ ḿnh. -Ốm đau trông cậy ai ? Trông cậy con ư ? Nếu ốm dai dẳng chẳng có đứa con có hiếu nào ở bên giường đâu (cửu bệnh sàng tiền vô hiếu tử). Trông vào bạn đời ư ? Người ta lo cho bản thân c̣n chưa xong, có muốn đỡ đần cũng không làm nổi đâu. Trông cậy vào đồng tiền ư ? - Chỉ c̣n cách ấy. -Cái được, người ta chẳng hay để ư; cái không được th́ nghĩ nó to lắm, nó đẹp lắm. Chân lư của Đạo, thực ra sự sung sướng, và hạnh phúc trong cuộc đời tùy thuộc vào sự thưởng thức nó ra sao. Người hiểu đời rất quư trọng, và biết thưởng thức những ǵ ḿnh đă có, và không ngừng phát hiện thêm ư nghĩa của nó, làm cho cuộc sống vui hơn, giàu ư nghĩa hơn. Cần có tấm ḷng rộng mở, yêu cuộc sống, và thưởng thức cuộc sống, trông lên chẳng bằng ai, trông xuống chẳng ai bằng ḿnh (tỷ thượng bất túc tỷ hạ hữu dư), biết đủ th́ lúc nào cũng vui (tri túc thường lạc). Tập cho ḿnh nhiều đam mê, vui với chúng không biết mệt, tự t́m niềm vui. Tốt bụng với mọi người, vui v́ làm việc thiện, lấy việc giúp người làm niềm vui. Con người ta vốn chẳng phân biệt giàu nghèo sang hèn, tận tâm v́ công việc là coi như có cống hiến, có thể yên ḷng, không hổ thẹn với lương tâm là được.. Huống hồ nghĩ ra, ai cũng thế cả, cuối cùng là trở về với tự nhiên. Thực ra: ghế cao chẳng bằng tuổi thọ cao, tuổi thọ cao chẳng bằng niềm vui thanh cao. Quá nửa đời người dành khá nhiều cho sự nghiệp, cho gia đ́nh, cho con cái, bây giờ thời gian c̣n lại chẳng bao nhiêu nên dành cho ḿnh, quan tâm bản thân, sống thế nào cho vui th́ sống, việc nào muốn th́ làm, ai nói sao mặc kệ, v́ ḿnh đâu phải sống v́ ư thích, hay không thích của người khác, nên sống thật với ḿnh. Sống ở trên đời không thể nào vạn sự như ư, có khiếm khuyết là lẽ thường t́nh ở đời, nếu cứ chăm chăm cầu toàn th́ sẽ bị cái cầu toàn làm cho khổ sở. Chẳng thà thản nhiên đối mặt với hiện thực, thế nào cũng xong. Tuổi già, tâm không già, thế là già mà không già. Tuổi không già mà tâm già, thế là không già mà già. Nhưng xử lư một vấn đề th́ nên nghe người già. Sống phải năng hoạt động nhưng đừng quá mức. Ăn uống quá thanh đạm th́ không đủ chất bổ ; quá nhiều thịt cá th́ không hấp thụ được. Quá nhàn rỗi th́ buồn tẻ; quá ồn áo th́ khó chịu…. Mọi thứ đều nên “vừa phải”. Người ngu gây bệnh: hút thuốc, say rượu, tham ăn tham uống…. Người dốt chờ bệnh: ốm đau mới đi khám chữa bệnh. Người khôn pḥng bệnh: chăm sóc bản thân, chăm sóc cuộc sống.. Khát mới uống, đói mới ăn, mệt mới nghỉ, thèm ngủ mới ngủ, ốm mới khám chữa bệnh… Tất cả đều là muộn. Phẩm chất cuộc sống của người già cao hay thấp, chính yếu tùy thuộc vào cách tư duy, tư duy hướng lợi là bất cứ việc ǵ đều xét theo yếu tố có lợi, dùng tư duy hướng lợi để tổ chức cuộc sống tuổi già sẽ làm cho tuổi già đầy sức sống và sự tự tin, cuộc sống có hương vị; tư duy hướng hại là tư duy tiêu cực, sống qua ngày với tâm lư bi quan, sống như vậy sẽ chóng già chóng chết. Chơi là một trong những nhu cầu căn bản của tuổi già, hăy dùng trái tim con trẻ để t́m cho ḿnh một tṛ chơi ưa thích nhất, trong khi chơi hăy thể nghiệm niềm vui chiến thắng, thua không cay, chơi là đùa. Về tâm và sinh lư, người già cũng cần kích thích và hưng phấn để tạo ra một tuần hoàn lành mạnh. “Hoàn toàn khỏe mạnh”, đó là nói thân thể khỏe mạnh, tâm lư khỏe mạnh, và đạo đức khỏe mạnh. Tâm lư khỏe mạnh là biết chịu đựng, biết tự chủ, biết giao thiệp; đạo đức khỏe mạnh là có t́nh thương yêu, sẵn ḷng giúp người, có ḷng khoan dung, người chăm làm điều thiện sẽ sống lâu. Con người là con người xă hội, không thể sống biệt lập, bưng tai bịt mắt, nên chủ động tham gia hoạt động công ích, hoàn thiện bản thân trong hoạt động xă hội, thể hiện giá trị của ḿnh, đó là cuộc sống lành mạnh. Cuộc sống tuổi già nên đa tầng đa nguyên, nhiều màu sắc, có một hai bạn tốt th́ chưa đủ, nên có cả một nhóm bạn già, t́nh bạn làm đẹp thêm cuộc sống tuổi già, làm cho cuộc sống của bạn nhiều hương vị, nhiều màu sắc. Con người ta chịu đựng, hóa giải, và xua tan nỗi đau đều chỉ có thể dựa vào chính ḿnh. Thời gian là vị thầy thuốc giỏi nhất. Quan trọng là khi đau buồn bạn chọn cách sống thế nào. Tại sao khi về già người ta hay hoài cựu (hay nhớ chuyện xa xưa)? Đến những năm cuối đời, người ta đă đi đến cuối con đường sự nghiệp, vinh quang xưa kia đă trở thành mây khói xa vời, đă đứng ở sân cuối, tâm linh cần trong lành, tinh thần cần thăng hoa, người ta muốn t́m lại những t́nh cảm chân thành. Về lại chốn xưa, gặp lại người thân, cùng nhắc lại những ước mơ thuở nhỏ, cùng bạn học nhớ lại bao chuyện vui thời trai trẻ, có như vậy mới t́m lại được cảm giác của một thời đầy sức sống. Quư trọng và được đắm ḿnh trong những t́nh cảm chân thành là một niềm vui lớn của tuổi già. Nếu bạn đă cố hết sức mà vẫn không thay đổi t́nh trạng không hài ḷng th́ mặc kệ nó ! Đó cũng là một sự giải thoát. Chẳng việc ǵ cố mà được, quả trái ngắt vội không bao giờ ngọt. Sinh lăo bệnh tử là quy luật ở đời, không chống lại được. Khi thần chết gọi th́ thanh thản mà đi. Cốt sao sống ngay thẳng không hổ thẹn với lương tâm, và cuối cùng đặt cho ḿnh một dấu châm hết thật tṛn. Sống ngày nào, vui ngày nấy ! Đó là giải thoát !


vinhsontuong@gmail.com
Tuesday, February 25, 2014


Trong niềm tin vào Chúa Kitô Phục Sinh Chúng con kính báo: Cha cố ANTÔN KHỔNG TIẾN GIÁC Sinh ngày 07 tháng 11 năm 1925, tại Khiết Kỷ, Phát Diệm đă được Chúa gọi về lúc 20 giờ 30, thứ Sáu ngày 21 tháng 02 năm 2014 Tại giáo xứ Kim Thượng, Giáo hạt Gia Kiệm Hưởng thọ 89 tuổi. Nghi thức tẩm liệm đă được cử hành vào lúc 08 giờ 30, Chúa Nhật ngày 23 tháng 02 năm 2014 Thánh lễ an táng sẽ được cử hành vào lúc 08 giờ 30, thứ Tư, ngày 26 tháng 02 năm 2014 Tại thánh đường giáo xứ Kim Thượng, Giáo hạt Gia Kiệm Kính xin Quư Đức Cha, Quư Cha, Quư Bề Trên, Quư Tu Sĩ Nam Nữ, chủng sinh và mọi người đến hiệp dâng Thánh lễ cầu nguyện cho Cha Cố Antôn. Kính báo Linh mục đoàn giáo hạt Gia Kiệm Linh mục bào đệ : Phêrô Khổng Văn Giám Linh mục huyết tộc : Giuse Nguyễn Việt Tiến và Giuse Khổng Năng Bao Giáo xứ Kim Thượng Gia đ́nh linh tông huyết tộc. ĐÔI NÉT TIỂU SỬ CỦA CHA CỐ ANTÔN Sinh ngày: 07/11/1925, tại Phát Diệm.Giáo phận Phát Diệm Chịu chức Linh mục ngày: 16/06/1954 - 1954 -1957: Phó xứ Phúc Nhạc - 1957 - 1960 : Thành lập và chánh xứ Tiên Khởi giáo xứ Thánh Giuse, hạt Tân Mai - 1960 - 1975 : Hoạt động xă hội và làm việc mục vụ tại Sàig̣n - 1972 - 1974 : Thành lập và chánh xứ Tiên Khởi giáo xứ Tân Đức, Sàig̣n. - 1975 - 1981 : Học tập cải tạo - 1981 - 1991 : Nghỉ tại giáo xứ Hiền Đức - 1991 - 2004 : Chánh xứ Thánh Giuse(lần 2) - 2005 - 2011 : Nghỉ hưu tại nhà hưu Phát Diệm G̣ Vấp - 2011 - 2012 : Nghỉ hưu tại Ḍng Đồng Công - 2012 : Nghỉ bệnh tại gia đ́nh thuộc giáo xứ Kim thượng


thánh Grêgôriô
Tuesday, February 25, 2014

Tác giả sách Giảng Viên nói : Có một thời để sinh ra và một thời để chết. Ước ǵ Chúa cũng ban cho tôi được sinh ra đúng thời và chết đúng lúc ! Thiên Chúa phán : “Ta cầm quyền sinh tử.” Điều ấy cho hiểu rằng chết đối với tội lỗi và sống nhờ thần khí thật là một hồng ân của Thiên Chúa. V́ thế, cái ǵ Người giết th́ Người cũng hứa sẽ làm cho sống.


TV 70
Monday, February 24, 2014

ĐC: Lạy Thiên Chúa, chính Ngài là Đấng con tin tưởng ngay từ độ thanh xuân.
Xin đừng sa thải con lúc tuổi đà xế bóng, chớ bỏ rơi khi sức lực suy tàn.


ĐTC Phanxicô
Sunday, February 23, 2014

Và giai đoạn này của cuộc sống vẫn là một hồng phúc để ta thâm hậu hóa mối liên hệ với Thiên Chúa… Anh chị em đừng quên rằng một trong các tài nguyên vô giá của anh chị em là tài nguyên cầu nguyện: trở thành những người cầu bầu với Thiên Chúa, cầu nguyện với đức tin và sự kiên định. Anh chị em hăy cầu nguyện cho Giáo Hội, và cầu nguyện cho tôi, cho nhu cầu thế giới, cho người nghèo, để không c̣n bạo lực trên thế giới. Lời cầu nguyện của người già có thể che chở được thế giới, giúp đỡ thế giới, có khi c̣n hữu hiệu hơn là sự lo lắng của tập thể. Hôm nay, tôi muốn ủy thác cho anh chị em việc cầu nguyện cho thiện ích Giáo Hội và cho ḥa b́nh thế giới. Vị giáo hoàng này yêu mến anh chị em và trông cậy vào mọi người trong anh chị em! Ước mong anh chị em cảm nhận được t́nh yêu của Thiên Chúa và biết cách đem tia lửa yêu thương của Chúa cho xă hội chúng ta, một xă hội thường quá cá nhân chủ nghĩa và chỉ chuộng hiệu năng. Và Thiên Chúa sẽ luôn luôn ở với anh chị em và với mọi người đang trợ giúp anh chị em với tấm t́nh âu yếm và tận tụy của họ.


vinhsontuong@gmail.com
Sunday, February 23, 2014

“khi con c̣n trẻ, con tự thắt lấy dây lưng và muốn đi đâu th́ đi; nhưng lúc về già, con sẽ phải ch́a tay ra để người khác thắt dây lưng cho con và dẫn con đi nơi con chẳng muốn” (Ga 21:18).